Chương 35: Chương 34: Vươn đầu lưỡi ra liếm

Cũng may Thẩm Gia vẫn còn ý thức đề phòng, cơ thể bắt đầu choáng váng, trực giác nói cho cô biết có gì đó không ổn, cô nhanh chóng đưa tay chặn ly rượu.

Vương Nguyên Đông cười cười: "Mới hai ly đã say? Được rồi, uống nước đi rồi anh đưa em về."

Vương Nguyên Đông thật sự không muốn thừa dịp cô uống say mà làm bậy, ông ta dự định nuôi dưỡng Thẩm Gia trở thành người tình dài lâu, không thể vì lợi ích trước mắt mà kiếm củi ba năm, thiêu một giờ.

"Không, không cần đâu." Thẩm Gia xua tay.

Đúng lúc có một cuộc điện thoại gọi đến, thừa dịp Vương Đông Nguyên ra ngoài ban công nghe máy, Thẩm Gia dựa vào tia lý trí cuối cùng của bản thân, lén lút chạy ra ngoài.

Cô sợ bị phát hiện nên đã gọi taxi từ trong thang máy, lúc ra khỏi cửa, xe taxi vừa vặn đến nơi.

"Đến tiểu khu XX."

Thẩm Gia nói tên khu nhà của Phó Minh Viễn, bởi vì bị Vương Nguyên Đông đón từ kí túc xá, nên theo bản năng cô không muốn trở về đó nữa.

Ở trên xe cô không ngừng gọi điện thoại cho anh.

Có lẽ là do ông trời sắp đặt, sau khi về nhà, người đàn ông không có dự định tiếp tục làm việc, thì điện thoại công việc đột nhiên reo lên làm anh phải quay lại thư phòng, nhờ đó mới phát hiện chiếc điện thoại để ở ngăn kéo dưới cùng đang không ngừng phát ra ánh sáng.

Đây là một số điện thoại không được lưu trong danh bạ, nhưng Phó Minh Viễn vô cùng quen thuộc với nó vì đã gọi rất nhiều lần.

Lúc này cô gọi điện thoại đến làm gì?

Phó Minh Viễn ấn nút tiếp nhận, giọng của Thẩm Gia truyền đến.

"Chú, chú có ở nhà không?"

"Ừm, làm sao vậy?"

"Em đang ở trước cửa nhà chú... Em uống rượu, đầu rất choáng váng..."

Giọng nói của cô gái nhỏ không tỉnh táo, không giống như nói dối để lừa anh ra ngoài.

"Ai cho cháu... Quên đi, cháu ở bên ngoài chờ tôi."

Trong lòng Phó Minh Viễn thầm mắng một tiếng, tuổi còn nhỏ đã học đòi uống rượu làm gì.

Ngay cả anh cũng không hiểu tại sao bản thân lại tức giận, suy nghĩ lát nữa sẽ giáo huấn cô như thế nào, nhưng vừa mở cửa, nhìn thấy Thẩm Gia đáng thương ngồi một góc, toàn bộ lời trách móc đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

Người đàn ông đóng cửa lại, tức giận nói: "Ngồi trên mặt đất làm gì, không thấy bẩn à."

"Đầu em choáng váng quá."

Cô gái nhỏ vươn hai tay ra cầu xin anh ôm.

Toàn thân cô đều là mùi rượu, Phó Minh Viễn vô cùng ghét bỏ, nhưng Thẩm Gia mặt dạn mày dày bám vào ống quần của anh, anh đành miễn cưỡng ôm cô: "Ai cho cháu uống rượu."

"Đạo diễn muốn em uống, em không biết phải từ chối như thế nào."

Phó Minh Viễn nhíu mày: "Lâm Mộng đâu?"

"Chị ấy không có ở đó, mẹ chị ấy đến thăm."

Thẩm Gia đáng thương nói: "Lần sau em sẽ không uống nữa."

Phó Minh Viễn hừ lạnh một tiếng, vừa đỡ cô xuống lầu, vừa nghĩ cách sắp xếp.

Chắc chắn không thể mang cô vào nhà được, chẳng lẽ đưa về căn hộ bọn họ yêu đương vụng trộm kia? Nhưng lại hơi xa...

Không đúng.

Phó Minh Viễn đột nhiên phản ứng lại, làm sao cô biết nhà anh ở đây?

Đáng tiếc còn chưa kịp hỏi ra miệng, Thẩm Gia đã nói: "Chú muốn dẫn em đi đâu? Em không đi, nhà em ở đây mà."

Người đàn ông bất động, bình tĩnh nhìn cô.

"Em không gạt chú, em mua nhà, ở đây... này!"

Thẩm Gia chỉ chỉ mặt đất, sau đó cười ngây ngô với anh: "Ở dưới lầu nhà chú."

"Chúng ta đi thang máy đi, em sẽ dẫn chú xem nhà mới mua."

Cô gái nhỏ gần như kéo anh vào thang máy, Phó Minh Viễn cứ như vậy, nửa bị lôi kéo, nửa đi theo cô đến trước căn hộ dưới lầu.

Thẩm Gia ấn dấu vân tay, trong ánh mắt không thể tin nổi của người đàn ông, mở cửa ra.

Thật sự đúng là nhà của cô, thù lao đóng phim của cô đã cao như vậy?

Không để ý đến vẻ mặt đầy nghi hoặc của người đàn ông, vừa vào nhà, Thẩm Gia đã "wow wow" chạy đi tham quan khắp nơi, không hề để ý đến Phó Minh Viễn.

Dạo quanh một vòng ở phòng khách xong, Thẩm Gia nhào xuống sô pha, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn: "Thật là thoải mái."

Sau đó cô mới ngỏ lời với Phó Minh Viễn: "Chú có muốn đến đây thử xem không?"

Tuy rằng không nhìn thấy, Thẩm Gia vẫn cảm nhận được sự khinh thường ẩn chứa trong ánh mắt người đàn ông.

Thấy vậy nhưng cô cũng chẳng khó chịu, anh mới chỉ bày ra thái độ này thôi mà cô đã không chịu được, thì chắc chắn sẽ có lúc phải tức giận đến mức bốc khói mất.

Nếu anh không lại gần thì cô không thể tự mình ra tay sao? Dù sao chủ động cũng thành thói quen rồi, cô nhún nhún vai.

Thẩm Gia đưa tay kéo Phó Minh Viễn ngồi lên sô pha, sau đó vô cùng tự giác ngồi vào lòng anh.

Người đàn ông rất cao, đầu nhỏ của thiếu nữ vừa vặn chống lên cằm anh. Thẩm Gia đưa tay lên sờ, sau đó ngẩng đầu hôn một cái.

"Cạo râu xong quả nhiên dễ hôn hơn."

Thẩm Gia lại nhìn chằm chằm môi của người đàn ông, dùng ngón tay chỉ vào nơi mềm mỏng, cất tiếng hỏi: "Em vẫn không thể hôn lên môi sao?"

"Không thể."

Cô bĩu môi, hôn một cái lên khoé miệng.

"Vậy có thể hôn ở đây không, em cũng không đụng vào môi chú."

Phó Minh Viễn muốn nói tốt nhất là đừng hôn, nhưng nghĩ đến niềm vui sướng trong tương lai của mình còn phải dựa vào cô, miễn cưỡng gật đầu.

Ánh mắt Thẩm Gia sáng lên, tâm trạng của cô rất tốt, muốn cho người đàn ông ăn chút quả ngọt ngào, cho nên bàn tay nhỏ bé chuẩn xác nắm lấy dương vật ở giữa đũng quần, bắt đầu chậm rãi nhào nặn.

Dù sao trong nhà còn có một người vợ đang chờ anh trở về ngủ, Phó Minh Viễn định đẩy cô ra, ai ngờ cái thứ gồ ghề kia lại không chịu thua kém như vậy, giống như quả bóng bay phồng lên rất nhanh, dục vọng cũng theo đó mà nảy sinh.

"Đã lâu không sờ nơi này, cương cứng thật là nhanh..."

Thẩm Gia lẩm bẩm nói, từ trên ghế đứng dậy, bộp một tiếng ngồi xuống sàn nhà, say rượu cộng thêm mất thăng bằng, đầu cô đập về phía đũng quần anh, cả khuôn mặt vùi vào chỗ nhô ra.

Nhìn từ phía sau, như thể cô gái nhỏ đang chôn giữa đũng quần người đàn ông, quan hệ tình dục bằng miệng cho anh.

Phó Minh Viễn bị hành động vô tình này làm cho ham muốn tăng cao, nâng khuôn mặt Thẩm Gia lên, hai ngón tay hơi cong, gắp lấy nửa đầu lưỡi đỏ tươi từ trong miệng của cô.

"Vươn đầu lưỡi ra, liếm ở đây."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...