Trên cây gậy thịt cứng rắn dính đầy những giọt nước bọt lấp lánh, Thẩm Gia bị thứ thô to này dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, cô ôm anh mếu máo: "Đừng 'ăn' nữa mà, huhu, chú, em không muốn 'ăn' nữa..."
"..."
Những người phụ nữ khác khi "ăn" dương vật, cũng sẽ có phản ứng như thế này sao?
Không thể để cô "ăn", cũng không thể đâm vào bên trong, vậy còn có thể làm cái gì nữa bây giờ?
Phó Minh Viễn không muốn thủ dâm, đó là cách thức đạt khoái cảm yếu ớt nhất. Vì vậy, anh liền nói: "Không được."
Thẩm Gia không ngờ ngay cả điều này mà anh cũng từ chối, mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào anh.
Người đàn ông nhìn bộ dạng giả vờ đáng thương và cầu xin lòng thương xót của cô, khuôn mặt anh vẫn hết sức bình tĩnh, đè cô xuống một lần nữa.
Phó Minh Viễn cứ như bị nghiện, lại đưa dương vật đến bên miệng cô: "'Ăn' đi."
Trái tim Thẩm Gia tan nát, bĩu môi không chịu mở miệng, ôm lấy đùi của người đàn ông, bắt đầu cảm thấy tủi thân.
Phó Minh Viễn chưa từng bị ai từ chối, nên Thẩm Gia làm vậy khiến anh cảm thấy tức giận, mỉa mai nói: "Không phải cháu đến đây tìm tôi vì muốn cho tôi làm sao?"
Nhưng đáng tiếc, thủ đoạn này vô dụng đối với Thẩm Gia, bởi vì cô không phải là người dễ dàng bị khích tướng.
Khi Thẩm Gia nghe giọng điệu nói chuyện của anh, cô liền cảm thấy vô cùng tủi thân, nước mắt không ngừng đảo quanh hốc mắt, "oa" một tiếng rồi đứng dậy.
Phó Minh Viễn nghĩ rằng cô gái sắp bùng nổ rồi, không ngờ thiếu nữ tưởng chừng rất mềm mỏng mà cũng sẽ có lúc biến thành như thế này.
Lời lẽ lên án của cô ban đầu vốn dĩ khá lớn nhưng giờ càng lúc càng nhỏ đi: "Vậy chú làm em đi... Chỉ nhét vào miệng thì tính gì chứ..."
Lúc nói đến mấy câu phía sau, còn dùng tay nắm lấy món đồ đó, đụng chạm đến nơi riêng tư của mình.
Trong trí nhớ của cô, quan hệ tình dục chính là ma sát như thế này.
"Không mệt, còn rất thoải mái, phải chi chú nói muốn làm em sớm một chút, vậy thì em đã cho chú lâu rồi..."
Thẩm Gia nhíu chặt hai hàng lông mày nhỏ bé, tự mình lẩm ba lẩm bẩm.
Không phải Phó Minh Viễn chưa từng bị cô gái nhỏ gạ gẫm, nhưng đây lần đầu tiên Thẩm Gia tự nắm lấy dương vật cọ vào tiểu huyệt của cô, khiến cho anh như được tiếp thêm ham muốn.
Trông người con gái càng yếu đuối, biểu cảm càng đáng thương, thì Phó Minh Viễn càng muốn ức hiếp. Do đó, thay vì ấn gậy thịt vào khe âm hộ như cô hằng mong, thì anh thể hiện rõ ý đồ muốn cô dùng miệng hầu hạ mình.
Sau hai lần bị cưỡng chế bắt phải phục tùng, Thẩm Gia đành khắc chế trái tim đang muốn phản nghịch, chu cái miệng nhỏ nhắn ra rồi ngậm quy đầu vào trong miệng, nuốt vào nhả ra một cách không có quy luật.
Chẳng mấy chốc, trong nhà vệ sinh yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng nước bọt nhóp nhép.
Kỹ năng của Thẩm Gia không thành thạo, sau khi mút một lúc lâu, vẫn không thể khiến Phó Minh Viễn bắn ra, mà trái lại chính cô đã kiệt sức rồi, đầu gối quỳ xuống mặt đất, gương mặt thì đỏ bừng.
Cô giận dỗi một cách phụng phịu, bỏ món đồ của người đàn ông xuống, rồi tự mình chạy ra ngoài.
Phó Minh Viễn nhét dương vật vào trong quần và đuổi theo sau, anh cố ý đẩy Thẩm Gia vào góc tường rồi kéo cô đến phòng làm việc của mình.
Anh đanh mặt đè cô xuống ghế sô pha, thô bạo ấn lên đôi gò bồng đào, mạnh mẽ áp sát dương vật vào Thẩm Gia để cô "thổi kèn" cho mình.
Chỉ mới 16 tuổi, đáng lẽ đây là độ tuổi ngây thơ hồn nhiên, mà lúc này trong miệng lại bị nhét đầy tinh dịch của đàn ông.
Phó Minh Viễn đạt được sung sướng trong thứ tình dục đầy thú tính.
Nhìn Thẩm Gia cứ như một con búp bê sứ, rất dễ vỡ khi chạm vào, vậy mà vẫn có thể chịu được sự đối xử thô bạo như vậy.
Đây là khoái cảm mà anh không thể nào trải nghiệm được trên người của Ninh Nhiên.
Khi làm tình với Ninh Nhiên, anh không hề nảy sinh dục vọng tàn sát bừa bãi hay có dáng vẻ nóng nảy muốn làm ngay tức khắc như vừa nãy, cảm giác được thỏa mãn cũng không mạnh mẽ như vậy.
Phó Minh Viễn cảm thấy hài lòng hơn bao giờ hết, thậm chí còn muốn trải nghiệm thêm lần nữa.
Cũng chính vì thế, người đàn ông không gấp gáp đuổi Thẩm Gia đi ngay, thay vào đó lại thu xếp cho cô vào ở cùng khách sạn với anh và Ninh Nhiên, như vậy sẽ dễ tìm thêm cơ hội để chơi tiếp.
Khi biết mình sẽ ở chung khách với bọn họ, Thẩm Gia cũng không có phản ứng gì lớn lắm, cô không có tư cách ghen tị, nếu đã làm tình nhân, thì phải chấp nhận việc người đàn ông này sẽ quan hệ với vợ chính thức của anh, đây là chuyện hết sức hiển nhiên.
"Đêm nay đừng ngủ, mở cửa cho tôi."
Đây là những gì mà Phó Minh Viễn đã dặn trước khi đưa cô đến khách sạn, Thẩm Gia cũng nhớ rất rõ lời của anh, thậm chí cả đêm đều không dám bật tiếng tivi quá to vì sợ lỡ mất tiếng chuông cửa.
Nhưng cô không biết rằng, hiện tại Phó Minh Viễn đang làm tình cùng với Ninh Nhiên ở trên giường.
Hay nói chính xác hơn, là đang chuẩn bị làm tình.
Gặp Ninh Nhiên rồi, Phó Minh Viễn vẫn cảm thấy khá khó tin, anh muốn kiểm tra xem bản thân mình liệu có ham muốn mãnh liệt như vậy đối với vợ hay không.
Nhưng Ninh Nhiên lúc nào cũng có biểu cảm này, dung mạo xinh đẹp nhưng không có hồn, không sinh động, dường như muốn nói rằng, cho dù có đang quan hệ tình dục đi chăng nữa, thì bà đây cũng phải duy trì hình tượng nữ thần xinh đẹp.
Sau khi đã được chiêm ngưỡng biểu cảm sinh động của thiếu nữ kia trong lúc làm tình, Phó Minh Viễn không còn chút hứng thú nào với vợ mình nữa, nhưng có điều quần áo cũng cởi ra hết rồi, không làm thì không hay lắm, dù sao cũng là do anh đề nghị trước.
Người đàn ông cau mày, nâng cây súng lên chuẩn bị tiến vào, cả hai tay đều đang đặt trước miệng huyệt.
"Minh Viễn, em sắp đến kỳ rồi nên không muốn làm lắm."
Ninh Nhiên mỉm cười thể hiện ý tứ xin lỗi anh.
Cô ta đã hứa với Vệ Lập Dương, sau khi ở bên anh ta thì sẽ không ngủ với người khác.
Ninh Nhiên cũng không biết bản thân còn phải tìm cớ thêm bao nhiêu lần nữa, cũng không thể đoán trước được, chỉ đành tránh được lần nào hay lần ấy.
Nhưng kỳ thực đây cũng là ý muốn hiện tại của Phó Minh Viễn, anh đứng dậy khỏi người cô, mặc lại quần áo chỉnh tề, châm một điếu thuốc rồi đi ra ngoài.
"Anh ra ngoài hút điếu thuốc."
Ninh Nhiên nhìn thấy món đồ đó của người đàn ông đang nhô lên, không ngừng lắc lư qua lại ở bên dưới, liền nhắc nhở anh: "Minh Viễn, anh..."
Cô ta dừng lại một chút, liếc mắt nhìn nơi phía dưới đang căng phồng của anh: "Hay là anh ngồi xuống để bình tĩnh lại trước đã, rồi đi ra ngoài cũng không muộn mà."
"Anh hóng gió chút thôi."
Người đàn ông không quay đầu lại, cứ như vậy mà đi thẳng ra ngoài.
Bạn thấy sao?