Trên mặt Phó Minh Viễn xẹt qua một tia mất tự nhiên, anh lấy tay che lấp miệng của cô gái nhỏ.
Sao cô lại không biết xấu hổ như vậy?
"Chú làm gì thế, thật sự bị cắm vào rất căng mà."
Thẩm Gia không biết lời nói của mình có bao nhiêu dâm đãng, cô còn nắm lấy thân cây gậy đang lộ ra bên ngoài, khoa tay múa chân, miệng hét lên: "Một tay vẫn không cầm đủ, cũng không biết lớn như vậy để làm gì..."
Người đàn ông nghe không nổi nữa, lần thứ hai che miệng cô lại, động tác phía dưới tăng nhanh, bắt đầu vận động pít-tông.
Không bao lâu, chỉ còn nghe tiếng rên rỉ và tiếng nước chảy.
Trong phòng có chuẩn bị bao cao su, nhưng lúc làm lại không nhớ ra, thiếu chút nữa là đã bắn vào trong.
Toàn bộ quá trình làm tình này, ngoài việc cô gái nhỏ hơi ồn ào, những thứ khác đều vô cùng tốt.
Thân thể Phó Minh Viễn đạt được sự sung sướng trước nay chưa từng có, người đàn ông thậm chí xúc động muốn tiếp tục, nhưng anh nhịn xuống được.
Sự buông thả liên tục rất dễ gây tổn hại, nếu muốn, lần sau anh gọi cô đến tiếp là được.
Thẩm Gia bị làm đến mềm nhũn, cô cố gắng chống đỡ mí mắt sắp sụp xuống của mình để cài đặt đồng hồ báo thức vào lúc sáu giờ sáng, sau đó nhanh chóng ngủ thiếp đi, không hay biết bản thân đã được thu xếp cho lần quan hệ tiếp theo.
Phó Minh Viễn tắm rửa xong đi ra, thấy Thẩm Gia còn đang nằm trên giường, nhíu mày đẩy một cái: "Tỉnh dậy."
Thiếu nữ ngủ như heo, không hề phản ứng lại.
Tuy rằng không ngủ cùng một chỗ, Phó Minh Viễn vẫn không bỏ được thói quen tắm rửa lại sau khi làm tình.
Thân thể này lần sau anh còn muốn chạm vào.
"Đi tắm rửa rồi ngủ tiếp."
Thẩm Gia cuối cùng cũng có phản ứng, cô kéo tay anh lên gối.
".... Nằm một chút rồi em sẽ dậy đi tắm lại."
Phó Minh Viễn nhíu mày, không nói gì nữa, anh muốn đi nhưng phát hiện tay không rút ra được.
Nếu không phải cảm nhận được bàn tay mình bị cô ôm vào chặt hơn, anh còn tưởng cô đã ngủ thiếp đi rồi.
"Đừng giả vờ nữa, buông tay ra."
Thẩm Gia đành phải nói: "Em muốn ngủ với chú."
Phó Minh Viễn nhanh chóng nhìn lướt qua người cô, Thẩm Gia lập tức hiểu ý, cô sợ anh đổi ý nên chạy thật nhanh vào phòng tắm: "Em đi tắm rửa đây, chú nói, em sạch sẽ thì sẽ ngủ với em."
Phó Minh Viễn coi như không nghe thấy, không hề lưu luyến mà đi vào phòng ngủ phụ.
Thẩm Gia tắm xong đi ra, nhìn thấy phòng ngủ chính trống rỗng.
Cô hơi sửng sốt, không thể tin chạy ra ngoài, quả nhiên cửa phòng ngủ thứ hai đã đóng chặt.
Vặn thử tay nắm, nhưng cửa đã bị khóa từ bên trong.
Tiếng bước chân bên ngoài chậm rãi đi xa, Phó Minh Viễn chuẩn bị an tâm mà ngủ thì ngay lập tức nghe thấy tiếng mở khóa.
Hỏng rồi, anh quên mất phòng ngủ chính có chìa khóa dự phòng.
Thẩm Gia thử vặn lần nữa, rốt cuộc cửa cũng mở ra, cô nhanh chóng ném mấy chìa khoá còn lại xuống mặt đất, vô cùng uất ức chạy lên giường rồi ôm cổ anh: "Chú nói cho em ngủ cùng mà sao vẫn bỏ em đi."
Một thứ cảm giác vi diệu lại lần nữa dâng lên trong lòng.
Phó Minh Viễn không biết nên phản ứng thế nào, anh trầm mặc để cho cô gái nhỏ chui vào trong lòng mình, biểu hiện của cô luôn làm anh cảm thấy, dường như chỉ có anh mới có thể đem lại cảm giác an toàn cho cô.
Anh không ghét bỏ sự ỷ lại này của người con gái, ngược lại còn rất thích.
"Ngày mai em sẽ rời giường nhẹ nhàng, chú đừng lo lắng, em sẽ không làm phiền đến chú đâu."
Thẩm Gia rất muốn cho anh một nụ hôn chúc ngủ ngon, cô muốn hôn lên môi anh, nhưng cuối cùng nụ hôn đó lại rơi xuống cằm.
"Chú, ngủ ngon."
Nói xong, không còn gánh nặng tâm lý nào, nằm trong lòng anh nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Vẻ mặt của Phó Minh Viễn hết sức phức tạp nhìn vào khuôn mặt đang ngủ ngon của cô. Mà thôi, tốt xấu gì cũng đã tắm rửa.
Sáng sớm, đồng hồ báo thức vang lên vào lúc 6 giờ, không đánh thức chủ nhân của nó mà ngược lại đánh thức một người khác.
Phó Minh Viễn vô cùng bình tĩnh lấy điện thoại dưới gối ra, yên lặng điều chỉnh âm lượng đến mức cao nhất.
Thế nhưng chất lượng giấc ngủ của Thẩm Gia vô cùng tốt, căn bản không thể nào đánh thức được cô.
Anh trầm tư trong chốc lát, sau đó đặt điện thoại sang một bên, đi xuống giường lấy khăn ướt, càn quét bừa bãi trên mặt cô gái.
Cuối cùng Thẩm Gia cũng bị đánh bại dưới biện pháp không hề thương tiếc của người đàn ông.
Dưới sự kích thích của nước lạnh, cô gái nhỏ khó khăn mở mí mắt ra, lúc này Phó Minh Viễn mới hài lòng thu tay lại.
"Đồng hồ báo thức của cháu vang lên rồi."
"... Ừm."
Nhìn bóng lưng ủ rũ của cô, không hiểu sao anh lại muốn cười.
Thẩm Gia ngậm một cây bàn chải đánh răng lững thững trở về phòng: "Chú gọi cho em một chiếc xe được không?"
"Nhất Trung?"
Thẩm Gia lắc đầu: "Em về Khu điện ảnh và truyền hình thành phố."
Người đàn ông ngẩng lên: "Không cần đi học?"
"Để theo kịp tiến độ quay, chị Tiểu Mộng đã mời gia sư cho em."
Nói xong, Thẩm Gia lại quay trở về nhà vệ sinh.
Tay Phó Minh Viễn không hề nhấp vào thanh tìm kiếm đặt xe.
Rõ ràng đang là độ tuổi nên ở trong khuôn viên trường...
Thẩm Gia nhanh chóng rửa mặt, vừa mặc quần áo vừa hỏi: "Xe đến chưa ạ?"
"Không cần đặt nữa, tôi đưa cháu đi."
Cô lo lắng nói: "Nhỡ bị chụp lén thì phải làm sao?"
"... Cháu nổi tiếng như vậy?"
"... Không phải thế."
Thẩm Gia cười hì hì ôm cánh tay của Phó Minh Viễn, dính sát người anh.
Mặc dù chưa nổi tiếng, nhưng khi đi ra ngoài, trong môi trường có thể bị theo dõi, cô vẫn rất an phận duy trì khoảng cách với anh, còn yêu cầu anh dừng lại ở con đường cách Khu điện ảnh và truyền hình thành phố 200m.
Thẩm Gia đi về phía trước hơn 10m, Phó Minh Viễn đang chuẩn bị khởi động xe, đột nhiên anh thấy cô quay đầu lại, chạy về phía này.
Cô muốn làm gì?
Cô gái nhỏ chạy đến chỗ ghế lái và gõ vào kính.
Cửa sổ xe hạ xuống, không đợi Phó Minh Viễn phản ứng lại, anh đã cảm nhận được cằm mình có một thứ ẩm ướt vụt qua.
"Nụ hôn tạm biệt."
Thẩm Gia cười với anh, giống như chú mèo con ăn vụng miếng thịt, vui vẻ chạy đi.
Bạn thấy sao?