Phó Minh Viễn và Thẩm Gia vẫn đang say mê làm tình trên xe, mà không hề biết rằng bọn họ đã bị quay trộm.
Ra khỏi bãi đậu xe, cô gái không kìm nổi phải đăng nhập ngay vào nhóm chat với bạn bè, để gửi một đoạn video ngắn vài giây về chiếc xe rung lắc mình vừa bắt gặp.
Từ trong video có thể nhìn thấy, ở ghế sau mờ tối bị che chắn hơn phân nửa, có một nữ sinh mặc áo trắng đang làm động tác nhấp nhô lên xuống.
Nếu là người bình thường, cho dù có đăng tải đoạn video này lên cũng không gây ra động tĩnh gì quá lớn, nhưng cô gái kia lại là em gái của một nhân viên công tác trong đoàn làm phim của Thẩm Gia, hôm nay đến đây để xem người nổi tiếng.
Vì vậy, vào buổi chiều hôm đó, khắp đoàn phim đều đã nghe qua tin đồn ở bãi đậu xe của khách sạn, có một chiếc xe rung lắc, thậm chí ngay cả loại xe và nữ chính mặc áo trắng trong video cũng được miêu tả rõ ràng.
Đương nhiên, họ không thể nói điều này trước mặt Thẩm Gia, cô vẫn còn là trẻ vị thành viên, không thích hợp để bàn chuyện nhạy cảm như thế, cho nên những lời kia đều là do Thẩm Gia vô tình nghe được.
Chỉ có điều cái này sau hẵng nói, Thẩm Gia hiện tại đang bị người đàn ông đâm đến thần trí mơ hồ.
Vừa mới cao trào, cô còn chưa kịp hồi phục, nằm sấp trên người Phó Minh Viễn thở hổn hển, hai chân dạng lớn, dương vật vẫn đang vất vả cày cấy.
"Em, em mệt quá..."
Mặc dù có người đàn ông nâng đỡ, nhưng cô vẫn cảm thấy hai chân mỏi nhừ.
Đáng lẽ người mệt mỏi phải là anh mới đúng chứ?
Phó Minh Viễn không nói gì mà nghĩ. Anh không để ý đến lời oán giận của cô gái nhỏ, nhưng Thẩm Gia một khi đã ấm ức là mở mồm không ngừng lại được, cô vòng hai tay qua cổ anh làm nũng: "Chú nhanh lên đi, chân em mỏi lắm rồi..."
"Kẹp chặt."
Thẩm Gia bối rối: "Kẹp ở đâu?"
Người đàn ông nhìn vào chỗ riêng tư, cô gái lập tức nghe lời, thử co rút vách thịt bên trong động huyệt.
Âm đạo đang bao bọc lấy dương vật, nên khó nhận thức được tác động khác, ngay cả khi dùng lực co rút thật mạnh, cô vẫn không cảm nhận được gì mấy.
Trong khi đó, điều này lại có lợi cho người đàn ông, lần đầu tiên anh biết cảm giác được tiểu huyệt mút chặt vào bên trong sung sướng nhường nào.
Phó Minh Viễn thở dài một hơi: "Được rồi, thả lỏng đi."
Anh không muốn để mình bắn ra quá nhanh.
Thẩm Gia còn đang nghĩ đến đoàn làm phim, cô sợ Lâm Mộng đi tìm mình mà không thấy, cho nên vô cùng mong người đàn ông nhanh chóng bắn ra.
Nghe thấy âm thanh không thể nào kiềm chế được của anh, ánh mắt Thẩm Gia sáng lên: "Có phải là sắp bắn không?"
Hừ, cô phải kẹp chặt hơn mới được.
Dưới sự cố gắng co rút của huyệt đạo, Phó Minh Viễn cuối cùng cũng bại trận, tinh dịch phốc phốc phun vào hành lang chật hẹp.
Cô gái nhỏ cảm giác trong cơ thể mình có một dòng nhiệt phun trào, sợ đến mức lập tức rút dương vật ra.
Không còn động nhỏ tiếp nhận, tinh dịch liền rỏ xuống đệm da màu đen, trông vô cùng ái muội.
Không chỉ có chỗ ngồi gặp nạn, cả người Thẩm Gia dán lên người đàn ông, làm cho tinh dịch chảy đầy quần anh, nhìn thấy bản thân và ghế ngồi đều ở trong mớ hỗ độn khiến Phó Minh Viễn vô cùng đau đầu.
Cái tật xấu này của cô cần phải sửa lại, cô nên chờ anh bắn hết rồi mới rút ra, như vậy không phải sẽ dễ dàng dọn dẹp hơn sao?
Thẩm Gia bị làm xong thì trở nên vô cùng yếu ớt, muốn dựa vào anh nằm bất động, nhưng sợ vì thế mà kế hoạch tấn công lại không tiến triển gì, cô cũng muốn biểu hiện tốt hơn, vì vậy mà trong lòng bắt đầu giằng co dữ dội.
Lý trí và con tim giao chiến một hồi, cuối cùng lý trí cũng chiến thắng.
Thẩm Gia miễn cưỡng từ tư thế bám vào người anh chuyển sang ngồi thẳng lưng, nhìn quanh một vòng tìm kiếm khăn giấy.
"Khăn giấy ở đâu thế ạ?"
Cô vừa hỏi xong thì đã nhanh chóng tìm được hộp giấy, duỗi tay rút giấy ra và lau sạch chất nhầy màu trắng trên ghế.
Sau đó từ trên người Phó Minh Viên đi xuống, ngồi sang một bên, giúp anh dọn dẹp ở giữa háng.
Vừa mới bắn còn đỡ, giờ tinh dịch đã bị khô cạn thành những vệt trắng bám dính trên quần, lau thế nào cũng không sạch, Thẩm Gia chớp mắt nhìn anh: "Trong xe của chú có quần để thay không?"
Anh cũng không phải là nghệ sĩ, sao có thể chuẩn bị quần áo trên xe được.
Nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông, cô gái nhỏ vô cùng lo lắng, không kịp để ý tới tình trạng của bản thân, đã muốn đẩy cửa ra ngoài tìm quần áo mới cho anh.
"Em, em đi mua quần áo cho chú..."
Phó Minh Viễn vội vàng níu lại, vẻ mặt phức tạp: "Trước hết phải sửa soạn lại bản thân cho sạch sẽ đã."
Lúc này Thẩm Gia mới phát hiện tinh dịch đã chảy đến giữa đùi, mà cô ngay cả quần lót còn chưa kéo lên, dưới tình huống như vậy, không thể tránh khỏi việc váy cũng dính ít tinh dịch.
"Hỏng rồi, nếu chị phụ trách trang phục phát hiện thì làm sao bây giờ..."
Vẻ mặt của cô hết sức rầu rĩ, điên cuồng dùng khăn giấy lau vào chỗ ẩm ướt, cố gắng để cứu vớt chiếc váy.
"Chỉ có một bộ này?"
"Không phải..."
"Thế thì mua lại."
Thẩm Gia vô cùng đau lòng, thầm nghĩ không biết bộ trang phục này có đắt hay không.
Phó Minh Viễn không nói gì, anh rút một tấm thẻ trong ví ra để vào trong tay cô.
Thẩm Gia há hốc miệng, chỉ là một bộ quần áo, có cần phải dùng thẻ không?
Cô theo bản năng nhanh chóng đẩy thẻ trở về: "Quá nhiều rồi."
Muốn cho là cho, Phó Minh Viễn phiền nhất cái cảnh lôi kéo này, anh giúp cô lau sạch chỗ riêng tư, kéo quần lót và quần bảo hộ lên, sau đó ôm cô xuống xe.
Thẩm Gia còn muốn nói lời tạm biệt, ai ngờ người đàn ông kia đã nhẫn tâm trở lại xe, ngay cả cửa kính cũng chẳng thèm kéo xuống, không hề có tình cảm ầm một tiếng, lái xe đi ra ngoài.
Cô gái nhỏ cảm thấy cái thẻ trong tay mình vô cùng nặng nề.
Đây là biểu hiện quyết tâm xác nhận quan hệ bao nuôi giữa hai người bọn họ.
Nhưng Thẩm Gia cũng không bi thương quá lâu, bởi vì còn một nguy cơ lớn đang bày ra trước mắt.
Lâm Mộng khoanh tay trước ngực, đứng ở hành lang, vẻ mặt tức giận: "Em đi đâu thế hả?"
Thẩm Gia giấu hai tay ở sau lưng, Lâm Mộng nhìn về phía sau cô: "Giấu cái gì đó? Lấy ra đây cho chị."
Thiếu nữ bĩu môi, vô cùng không tình nguyện giao túi nilon trong tay ra.
Bạn thấy sao?