Bởi vì đột nhiên kẹp lấy dương vật khiến quần lót bị ép lệch khỏi âm hộ, khe nhỏ ma sát với gậy thịt cương cứng, bắt đầu chảy ra chất dịch trong suốt.
Cô mới đó đã ướt, chẳng lẽ nguyên nhân là do mình?
Phó Minh Viễn rất nhanh phủ nhận suy nghĩ này, bởi vì lúc làm tình, Ninh Nhiên sẽ không bao giờ chảy nhiều nước như vậy, có thể là do thể chất dâm đãng vốn có của Thẩm Gia.
Thật ra anh đã hiểu lầm Ninh Nhiên, cô ta lúc trên giường được Vệ Lập Dương hầu hạ cũng là nước tràn bờ đê, chẳng qua chỉ là do cô ta không có hứng thú khi làm với anh mà thôi.
Mặc dù đã phủ định nguyên do trên, nhưng phản ứng của Thẩm Gia vẫn khiến anh có cảm giác hưởng thụ, cô tự kẹp lấy dương vật, vừa xoa nắn nó vừa thể hiện sự quyến rũ của mình.
Phó Minh Viễn dần dần cảm thấy người phụ nữ phù hợp với cơ thể của anh nhất chính là Thẩm Gia.
Một cơ thể vừa ngây thơ vừa dâm đãng.
Anh nhìn cô gái đang thoải mái nheo mắt lại, ánh mắt chứa đựng tình cảm mà chính bản thân còn không nhận ra.
Thẩm Gia hoàn toàn không biết gì về sự thay đổi của người đàn ông, sau khi đã cọ xát đủ, cô liền cởi quần lót, cầm cây gậy ấn xuống, cố gắng nhét nó vào tiểu huyệt, cô nhớ cảm giác sung sướng khi được đâm vào trong.
Người đàn ông vốn đã cao lớn, dương vật lại dài, khi cương lên còn cao hơn bình thường.
Với chiều cao hiện tại của Thẩm Gia, cô không có cách nào nhét được dương vật vào âm hộ, dù cố hết sức kiễng chân lên, cũng chỉ có thể khiến cửa huyệt chạm tới thân gậy, điều này khiến cô bật khóc nức nở: "Chú cao quá, em với không tới! Chú cúi xuống một chút đi..."
Phó Minh Viễn tách hai chân ra, đầu gối khuỵu xuống một chút, Thẩm Gia lại giẫm lên chân anh, cuối cùng cũng có thể đẩy vật nam tính vào trong.
Mông cô tự động nhấp về phía trước, đưa được một phần gậy thịt chìm vào hoa huyệt, liền thoải mái rên lên: "Ưm..."
Phản ứng ham muốn của Phó Minh Viễn khác với Thẩm Gia, anh có lý trí hơn, khi quy đầu chạm đến một tấm màng thì giữ mông cô lại, không cho cô tiếp tục đẩy lên.
Phó Minh Viễn nhìn nơi giao hợp của hai người, không khỏi thở dài, độ sâu của dương vật vừa phải, anh vẫn chưa vào nhiều lắm.
Đây chắc chắn là do ông trời sắp xếp, anh không cần làm rách màng trinh của cô nhưng vẫn có thể trực tiếp hưởng thụ khoái cảm.
Thẩm Gia ngơ ngác mở to hai mắt: "Chú không đi vào nữa sao?"
Người đàn ông không trả lời cô, chỉ nghiến răng nhấp hông đưa đẩy quy đầu bên trong tiểu huyệt.
Mới chỉ ra vào như vậy mà Thẩm Gia đã cảm thấy không ổn, cơ thể cô càng ngày càng lùi về sau, lưng dựa vào ghế sô pha, hai chân cũng ngày càng mềm nhũn.
Phó Minh Viễn thấy thế liền mò lấy một cái gối dựa ở trên sô pha, đặt dưới eo của cô gái, khiến nơi giao hợp lộ ra trong chớp mắt.
Thẩm Gia cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy dương vật to lớn căng trướng của người đàn ông đang đâm vào âm hộ của mình, hình ảnh này không khác gì hiện trường trực tiếp của xuân cung đồ*.
* Xuân cung đồ: Tranh vẽ mô tả cảnh sinh hoạt tình ái nam nữ từ thời xưa.
Bụng dưới của cô co thắt dữ dội, một dòng nước ấm nóng từ sâu bên trong phun ra tưới lên dương vật.
Phó Minh Viễn nhấp thêm mười mấy cú nữa, rồi rút ra bắn toàn bộ tinh dịch lên bụng cô.
Thẩm Gia dùng ngón tay vét hết tinh dịch, cho tất cả vào miệng rồi nuốt xuống.
Người đàn ông vốn đã quen với hành động ăn tinh dịch của thiếu nữ, anh thậm chí vẫn giữ nguyên dương vật đã mềm nhũn, chờ cô ăn hết tinh dịch rồi giúp mình liếm sạch nó.
Cô gái nhỏ dốc lòng dùng miệng phục vụ Phó Minh Viễn, an ủi anh, giúp anh vô cùng thoải mái.
Thẩm Gia cảm nhận được, khi rời đi tâm trạng của anh đã vui vẻ hơn.
Khi đồng hồ trên tường chỉ vào số năm, Phó Minh Viễn mới đẩy cửa nhà bước vào, mặc dù đã tắm rửa sạch sẽ ở nhà dưới, nhưng anh không muốn mặc bộ quần áo lấm lem này vào phòng ngủ, nên chọn ngủ trên sô pha.
Ninh Nhiên mở mắt ra, cô ta nghiêng đầu nhìn bên cạnh không có ai, thì nở một nụ cười hớn hở, vui vẻ gọi điện cho Vệ Lập Dương, vừa ngâm nga vừa ra khỏi phòng ngủ, tự thưởng cho mình một ly cà phê.
Điện thoại vừa được kết nối, còn chưa hết mấy hồi chuông đã có người bắt máy: "Chào buổi sáng!"
Vừa dứt lời, Ninh Nhiên đã kinh ngạc bắt gặp chồng mình đang ngủ ở phòng khách.
Đầu bên kia vang lên giọng nam lười biếng: "Này", khiến tay cô ta run rẩy làm rơi di động xuống đất.
Không biết từ khi nào Phó Minh Viễn đã bước tới, nhặt điện thoại lên đưa cho cô.
Vào lúc này, Ninh Nhiên cực kỳ cảm ơn thói quen tôn trọng quyền riêng tư của Phó Minh Viễn.
Cô ta nhận lấy điện thoại, nói "Cảm ơn anh" một cách ngọt ngào, rồi sau đó lễ phép xin lỗi người ở đầu dây bên kia.
"Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không may làm rơi điện thoại, xin hỏi cậu là ai? Có chuyện gì cần tìm tôi sao?...."
Ninh Nhiên vừa nói vừa đi xa, Phó Minh Viễn cũng không để ý chuyện này, kết bạn với ai là quyền của cô.
Anh vào phòng thay quần áo chuẩn bị đi làm.
Sau khi Phó Minh Viễn đi, Thẩm Gia liền chạy thẳng tới đoàn làm phim, mới 6 giờ sáng, vẫn chưa tới giờ quay, nhưng các nhân viên đã bận rộn sắp xếp bối cảnh chuẩn bị cho các cảnh phim.
Thẩm Gia đang bưng một bát mì gạo lẳng lặng ngồi xổm trong góc, bỗng phía sau truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng: "Mới sáng sớm đã có tinh thần như vậy sao?"
Cô gái nhỏ giật mình, sợi bún trong miệng rơi xuống.
Cô nhanh tay lau miệng, quay đầu lại nhìn Vương Nguyên Đông, ánh mắt hiện lên vẻ chột dạ: "Đạo diễn Vương, chào buổi sáng."
Vương Nguyên Đông vỗ vỗ bả vai của cô, rồi ngồi xuống bên cạnh: "Tửu lượng của Gia Gia cũng không tệ."
Thẩm Gia nghe xong sợ hãi nuốt nước bọt.
Vương Nguyên Đông cười nói: "Tối hôm qua sao đột nhiên lại đi về? Có chuyện gì gấp sao?"
Tuy ông ta đang cười nhưng Thẩm Gia lại cảm thấy lạnh cả sống lưng, cúi đầu xin lỗi: "Tối qua em nên chào trước khi đi, thế nhưng..."
"Nhưng cái gì? Hay là sợ anh quấy rối em?"
Thẩm Gia kinh ngạc nghe ông ta nói ra suy nghĩ trong lòng mình, chỉ có thể lúng túng trả lời: "Đạo diễn Vương, không phải như anh nghĩ đâu, chỉ là lúc đó chị Tiểu Mộng nói đạo diễn Lâm Thịnh có chuyện cần tìm em, nên em mới rời đi ngay. Em nên nhắn tin thông báo cho anh một tiếng, thành thật xin lỗi."
Vương Nguyên Đông nhéo nhéo cổ Thẩm Gia, tiếp tục cười đùa: "Thoải mái đi, anh cũng không phải là muốn trách em, chẳng lẽ sợ anh cắt mất vai diễn à?"
Bạn thấy sao?