Chương 31: Chương 30: Làm tình ở bãi đậu xe (H)

"Không phải cháu cũng vậy sao, muốn 'ăn' lúc nào cũng được."

"Em không thường xuyên ở bên cạnh chú, làm sao có thể muốn 'ăn' là 'ăn' được."

Phó Minh Viễn mỉm cười.

Thành thật mà nói, trong khoảng thời gian này, số lần anh quan hệ với Thẩm Gia còn nhiều hơn so với Ninh Nhiên.

Sau vài lần như thế, Thẩm Gia cũng tự phát hiện ra tính khí của người đàn ông này khi làm tình luôn tốt hơn so với lúc bình thường.

Ví dụ như bây giờ, số lượng từ anh nói với cô nhiều hơn hẳn bình thường, lại còn mỉm cười nữa!

Thẩm Gia chú ý đến khuôn mặt đang tươi cười của Phó Minh Viễn, nhìn một hồi, cũng ngốc nghếch mỉm cười theo: "Chú cười lên trông rất đẹp..."

Không ngờ cô khen người khác cũng thẳng thắn như vậy.

"Giới giải trí của cháu không phải càng có nhiều người đẹp hơn tôi sao?"

"Không có ai đẹp như chú."

Phó Minh Viễn cảm thấy có phải cô gái này có vấn đề về thẩm mỹ không, anh tự biết ngũ quan của bản thân không được tính là xuất sắc, đa phần người khác chỉ hay khen ngợi khí chất của anh thôi.

Nhưng có điều ai lại không vui khi được khen chứ?

Khuôn mặt người đàn ông dần trở nên thư thái hơn.

Thẩm Gia lại tiếp tục không ngừng cố gắng, hết câu này đến câu khác khen ngợi anh, huyên thuyên hăng say đến mức quên mất công việc chính cần phải làm.

Phó Minh Viễn không cho cô gái cơ hội nói nữa, ấn đầu cô xuống, bịt miệng lại bằng dương vật.

Thẩm Gia đang nói chuyện thì bị nghẹn lại giữa chừng, vô tội liếc nhìn người đàn ông.

Anh có hơi bất lực nói một câu: "Sau này khi làm tình, đừng nói nhiều như vậy nữa."

Đôi mắt thiếu nữ sáng lên, lập tức nắm được điểm mấu chốt: "Vẫn còn có sau này nữa ạ?"

Phó Minh Viễn suy nghĩ một lát: "Còn."

Thẩm Gia càng vui vẻ hơn, cô quyết định không ăn nữa và sẽ cho anh thứ mà anh yêu thích nhất.

Cô quay người đưa lưng về phía Phó Minh Viễn, anh tưởng cô sẽ ngồi xuống luôn, ai ngờ lại nhìn thấy bàn tay trắng nõn nhỏ bé đưa ra sau, thò vào trong vạt váy.

Chiếc váy bị vén lên do động tác này, giúp anh thấy rõ những ngón tay mảnh khảnh của cô luồn vào, chạm đến hai cánh hoa đang khép chặt.

"Nó vẫn còn ướt..."

Cô gái tự mình lẩm bẩm, rồi lại cọ cọ thêm vài lần nữa, cảm thấy sự tiếp xúc mềm mại trơn trượt này cũng không tệ, nên quay lại mời gọi người đàn ông: "Chú có muốn sờ không?"

Thấy Phó Minh Viễn không nhúc nhích, nhưng nhìn dáng vẻ cũng không giống như đang từ chối, lúc Thẩm Gia do dự không biết có nên giúp anh nhấc tay lên sờ tới hay không, cuối cùng người đàn ông cũng cử động.

Động tác của anh thô lỗ hơn Thẩm Gia rất nhiều, đầu ngón tay thô ráp tiến thẳng vào khe hở, cảm nhận độ ẩm ướt bên trong.

"Ướt rồi."

Anh đánh giá một câu, ngón tay đào khoét vài lần, một lúc sau, chất lỏng trong suốt chảy ra khỏi hoa huyệt.

"A, ưm..."

Giọng điệu thiếu nữ trầm thấp, nghe như đang rơi vào dục vọng.

"Muốn bị làm?"

"Dạ... Muốn bị chú làm..."

Phó Minh Viễn thật sự thích tính cách thẳng thắn này của cô.

Sự nhiệt tình, ngây thơ và dâm đãng, tất cả đồng thời cùng tồn tại, kiểu phụ nữ chủ động như này, là thứ vũ khí tốt nhất để chinh phục những người đàn ông giỏi ngụy trang phòng thủ.

Mông của cô gái càng ngày càng thấp, như muốn ngồi lên thứ đang căng phồng ở giữa đũng quần, lúc này Phó Minh Viễn mới rút ngón tay ra, vỗ nhẹ vào mông cô: "Ngồi xuống đi."

Quả thật Thẩm Gia đã ngồi xuống, nhưng không phải cách ngồi như Phó Minh Viễn nghĩ.

Gậy thịt bị cô đè lên, chưa tiến vào động nhỏ, chỉ cảm thấy nó đang dính ở bụng dưới, ma xát vào tiểu huyệt của cô.

Nhưng chỉ với chút sung sướng như vậy thôi, cũng đã đủ tạo ra vết nước in trên chiếc quần tây đen của anh.

Người đàn ông ưa kích thích làm sao có thể thỏa mãn được với chút khoái cảm hời hợt này, lại vỗ nhẹ vào mông cô: "Nâng lên."

Cặp mông nhỏ vừa nhấc lên, lập tức cảm thấy có một vật cứng rắn đang cọ sát vào cửa động, khiến cô chịu không nổi, vặn vẹo muốn cây gậy tiến vào trong.

"Chú, mau vào đi..."

Nhưng Phó Minh Viễn lại kiên quyết muốn để cô tự ngồi xuống, anh không nhúc nhích gì cả, chờ Thẩm Gia tự mình hành động.

"Tự ngồi xuống tiếp đi."

Thẩm Gia cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng đáng tiếc lại căn sai góc, khiến quy đầu trượt ra ngoài.

"Em không vào được..."

Cô gái nhỏ tủi thân quay đầu lại: "Chú giúp em đi..."

Phó Minh Viễn nghĩ đến thời gian có hạn, nên cũng không làm khó cô nữa, nắm lấy dương vật, nhắm ngay môi âm hộ, quy đầu to bằng quả trứng tức khắc đâm thẳng vào động nhỏ mềm mại.

"A... Thật lớn..."

Tiểu huyệt đang ngứa ngáy được quy đầu cọ xát, Thẩm Gia sung sướng kêu to. Vì muốn đạt được nhiều khoái cảm hơn mà thân thể không tự chủ càng hạ xuống thấp.

Phó Minh Viễn cũng thấy rất sảng khoái, nhưng anh không mất lý trí như Thẩm Gia.

Ngươi đàn ông luôn giữ vững tinh thần, chú ý đến độ sâu khi tiến vào, mỗi khi chạm đến lớp màng, anh sẽ giữ chặt mông cô lại, không cho cô ngồi xuống nữa.

Chỉ với một quy đầu cũng đã đủ để đối phó với thiếu nữ chưa trưởng thành.

Vừa mới nuốt quy đầu của anh vào, Thẩm Gia đã bị làm đến mức khoái cảm không ngừng ập đến, quên mất bản thân vẫn còn ở trong bãi đậu xe, hơn nữa cũng quên phải kiểm soát tiếng rên của mình.

Phó Minh Viễn chợt dừng động tác phía dưới: "Nhỏ tiếng một chút."

"Nhưng rất thoải mái, em nhịn không được muốn kêu lên."

"Thế cũng phải ráng nhịn."

Cô gái cảm thấy như anh đang cố tình gây sự, tủi thân nói: "Chú ma sát mãnh liệt như vậy, làm sao mà em nhịn được..."

"Cắn răng nhịn."

"Em không muốn cắn răng, em muốn cắn chú."

Sau khi nói xong, đột nhiên nghĩ đến một tư thế có tính khả thi rất cao, cô quay lại, ngồi đối mặt với người đàn ông, quấn lấy cổ anh, cắm dương vật vào âm đạo một lần nữa.

"Chú có thể di chuyển rồi."

Thiếu nữ đang bị đâm trong tư thế cưỡi ngựa, bởi vì chưa cắm vào toàn bộ, nên điểm gắn kết giữa hai người không được che đậy dù chỉ là một chút, nó lộ ra vô cùng rõ ràng dưới ánh mắt của người đàn ông.

Với hình ảnh kích thích như vậy, cộng thêm lời thỉnh cầu của cô gái nhỏ, Phó Minh Viễn làm sao có thể nhịn được, anh khẩn trương di chuyển thân dưới, như muốn đâm nát hoa huyệt của người con gái.

Mỗi lần bị thúc vào, Thẩm Gia lại muốn rên rỉ, đến khi thật sự không nhịn được nữa, cô lập tức ôm chặt người đàn ông, cái miệng nhỏ nhắn dính lên cằm anh, cố gắng ngăn cản âm thanh tuôn ra vì quá sướng.

"Ưm... Ưm..."

Quả nhiên, trên môi chỉ còn sót lại những tiếng rên rầm rì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...