Chương 26: Chương 25: Thực hiện nghĩa vụ của người tình (Hơi H)

Vào một đêm trăng thanh gió mát, có một dãy số lạ gọi đến.

"Là tôi."

Thẩm Gia giật mình, cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức.

Cô đã cố đè nén giọng điệu, nhưng vẫn không thể nào che giấu được sự phấn khích: "Chú ạ?"

"Ừm."

"Sao muộn như vậy chú lại gọi cho em? Chú không ngủ được sao?"

Phó Minh Viễn không để ý đến những câu hỏi vô nghĩa, anh nói thẳng vào vấn đề: "Cháu đang ở đâu?"

"Em? Em đang ở khách sạn XX."

"Mười phút sau xuống dưới, đến chỗ đối diện chờ tôi."

"Chú muốn đến tìm em?!"

Thẩm Gia vui vẻ lăn lộn ở trên giường: "Có phải là chú nhớ em rồi không?"

Tút, tút, tút......

Đầu bên kia đơn phương cúp máy, Thẩm Gia cũng không tức giận, cô nhảy xuống giường và chọn cho bản thân một bộ váy đen ôm sát cơ thể, còn đội thêm cái mũ lưỡi trai.

Nửa đêm đi gặp đàn ông, không thể quá phô trương được.

Thẩm Gia lặng lẽ xuống sảnh, đi đến con đường đối diện, trốn vào một chỗ tối tăm không bị ánh đèn chiếu sáng.

Tuy rằng cô không bị mấy tay săn ảnh theo dõi, nhưng Thẩm Gia vẫn vô cùng cẩn thận, cô chỉ sợ mình thân bại danh liệt, lại gây phiền phức cho anh.

Nếu vì quá phiền phức mà Phó Minh Viễn không cần cô nữa, vậy nhiệm vụ của cô sẽ ngay lập tức thất bại.

Rất nhanh có một chiếc xe màu đen chạy tới, rọi đèn về phía cô, Thẩm Gia nhìn rõ người ở trong, mới vui vẻ chạy lên xe.

"Sao tối nay chú lại có thời gian đến đây tìm em vậy?"

Giọng điệu vô cùng đắc ý, cái đuôi nhỏ sắp vểnh lên tận trời rồi.

Người đàn ông lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái: "Đừng lộn xộn."

"Để em thắt dây an toàn."

Thẩm Gia nghiêng người sang một bên, kéo dây an toàn rồi dựa vào sát vào người anh.

"Em rất nhớ chú, chú để em ôm một cái được không?"

"Sẽ bị phạt."

Camera trên đường phía trước đúng lúc lóe lên vài cái, khiến cho thân thể Thẩm Gia trở nên cứng ngắc, thành thật ngồi thẳng người.

Bọn họ... sẽ không bị chụp lại chứ?

Thẩm Gia nhanh chóng kéo vành mũ xuống, thức thời không làm phiền anh nữa.

Phó Minh Viễn lái xe vào một tiểu khu, toàn bộ quá trình cô gái nhỏ đều giữ yên lặng, cúi đầu đi theo anh bước vào căn hộ.

Người đàn ông ném cho cô một tấm thẻ thông hành: "Mật mã mở cửa là ngày sinh nhật của tôi, sau này gặp mặt sẽ đến đây."

Thẩm Gia nhận lấy, cô tò mò quan sát ngôi nhà.

Nội thất đầy đủ, nhưng trông rất mới, dường như là vừa được mua để sử dụng tạm thời.

Phó Minh Viễn đã vạch rõ thân phận của hai người, không hề chậm trễ thời gian, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề chính, anh dẫn cô đến phòng ngủ thứ hai nói: "Trong tủ có bộ đồ ngủ mới, tắm rửa xong lên giường chờ tôi."

Bản thân anh thì đi về phía nhà tắm của phòng ngủ chính.

Phụ nữ tắm rửa dù sao cũng phiền toái hơn đàn ông, chờ Thẩm Gia xong xuôi, sấy tóc đi ra, Phó Minh Viễn đã dựa vào giường ngủ thiếp đi.

Quầng thâm dưới đáy mắt đủ để chứng minh trong khoảng thời gian này, người đàn ông cũng không hề thoải mái, Thẩm Gia nhìn mà đau lòng.

Suy nghĩ ban đầu muốn nhào vào cuốn lấy anh cũng bị bỏ qua, cô trèo lên giường, giúp anh điều chỉnh lại tư thế ngủ cho thoải mái, còn mình thì chống đầu ngắm gương mặt anh.

Ngoại trừ làm tình, hôn môi cũng là bản năng của con người.

Thẩm Gia nhìn chằm chằm vào đôi môi nhợt nhạt của anh một hồi, không tự chủ được nghiêng người về phía trước, dán cánh môi mềm mại ướt át của mình lên đôi môi mỏng kia.

Khoảnh khắc hai cánh môi chạm vào nhau, Phó Minh Viễn đột nhiên mở mắt, anh đẩy cô ra, lấy mu bàn tay lau môi mình.

Thẩm Gia đau lòng: "Chú không thể hôn em sao?"

Đương nhiên là không thể, ai biết được môi của cô đã hôn vào những đâu rồi.

Người đàn ông cúi đầu liếc nhìn đũng quần mình, anh chỉ biết, cái miệng này đã "ăn" dương vật của anh, nên không muốn chạm đến.

Phó Minh Viễn thích được Thẩm Gia bú mút, nhưng tính sạch sẽ không cho phép việc cái miệng đã "ăn" qua dương vật rồi còn chạm vào môi mình, huống chi, cô còn không phải là người anh thích.

Thẩm Gia từ động tác nhìn ra được suy nghĩ của người đàn ông, tủi thân nói: "Chú ghét bỏ em..."

Cô hơi mất mát: "Nhưng đó là đồ của chú mà, sao chú lại có thể ghét bỏ?"

"Vả lại, chẳng lẽ chị Ninh Nhiên chưa từng hôn qua chỗ đó?"

Trên thực tế, Phó Minh Viễn lựa chọn hôn Ninh Nhiên, cho nên đã bỏ qua việc cho cô ta "thổi kèn" cho mình.

Nhưng anh làm sao có thể nói những lời này với Thẩm Gia, không có lời giải thích, người đàn ông độc đoán ấn mặt cô xuống đũng quần.

Thẩm Gia thật sự muốn khen tính nhẫn nhịn của bản thân, ngay cả như vậy mà vẫn có thể bình tĩnh cởi áo choàng tắm cho anh, cúi người hôn lên cây gậy thịt không biết đã hơi ngóc đầu lên từ lúc nào.

Được rồi, hôn thì hôn, tốt xấu gì cũng là chỗ quen thuộc.

"Ăn" một hồi, thấy hơi mỏi miệng, cô phun cây gậy ướt nhẹp ra, hướng về phía Phó Minh Viễn hỏi: "Chú có muốn chạm vào đây không? Em nhớ chú cũng rất xoa bóp chỗ này."

Thẩm Gia đưa tay sờ mông mình.

Nhưng dường như Phó Minh Viễn có hứng thú với việc để cô quan hệ bằng miệng cho mình hơn, dứt khoát từ chối: "Tiếp tục."

Nếu như muốn chạm vào, anh còn tìm đến Thẩm Gia làm gì, chẳng phải vẫn có Ninh Nhiên sao?

Đêm hôm qua, anh và Ninh Nhiên có làm một lần.

Có lẽ là vì đã nếm được tư vị vừa thoải mái vừa kích thích khi làm cùng Thẩm Gia, cho nên khi trở lại quan hệ tình dục nhàm chán với Ninh Nhiên, hiệu quả không được tốt lắm.

Đó là lý do tại sao đêm nay anh gọi Thẩm Gia đến.

Thẩm Gia chưa từ bỏ ý định, không biết còn phải "ăn" dương vật bao lâu, cô phải để đầu lưỡi của mình nghỉ ngơi.

Lấy hết can đảm leo lên người Phó Minh Viễn, nơi riêng tư mềm mại vừa vặn ngồi lên cây hàng của anh: "Chú xem đi, đầu lưỡi của em thật là mỏi, cọ cọ vào một hồi rồi em sẽ liếm tiếp cho chú."

Nói xong cô lập tức nâng lên hạ xuống mông mình, mô phỏng động tác đâm vào rút ra của dương vật.

Độ cong của vật nam tính gần như tạo thành góc chín mươi độ so với trần nhà, mỗi lần Thẩm Gia nhấc mông, gậy thịt không bị áp chế bởi trọng lượng, vẫn dán lên tiểu huyệt của cô gái nhỏ, tuy rằng động tác này chưa đủ khoái cảm mãnh liệt, nhưng hiệu quả thị giác vô cùng tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...