Phó Minh Viễn không thích sự đắc ý của Thẩm Gia, như thể cô mới là người làm chủ vậy.
Anh liếc mắt nhìn, rút chân ra, xoay người muốn đóng cửa trở về, Thẩm Gia vội vàng nhào tới, dùng cơ thể chặn ở cửa.
"Đừng về mà, chú còn chưa đi với em, chú xuống một lúc thôi, một lúc là được, chú xem trời tối như vậy, nếu như em quay về một mình gặp phải người xấu thì sao..."
Thẩm Gia lải nhải một đống chuyện, Phó Minh Viễn nghe thôi cũng thấy nhức đầu, anh chưa gặp người phụ nữ nào có thể nói nhiều như vậy. Trong lòng bực bội, lấy tay che đi cái miệng đang không ngừng lải nhải kia, khiêng cô lên vai.
Sau khi tiếng người biến mất, Ninh Nhiên hé cửa, trầm tư nhìn về phía thang máy vừa đóng lại.
"Mở cửa ra."
Thẩm Gia ấn tay vào ô quét dấu, sau đó giữ chặt cánh tay người đàn ông: "Chú cũng nhập dấu vân tay vào đi, để sau này thuận tiện ra vào."
Đã nói là làm ngay, tại thời khắc ngón tay cái của mình bị cô nắm lấy ấn xuống, Phó Minh Viễn không hiểu sao lại cảm thấy như mình đã có thêm một chỗ ở vậy.
"Cháu không sợ tôi sẽ động chạm vào đồ đạc bên trong sao?"
"Chú cũng không phải là người khác, của em chính là của chú, chú muốn động thế nào thì động."
Những lời này đánh thẳng vào lòng người đàn ông. Anh luôn chủ trương giữ lại một khoảng cách thích hợp với người khác, kể cả với Ninh Nhiên cũng như vậy, đây là lần đầu tiên có người nói với anh "Của em cũng là của chú", khiến anh không khỏi cảm thấy mới lạ.
Cũng chính bởi vì những lời này, người đàn ông bắt đầu xem xét kỹ căn hộ.
Ghế sô pha có màu gì? Còn có bàn trà, bàn ăn, đây là thể loại phong cách gì?
Lông mày của Phó Minh Viễn hơi nhíu lại, anh muốn thay tất cả mọi thứ mà mình đã liếc mắt qua.
Thẩm Gia liên tục quan sát vẻ mặt của anh, thăm dò hỏi: "Chú không thích gì sao?"
Phó Minh Viễn không chút suy nghĩ "Ừm" một tiếng, sau đó mới phát hiện cô gái nhỏ thế mà hiểu được ý của mình.
"Vậy thì đổi lại!"
Thẩm Gia hào phóng nói: "Chú chọn đi, chọn được rồi em sẽ mua cho chú."
"..."
Người đàn ông liếc mắt nhìn cô: "Cháu có tiền?"
Cô gái rất thành thật lắc đầu: "Em còn nợ một khoản lớn."
"Bao nhiêu?"
"Còn rất nhiều."
Người con gái thở dài, chỉ có điều tâm trạng của cô vẫn đang tốt: "Nhưng em sẽ chăm chỉ làm việc, chị Tiểu Mộng nói lịch trình làm việc vào nửa cuối năm nay của em đã kín rồi."
Phó Minh Viễn nhíu mày: "Lịch trình dày đặc như vậy, không tính chuyện học hành nữa à?"
Một khi đã để tâm đến thì không khỏi suy nghĩ nhiều hơn.
"Học chứ, em còn phải thi đại học, vẫn mời giáo viên dạy kèm tại nhà và ở cả đoàn làm phim nữa."
Lăn lộn trong giới giải trí một thời gian, ít nhiều trông cô gái nhỏ cũng trưởng thành hơn so với bạn bè cùng trang lứa, lúc này Phó Minh Viễn mới nhớ đến tuổi của Thẩm Gia.
Đồng thời trong lòng người đàn ông cũng cảm thấy hơi áy náy, thế mà anh lại có quan hệ tình ái với một học sinh trung học.
"Bộ phim này phải quay đến khi nào?"
"Ước chừng còn ba tháng nữa ạ."
"Vậy cũng đến kỳ nghỉ đông rồi."
Người đàn ông nhíu mày.
"Dạ."
"Không thể rút ngắn thời gian sao?"
Thẩm Gia bó tay: "Em làm gì có quyền ý kiến, đương nhiên là phải phối hợp với thời gian quay phim của mọi người."
Là học sinh thì nên ở trong trường học, nên có bộ dạng của một học sinh bình thường, Phó Minh Viễn không hài lòng với sự sắp xếp học tập của cô, anh cúi đầu suy nghĩ.
"Được rồi chú đừng nghĩ nữa, em đã tham khảo qua rồi, điểm văn hóa hơn bốn trăm điểm là có thể đậu vào Học viện Điện ảnh và Truyền hình."
Phó Minh Viễn, người từng là học sinh xuất sắc, lặng lẽ nhìn cô.
Hơn 400? Thật sự chỉ yêu cầu đến vậy sao?
Thẩm Gia buồn rầu: "Vừa phải quay phim vừa phải học tập, đầu óc lại không được thông minh, cũng không có giáo viên nổi danh hướng dẫn, thi được hơn 400 điểm đối với em là rất khó rồi."
"Điểm số ba môn ngữ văn, toán, anh văn kém thế nào cũng phải được 300, thế mà cháu chỉ hy vọng thi được có 400 điểm?"
Thẩm Gia không dám nói lời nào, bản thân ba môn cộng lại còn chưa được 300 điểm.
Phó Minh Viễn nhìn thẳng vào cô: "Tôi không thích người phụ nữ quá ngốc."
Cô gái lập tức bĩu môi.
Anh tiếp tục nói: "Không có việc gì thì phải trở lại trường học, hoàn cảnh có khả năng ảnh hưởng đến con người, cháu ở đây không có ai để noi gương, sẽ không thể nào toàn tâm toàn ý với việc học tập của bản thân được."
"Bảo người đại diện nói chuyện lại với đạo diễn, cố gắng tập trung triển khai các phân cảnh của cháu trong thời gian ngắn nhất, để còn có thời gian quay lại trường học."
Cô gái nhỏ ủ rũ gật đầu một cái.
Dáng vẻ ngoan ngoãn lại đáng thương này làm cho Phó Minh Viễn không nhịn được thở dài.
Anh còn muốn nói rằng, cô không nên đi đóng phim, nên học hành cho thật tốt, nhưng với điều kiện hiện tại của cô gái nhỏ, quả thật việc đóng phim là con đường tốt nhất. Cuối cùng, Phó Minh Viễn vẫn không thể thốt ra những lời này, đành nói: "Ngủ đi."
Thẩm Gia ôm anh: "Có phải là chú muốn đi về không?"
"Ừm."
"Chú không thể với em thêm một lúc sao?"
Người đàn ông nhìn đồng hồ, đã 4 giờ sáng, hơn hai tiếng nữa chính là thời gian thức dậy của Ninh Nhiên, anh không thể ở lại đây lâu, vì vậy đành từ chối phũ phàng.
Thẩm Gia đưa tay xuống, nắm lấy chỗ phồng lên ở giữa đũng quần, giương mắt mê hoặc: "Một phút đồng hồ cũng không được?"
Phó Minh Viễn bắt lấy tay cô: "Cháu cầm chỗ đó, mà nói chỉ cần một phút đồng hồ?"
"Em đương nhiên muốn càng lâu càng càng tốt, tốt nhất là để tay ở nơi này mãi, không cần phải rời đi."
Thẩm Gia kéo dương vật từ trong quần ra, nhón chân, kẹp lấy cây hàng đã cương cứng của người đàn ông.
Gậy thịt nóng bỏng dán lên chiếc quần lót màu hồng nhạt của thiếu nữ, cô kẹp chặt chân, khe hở hình tam ở giữa hai đùi hoàn hảo bao bọc lấy dương vật, trực tiếp tiếp xúc với da, nóng đến mức khiến cho cô gái nhỏ khẽ rên rỉ.
Đầu ngón tay của Thẩm Gia đặt lên vai anh, chân kẹp lấy vật cứng rắn của người đàn ông cọ tới cọ lui.
Phó Minh Viễn nhất thời không biết cô đang giúp anh giải tỏa dục vọng hay là đang dùng dương vật để tự an ủi chính mình.
"Dương vật của chú thật là cứng, chà vào rất thoải mái."
Thẩm Gia nhấc làn váy lên: "Chú nhìn đi, quần lót của em đã ướt hết rồi."
Bạn thấy sao?