Chương 2: Chương 1: Phải quyến rũ chồng của người đã cưu mang mình?

"Đây có phải bức thư của đứa trẻ mà cô đã giúp đỡ không?"

Đạo diễn Khương cầm bức thư vừa mới mở ra, trên thư có đính kèm tấm ảnh chụp một cô gái đang đứng trước cổng trường cấp 3.

Cô gái trong ảnh cao ráo, đang nở một nụ cười cực kỳ rạng rỡ.

"Phải, cô bé vừa nhận được giấy báo nhập học của trường cấp 3, hiện tại đang làm thêm trong kỳ nghỉ hè để kiếm tiền trang trải cuộc sống, nên nhân tiện đi tham quan trường học một chút."

Ninh Nhiên nói: "Cô bé này lớn lên trong trại trẻ mồ côi từ nhỏ, tính tình rất mạnh mẽ, nói rằng lên cấp 3 thì có thế tự kiếm tiền, cộng thêm học bổng nên không cần tôi hỗ trợ nữa, còn đặc biệt viết một lá thư cảm ơn tôi."

Đạo diễn Khương nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô gái trong ảnh: "Khí chất của cô bé này không tồi, nhìn thoáng qua có vài nét của cô hồi trước."

Đôi mắt Ninh Nhiên hơi nhướng lên, trầm tư suy nghĩ về điều đó.

"Đạo diễn Khương, ông nghĩ vai diễn Thu Diệp có phù hợp với con bé không?"

"Minh Viễn là nhà đầu tư lớn của phim, cô không cần thảo luận trước với cậu ấy mà đã quyết định vai diễn này rồi hả?"

Đạo diễn Khương mỉm cười hỏi.

"Cũng đâu phải là vai gì quá quan trọng, chỉ có một vài phân cảnh, anh ấy sẽ đồng ý thôi."

Ninh Nhiên cười nhẹ nói: "Cuộc đời của đứa trẻ này thật chông gai, coi như tôi giúp con bé lần cuối đi."

Trong mỗi đoàn phim luôn có một số vai do nhà đầu tư chỉ định, Thu Diệp thực sự cũng không phải là vai diễn lớn gì, nên đạo diễn Khương cũng gật đầu đồng ý.

Chính những lời này đã giúp cho linh hồn cô gái vừa xuyên vào thân thể của Thẩm Gia, đang trải nghiệm một ngày lao động cực nhọc và rẻ mạt, sang hôm sau đã nghỉ việc và rời khỏi ký túc xá, trên lưng mang theo một chiếc ba lô to bằng nửa người, từ trên xe buýt công cộng bước xuống, xuất hiện ở thành phố B, chốn phồn hoa về điện ảnh và truyền hình.

(Note: Linh hồn nữ 9 xuyên vào cơ thể của Thẩm Gia - 1 nhân vật của hệ thống để làm nhiệm vụ)

Cô thu hút không ít ánh nhìn dọc đường đi bởi nhan sắc như diễn viên cùng cơ thể mảnh khảnh, cao ráo.

Nhưng nếu nói cô là diễn viên thì bộ đồng phục học sinh trung học cơ sở được giặt trắng đến ố vàng đang mặc trên người cô lại không phù hợp điều đó.

Trên đường tới đây, Thẩm Gia tìm mọi cách hỏi thăm, cuối cùng cũng đến được đoàn làm phim "Vương Phi XXX".

Khi trợ lý Lâm Mộng của Ninh Nhiên nhìn thấy cô lần đầu, phản ứng đầu tiên trong lòng là với ưu thế ngoại hình xuất sắc như thế này, chỉ cần không tự mình đào đường chết, nhất định cô sẽ nổi tiếng.

Mọi người đều nghĩ rằng Ninh Nhiên sẽ bồi dưỡng cho Thẩm Gia, nhưng thật ra cô ta chỉ đưa Thẩm Gia đến phim trường mà thôi, còn có nổi được hay không thì phải tự lực cánh sinh.

Thẩm Gia đi theo Lâm Mộng đến một căn lều vải được xây dựng tạm thời, trong khoảng thời gian này, Ninh Nhiên và đạo diễn Khương có đến thăm một lần, nhưng sau đó không qua thêm lần nào nữa.

Cô gái hồi hộp chờ đợi từ chiều cho đến khi màn đêm buông xuống, sau khi Ninh Nhiên diễn và thay quần áo xong xuôi, mới đưa cô đi cùng.

Thẩm Gia lại đeo cái ba lô to đùng lên lưng, cứ như là đang chuyển nhà, Ninh Nhiên không nhịn được mỉm cười nhìn cô: "Chỉ là đi ăn bữa cơm thôi, không cần căng thẳng như thế, để cái ba lô trên lưng xuống trước đi."

"Vậy tối nay em có thể đến đây không ạ?"

"Tối nay không có phân cảnh diễn, đoàn phim đã nghỉ rồi, cô gái như em ở một mình sẽ không an toàn đâu."

Thiếu nữ siết chặt dây đeo ba lô: "Vậy...vậy thì em ở đâu ạ?"

Cô đã nghỉ việc rồi đến đây, đừng nói là chỗ này không bao ăn bao ở nha.

"Đoàn phim có bao một khách san, chị đã bảo Tiểu Mộng giữ một phòng cho em rồi."

Ninh Nhiên nói: "Nó ở ngay bên ngoài phim trường, chỉ cách đây vài bước chân thôi."

Thẩm Gia vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn chị Ninh Nhiên."

"Không có gì."

Ninh Nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Thời gian quay phim gấp rút, tuy muốn tiếp đón Phó Minh Viễn một cách chu đáo, nhưng đạo diễn Khương cũng không làm lớn chuyện.

Nói là đón tiếp, thực chất chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản ở nhà hàng gần đó thôi.

Bữa ăn hôm nay còn có thêm một nhân vật mới là Thẩm Gia, nhưng chỉ có Ninh Nhiên mới biết điều này, còn những người khác chỉ nghĩ rằng đây là bữa tiệc chiêu đãi Phó Minh Viễn từ phương xa đến mà thôi.

Bước vào trong phòng riêng, ngoài đạo diễn Khương và vài diễn viên chính đã chào hỏi qua từ trước, còn có một người đàn ông đang ngồi mà Thẩm Gia chưa từng gặp.

Dáng dấp người đàn ông đó đã ngoài 30 tuổi, da trắng, khuôn mặt không quá nổi bật nhưng lại rất có khí chất, nhờ đó trông anh còn xuất chúng hơn so với nam chính có đường nét tinh xảo bên cạnh, khiến cô gái nhỏ không nhịn được mà lén liếc nhìn mấy lần.

Ninh Nhiên nắm tay Thẩm Gia đưa cô đến cái ghế trống đối diện Phó Minh Viễn, giới thiệu với anh: "Minh Viễn, đây là hạt giống tốt được ông trời ưu ái mà em đã nói với anh tối hôm qua, Thẩm Gia."

Ninh Nhiên vỗ vỗ lưng cô: "Gia Gia, đây là chú Phó của em."

Thẩm Gia vội vàng đứng dậy, bởi vì khoảng cách không xa, theo bản năng cô liền giơ tay về phía anh.

Người đàn ông này dường như là một người cẩn trọng, trong phút chốc khi duỗi tay ra, Thẩm Gia đã chuẩn bị sẵn sàng phải xấu hổ vì bị từ chối, thì cô lại được một đôi bàn tay to lớn và hơi lành lạnh nhẹ nhàng nắm lấy một cách nhã nhặn, lịch sự.

Tuy thời gian không tới một giây, nhưng vào lúc hai lòng bàn tay vừa chạm vào nhau, hệ thống đã phát ra âm thanh điện tử quen thuộc: "Mục tiêu tấn công: Phó Minh Viễn, nam, 37 tuổi".

Lúc đó trong đầu Thẩm Gia chỉ có một suy nghĩ, chẳng lẽ cô phải quyến rũ chồng của người đã cưu mang mình?

Thẩm Gia càng thêm do dự, trong phần giới thiệu của hệ thống có nói, Ninh Nhiên là người chu cấp cho cô từ khi còn tiểu học, cô thật sự phải trở thành một người vong ơn bội nghĩa như vậy sao?

Vả lại, Ninh Nhiên còn là một diễn viên nổi tiếng, thật không dễ để phát sinh vấn đề gì liên quan đến ngoại tình. Một khi bị phơi bày ra ánh sáng, bất kể Thẩm Gia có thành công hay không, cô sẽ đều phải chịu sự chửi rủa và gánh trên lưng tội danh phá hoại gia đình người khác đến suốt đời.

Đến lúc đó, cô có chịu đựng được tất cả những chuyện này không?

Hơn nữa, đừng nói đến khoảng cách thân phận, nhìn dáng vẻ tiều tụy, vừa nghèo vừa lỗi thời hiện tại của bản thân, so với ánh hào quang nổi bật của Ninh Nhiên, Thẩm Gia càng thấy không có chút tự tin nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...