Nhưng nhiệm vụ đã được ban hành, cô còn có thể làm gì khác đây?
Thầm Gia thở dài trong lòng, thầm than cuộc sống đúng là khó khăn, sau đó cố gắng lấy lại tinh thần, nở một nụ cười mà cô cho là rất tỏa nắng với Phó Minh Viễn: "Chào chú Phó ạ."
Phó Minh Viễn gật đầu, không hề nói bất cứ điều gì.
Ninh Nhiên và Phó Minh Viễn là vợ chồng, theo lý mà nói thì người vợ sẽ không nhắc quá nhiều về người phụ nữ khác trước mặt chồng mình, nhưng Ninh Nhiên lại hoàn toàn ngược lại, ở trước mặt anh mà cô cứ hết lần này đền lần khác đem chủ đề nói chuyện xoay quanh Thẩm Gia, đồng thời dường như còn cố ý thường xuyên rót rượu cho Phó Minh Viễn.
Thẩm Gia nhìn thấy anh nhướng mày khi thấy Ninh Nhiên cứ thay anh rót đầy ly rượu cho mình, không biết là do Ninh Nhiên thật sự không để ý, hay giả vờ không phát hiện ra.
Kết quả như ý muốn, Phó Minh Viễn đã vô tình uống hết nửa chai rượu trắng mà không hay biết.
Ngay cả đạo diễn Khương cũng bị chuốc hết mấy ly dù ban đầu đã nói không uống được rượu, do đó ông liền xua tay nói muốn về nghỉ ngơi, phó đạo diễn phải dìu cơ thể đang lắc lư của ông rời khỏi đó.
Nhân vật chính đā say rồi, đạo diễn cũng đã rời đi, có nghĩa là bữa tiệc có thể tuyên bố kết thúc.
Ninh Nhiên khéo léo từ chối mọi lòng tốt muốn giúp cô ta dìu Phó Minh Viễn trở về khách sạn nên mọi người cũng dần dần giải tán.
Thẩm Gia cũng muốn rời đi theo dòng người, nhưng Ninh Nhiên rất nhanh tay lẹ mắt nắm tay cô lại, nên Thẩm Gia buộc lòng phải ngồi xuống, trong phòng riêng rất nhanh chỉ còn sót lại ba người bọn họ.
Cô còn đang băn khoăn không hiểu ý của Ninh Nhiên, liền nghe thấy cô ta nói: "Gia Gia, em cùng chị đưa Minh Viễn về đi, lại đây, chúng ta mỗi người một bên nâng lên."
Thẩm Gia cao hơn Ninh Nhiên nửa cái đầu nên trọng lượng của Phó Minh Viễn đều tập trung dồn về phía cô, khiến cho cơ thể hai người ép sát vào nhau.
Vốn dĩ Thẩm Gia muốn nhân cơ hội này để khiêu khích Phó Minh Viễn một chút nhưng anh lại quá cao lớn, gần như cả trọng lượng cơ thể đều dựa vào cô, chỉ có một chỗ tiếp xúc duy nhất dễ cử động chính là bàn tay đang đặt trên eo anh, hơn nữa còn là vì muốn giữ vững ổn định nên mới để ở đó.
Cô cũng chỉ để tay ở yên đó thôi, không thật sự dám làm động tác gì mờ ám dưới ánh mắt của Ninh Nhiên, nhưng có điều tốt xấu gì thì cũng tiếp xúc rồi, vẫn cảm nhận được da thịt của người đàn ông qua lớp áo sơ mi.
Thoạt nhìn anh hơi gầy, không ngờ cơ bắp dưới lớp áo sơ mi lại rắn chắc như vậy.
Sau khi đi vào thang máy, Thẩm Gia lén nhìn Ninh Nhiên, thấy cô ta không hề chú ý về phía này, ngón tay của cô mới dám nhẹ nhàng phạm tội một chút.
Mặc dù Ninh Nhiên không thể nhìn thấy vị trí ngón tay của cô, nhưng sau một giây Thẩm Gia vẫn ngoan ngoãn để nguyên như cũ.
Trong lúc dìu anh, trong lòng cô gái nhỏ không ngừng phỉ nhổ lá gan của chính mình, không biết làm sao mà cô có thể hoàn thành các nhiệm vụ trước nữa, nghe hệ thống nói rằng cô còn bốn người đàn ông để chinh phục.
Thẩm Gia thật sự rất bội phục bản thân ở những thế giới trước.
(note: Nữ 9 có nhiệm vụ quyến rũ nam 9 ở nhiều thế giới khác nhau, nhưng mà mỗi lần xuyên qua thế giới mới thì đều ko còn ký ức của thế giới cũ)
Người đàn ông rất cao, hơi thở nóng bỏng phả lên đầu cô nồng nặc mùi rượu, kèm theo mùi khói thuốc nhàn nhạt, thoang thoảng.
Vì chưa từng tiếp xúc với đàn ông bao giờ, hơi thở nam tính phả xuống khiến hai má Thẩm Gia nóng bừng.
Ánh sáng trong thang máy nhập nhèm, cho dù không ai nhìn thấy biểu cảm trên mặt, cô vẫn cúi thấp đầu vì thấy cắn rứt lương tâm.
Đinh! Cửa thang máy mở ra.
Lần này, ngay cả dìu Ninh Nhiên cũng không thèm dìu, dẫn đầu bước ra ngoài. Thẩm Gia kinh ngạc trợn to mắt, mặc kệ cảm giác chột dạ trong lòng, ngẩng đầu nhìn cô ta.
Cô ta có còn quan tâm đến chồng mình hay không vậy?!
Ninh Nhiên đi được vài bước, cảm thấy phía sau không có động tĩnh gì, quay đầu lại nhìn, thấy Thẩm Gia vẫn đang ngây người đứng ở đó, chỉ đành mỉm cười bất lực, đưa tay ra hiệu cho cô ra khỏi thang máy rồi mới giải thích: "Hôm nay chị hơi mệt, mà vóc dáng em cũng cao hơn chị nữa nên em giúp chị dìu anh ý sẽ tốt hơn."
Quả thật Thẩm Gia cao hơn so với Ninh Nhiên, nhưng mà cũng không thể cứ thế ném chồng mình cho một người phụ nữ khác chứ, có phải điều này không hợp lý lắm không?
Một cô gái trẻ hơn cô ta, cao hơn cô ta và cũng xinh đẹp hơn cô ta đang dìu chồng mình, nếu như theo lẽ thường thì cô ta phải ghen tị mới đúng, nhưng ngược lại cô ta lại rất vui vì Thẩm Gia có những ưu điểm này.
Phó Minh Viễn chưa say hoàn toàn, vẫn có thể đi lại được, mặc dù vậy nhưng Thẩm Gia vẫn phải tốn kha khá sức mới có thể dìu anh vào phòng.
Thẩm Gia thở hổn hển, đỡ anh lên giường, đang định trả lại sân nhà cho Ninh Nhiên, ai ngờ cô ta cứ đứng bên cánh cửa mà không động đậy gì hết, chỉ mở miệng dặn dò: "Thay giày cho anh ấy, lau mặt và tay xong cứ để anh ấy ngủ tiếp."
Thẩm Gia cứng ngắc quay đầu lại: "Hả? Chị...chị có chắc muốn để em làm mấy việc này không?"
Phải làm sao đây, cơ hội đột nhiên ập tới khiến cô hơi sợ hãi.
Nhiệm vụ này của cô có thể suôn sẻ đến vậy sao?
Hay là đang có âm mưu gì đó?
Có phải Ninh Nhiên đang muốn thăm dò mình không?
Cô trở nên cảnh giác, đứng sang một bên: "Chị Ninh Nhiên, chuyện này không hợp lẽ cho lắm, hay là chị làm đi ạ."
Để tính toán lâu dài, cô thấy quyết định lần này của mình là đúng đắn.
"Em làm đi, chị bận chút việc phải tranh thủ trở về một chuyến, tối nay em cứ ở đây xem chừng anh ấy giúp chị."
Thẩm Gia nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không nên hỏi lại lần nữa, kết quả câu trả lời vẫn như cũ.
"Em là một đứa trẻ ngoan, chị tin tưởng em, nếu không thì sao chị lại phải ngăn không cho đám người của đoàn phim giúp đỡ chứ? Bọn họ ấy à, đều đã lăn lộn thành đủ loại tạp nham trên đời rồi, nhưng em thì khác với họ."
Ninh Nhiên vỗ vỗ tay của Thẩm Gia, cứ như đang đưa cho cô viên thuốc an thần để trấn an: "Đợi đến khi chị xong việc sẽ quay lại ngay, em cứ coi chừng anh ấy trước dùm chị."
Sau khi nghe xong, tấm lưng của cô gái mới được thả lỏng đôi chút.
Còn quay lại là tốt rồi, cô xem chừng giúp một lát vậy.
Sau khi tiễn Ninh Nhiên đi, Thẩm Gia trở nên rất bối rối, cứ đứng cạnh cửa một lúc lâu rồi mới quay trở lại phòng.
Vào phòng, cô cũng không nóng vội thực hiện lời dặn của Ninh Nhiên mà ngồi xổm bên giường tò mò nhìn người đàn ông đang ngủ say một cách tỉ mỉ.
Ai ya, thân là đàn ông mà sao làn da của anh còn đẹp hơn so với phụ nữ vậy?
Bạn thấy sao?