Phó Minh Viễn chạm vào chiếc cằm vừa bị hôn một lúc, rồi mới lái xe rời đi.
Anh nghĩ thời gian còn sớm, nên định quay về thay quần áo, nhưng không ngờ nửa đường lại chạm mặt Ninh Nhiên.
"Tối hôm qua anh đi ra ngoài à?" Ninh Nhiên hỏi.
"Ừm."
Phó Minh Viễn không nói đi đâu, anh biết Ninh Nhiên không bao giờ hỏi chuyện này.
Nhưng lần này, cô ta lại hỏi: "Anh đã đi đâu vậy?"
Rõ ràng Phó Minh Viễn rất sửng sốt: "Lâu Quan Sơn."
"Tinh!"
Thang máy đến, hai người im lặng đi vào.
Ninh Nhiên lại nói: "Anh không hỏi em đi đâu sao?"
Hửm?
Phó Minh Viễn cau mày, bọn họ rất hiếm khi quan tâm việc của đối phương, hơn nữa bộ phim mới của cô ta đang trong thời kỳ quảng bá, ngoại trừ việc đi tuyên truyền ra thì còn làm cái gì được nữa?
Có điều Ninh Nhiên cũng đã hỏi ra miệng, anh đành phải nói: "Em..."
Ninh Nhiên duỗi tay ra: "Không cần nữa!"
Cô ta không muốn trả lời nữa, đúng lúc cửa thang máy mở ra, bước chân vội vàng đi ra ngoài.
"..."
Đây là lý do vì sao Phó Minh Viễn không bao giờ hiểu được ý của phụ nữ, luôn cảm thấy không nói nên lời, anh không muốn đoán, hơn nữa cũng chẳng đoán ra được.
Anh chợt nghĩ đến Thẩm Gia, tính tình cô thuộc dạng ngay thẳng, muốn nói cái gì thì nói cái đó, không cần phải đoán, thật tốt biết bao, mặc dù hầu hết những gì cô nói đều là lời vô ích.
Một biểu cảm mất tự nhiên chợt thoáng qua trên khuôn mặt của người đàn ông.
Ninh Nhiên rất mâu thuẫn, sau khi quan hệ với Phó Minh Viễn vào ngày hôm trước, cô ta ý thức được mình đã có lỗi với Vệ Lập Dương.
Vốn dĩ đã nói khi làm việc cùng nhau nên thu liễm một chút, nhưng Ninh Nhiên vẫn không nhịn được lẻn vào phòng của anh ta để vụng trộm.
Thưởng thức xong hương vị ngọt ngào say mê khi làm tình, cô lập tức kết thúc công việc về nhà, nhưng lại gặp Phó Minh Viễn.
Mới trải qua một hồi kích thích bí mật không ai biết, lương tâm vẫn còn hơi cắn rứt, nên đầu óc mới mộng mị mà hỏi anh đã đi đâu, đúng là tự đào hố chôn mình.
Ninh Nhiên hối hận không thôi, nghĩ đến khi nào có thể kéo Thẩm Gia ra ngoài một lần nữa, tạo cơ hội cho cô và Phó Minh Viễn.
Lúc này, cô ta vô cùng háo hức hy vọng chồng mình ngoại tình, như vậy mới giúp bản thân không còn rối bời.
Nói chung, đạo đức của đàn ông thấp hơn phụ nữ, theo quan điểm của Phó Minh Viễn, cho dù anh có ngủ cùng với Thẩm Gia, cũng sẽ cảm thấy chuyện đó không có vấn đề gì lớn cả.
Ở trong mắt người đàn ông, tình dục và tình yêu có thể tách rời nhau, về mặt tình yêu, chỉ cần tình cảm của anh dành cho vợ vẫn không thay đổi là được, còn về thể xác thì...
Dù sao cũng đã nếm qua rồi, còn có thể thay đổi được sao?
Phó Minh Viễn nhớ tới cơ thể của cô gái nhỏ, ánh mắt tối sầm lại.
Trong khi đó, người được nhớ thương là Thẩm Gia, lại đang chảy nước dãi trước quầy đồ ăn vì thèm một cái bánh chiên.
Vương Nguyên Đông đi ra từ trong khách sạn: "..."
Ông ta vỗ vai Thẩm Gia, nhịn cười nói: "Mới sáng sớm đã ăn đồ dầu mỡ như vậy, bụng em sẽ không khó chịu chứ?"
Trong miệng cô vẫn đang cắn miếng bánh, nhìn thấy đạo diễn, vội vàng nhai nhai, nuốt xuống, ngại ngùng nói: "Tại em đói quá."
"Tối hôm qua em đi ăn trộm sao, nếu không sao lại đói nhanh như vậy?"
Rõ ràng chỉ là một câu nói đùa, nhưng khi lọt vào tai Thẩm Gia, lại khiến lương tâm cắn rứt, mùi vị liền trở nên khác biệt.
Vương Nguyên Đông ngẩn ngơ nhìn một lúc, đột nhiên, cả gương mặt cô đỏ bừng lên.
Sự thay đổi rõ ràng như vậy, khiến ông ta không thể không nghi ngờ.
Vương Nguyên Đông cũng có chút tình ý đối với Thẩm Gia, nhưng không vội vàng nói rõ, ông ta thích mọi chuyện cứ diễn ra từ từ, tốt nhất là dùng sự dịu dàng của bản thân để cô tự nguyện đi theo.
Nhưng bây giờ khi thấy phản ứng của cô, chẳng lẽ đêm qua cô đã thực sự làm chuyện gì đó?
Vương Nguyên Đông nhìn cô gái một cách cẩn thận, phát hiện ra dưới mắt Thẩm Gia có vết quầng thâm nhạt, nhưng tinh thần lại rất tốt.
Theo lý mà nói, sau khi thức khuya thì tinh thần không thể tốt như vậy được, trừ phi là được đàn ông yêu thương.
Ông ta thản nhiên hỏi một câu: "Em có bạn trai rồi à?"
Thẩm Gia lập tức lắc đầu: "Không có, không có."
"Vậy tại sao em lại đỏ mặt?"
Thẩm Gia không biết trả lời sao, đành ấp a ấp úng mượn câu "Trời nóng" để đáp lại, sau đó đột ngột đổi chủ đề: "Đạo diễn Vương ăn sáng chưa ạ?"
"Bây giờ không phải ở trong đoàn, cứ gọi anh Vương là được rồi."
Thẩm Gia nghẹn một cái.
Cô toàn gọi Phó Minh Viễn là chú, Vương Nguyên Đông cũng trạc tuổi với anh, nếu giờ gọi ông ta là anh, vai vế hình như không hợp lý lắm?
Nhưng mà còn đang ở dưới mái hiên của người khác, Thẩm Gia đành cố gắng chịu đựng "Vâng" một tiếng.
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của cô, Vương Nguyên Đông vui vẻ duỗi tay ra vỗ vào đầu cô một cái, suy nghĩ cũng thoáng hơn.
Chắc là do tuổi còn trẻ, nên dù có thức khuya thì vẫn có thể phục hồi tinh thần nhanh như vậy.
Trong khi Vương Nguyên Đông đang rất vui vẻ, Thẩm Gia lại sắp gặp tai họa.
Trong khách sạn, Lâm Mộng đối diện với căn phòng trống không người, sự tức giận lan ra khắp cả phòng.
Sau khi bị dạy dỗ một trận, Thẩm Gia buộc phải chấp nhận vào ở chung với Lâm Mộng.
Hậu quả trực tiếp nhất của việc này là làm gián đoạn mọi cơ hội lén lút ra ngoài vào ban đêm, nên khi nhận được cuộc gọi từ người đàn ông, cô hết sức chán nản.
"Có nghĩa là cháu không thể ra ngoài?"
Thẩm Gia đau khổ gật đầu bên chiếc điện thoại, dù cho Phó Minh Viễn không thể nhìn thấy được.
"Nhưng mà khoảng 2 giờ trưa mai em không có cảnh quay, chú qua đây được không?"
Bên kia không có động tĩnh gì, Thẩm Gia sợ anh tức giận, sau này sẽ không gọi cho cô nữa, vội vàng nói: "Không phải vào khách sạn, nên sẽ không bị người khác nhìn thấy, ở dưới sảnh chẳng phải có một bãi đậu xe rất lớn sao? Chú lái xe qua đi, em ở đó đợi chú."
Nếu như là trước đây, nghe phải những lời này thì anh không thèm nghĩ đã thẳng thừng cúp máy luôn rồi, nhưng cô gái nhỏ lại không biết xấu hổ, còn dám miêu tả cảnh tượng đó sống động như thật qua điện thoại.
"Buổi trưa ở đó rất ít người, cũng rất tối nữa... Chúng ta có thể ở trong xe... Em sẽ mặc trang phục biểu diễn, đúng rồi, đồ diễn của em là đồng phục học sinh, váy ngắn sọc xám, chú chưa từng nhìn thấy em mặc như vậy đâu..."
Bạn thấy sao?