Thẩm Gia bị ngón tay thô ráp chọc ngứa đến rụt cổ, nhưng sự chú ý của cô lại rơi vào lời nói của ông ta.
Cô thực sự sợ chuyện này.
Đương nhiên Thẩm Gia không dám thừa nhận, chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Ngón tay của Vương Nguyên Đông bắt đầu đi xuống, nhéo nhéo khớp xương giữa cổ và lưng: "Cơ bắp của em hơi cứng, tối hôm qua ngủ không ngon sao? Để anh xoa bóp giúp em."
Thẩm Gia chú ý đến hành động này, sống lưng căng cứng: "...Không cần đâu."
Cô quay đầu lại để tránh động tác của Vương Nguyên Đông.
Nếu như trước đây, chỉ cần phụ nữ không muốn thì ông ta sẽ buông tay, nhưng với Thẩm Gia lại khác, dáng vẻ này của cô gái nhỏ lại rắt hợp khẩu vị của ông ta.
Ban đầu, Vương Nguyên Đông còn muốn từ từ bắt lấy cô, nhưng tối qua sau khi cô trốn đi, ông ta đã quyết định thay đổi sách lược, buộc phải dùng đến sức mạnh.
Vì vậy, ông ta dùng lực đè cổ Thẩm Gia lại, không cho cô chạy thoát.
"Sợ cái gì, anh chỉ muốn giúp em thả lỏng xương cốt thôi mà, em còn sợ anh làm gì em ở đây sao?"
Cảm giác được người mình thích và người mình không thích chạm vào rất khác nhau, Thẩm Gia chỉ thấy cả người khó chịu, cô đứng dậy: "Em ăn no rồi, em đi vứt rác."
Vương Nguyên Đông vẫn mang theo khuôn mặt tươi cười, nắm lấy vai cô: "Cùng nhau đi đi, anh cũng phải chuẩn bị bắt đầu công việc."
Hất tay ra ngay thì không tốt lắm, Thẩm Gia chỉ đành căng lưng đi với ông ta một đoạn.
Khi sắp tới gần đám đông, Vương Nguyên Đông mới buông ra, làm như không có việc gì chỉ huy mọi người sắp xếp bối cảnh chuẩn bị cho các cảnh quay.
Cho dù Vương Nguyên Đông tự nhận bản thân đã cực kì cẩn thận, nhưng vẫn bị nữ chính đóng vai cảnh sát là Nguyễn Tinh trông thấy, cô ấy nhìn Thẩm Gia căng thẳng thì nhíu mày, trong lòng hơi xót xa.
"Lúc sợ hãi đừng chỉ biết trừng mắt, quan trọng nhất là cảm xúc trong đôi mắt, bả vai có thể căng lên một chút."
Vương Nguyên Đông sờ vai Thẩm Gia nói: "Đúng vậy, vai hơi hướng lên trên một chút mới thể hiện được sự căng thẳng."
Nói xong, còn cố ý lướt qua toàn bộ cánh tay của cô mới chịu buông ra. Bất cứ nơi nào bị ông ta chạm vào, Thẩm Gia đều nổi da gà, cô cảm thấy da đầu tê dại, cả người như nhũn ra tại chỗ.
Vương Nguyên Đông giải thích xong, lại đi tới đứng bên cạnh nam chính Dương Tiến, nhìn thấy Thẩm Gia vẫn đứng đó thì kéo tay áo cô nói: "Gia Gia mau vào vị trí, quay lại một lần nữa."
Lúc này, khi nhận thấy rõ vẻ hoảng sợ trong mắt của Thẩm Gia, Nguyễn Tinh mới chắc chắn, vị đạo diễn Vương nhìn thì thanh cao lịch sự nhưng lại quấy rối tình dục cô gái nhỏ ngay tại nơi làm việc.
Một khi đã có suy nghĩ này, đến cả nam chính Dương Tiến cũng bị Nguyễn Tinh đề phòng, cô luôn nắm chặt tay Thẩm Gia môi khi kéo nhau vào vị trí.
Thẩm Gia nói nhỏ: "Cảm ơn chị Tinh Tinh."
Nguyễn Tinh muốn nói gì đó nhưng lại thôi, sau khi điều chỉnh chỗ đứng, cô ấy vẫn nhỏ giọng nhắc nhở: "Có chuyện gì xảy ra thì kể lại với người đại diện của em vẫn tốt hơn."
Thẩm Gia nhìn Nguyễn Tinh rồi gật đầu. Không phải là cô không hiểu vấn đề này.
Nhưng cô cũng biết rõ mình cần bộ phim này đến mức nào, nếu không nổi tiếng thì làm sao xứng đáng ở bên cạnh Phó Minh Viễn.
Hơn nữa, Thẩm Gia cũng chưa đoán được phản ứng của Lâm Mộng đối với loại chuyện này. Vì vậy, cô không muốn mạo hiểm.
Lại là một cảnh quay từ ban ngày cho tới đêm, sau khi hoàn thành xong, Thẩm Gia đã bắt đầu chuẩn bị chạy trốn, Vương Nguyên Đông liền ngăn lại ngay: "Ôi, ôi, chạy nhanh như vậy làm gì."
Ông ta kéo cô trở lại vị trí trung tâm của phim trường, thấy người con gái muốn né tay mình, Vương Nguyên Đông "Hừ" một tiếng ra hiệu im lặng, sau đó từ phía sau bịt mắt cô lại.
"Đếm từ một tới mười."
Thẩm Gia mệt mỏi đến mức các giác quan đã trở nên hơi đờ đẫn, ngay sau khi bị bịt mắt thì tai cũng không còn sức để nghe thấy bất cứ thấy âm thanh nào, cô chỉ có thể máy móc bắt đầu đếm.
"Một, hai,... mười."
Ngay khi vừa đếm xong, bàn tay trước mắt buông xuống, bên tai cô vang lên bài hát Happy Birthday to you.
Nhân viên công tác xuất hiện, vừa hát vừa đẩy bánh kem đi tới, các diễn viên khác cũng nhanh chóng phản ứng lại rồi vỗ tay chúc mừng.
Thẩm Gia lộ vẻ kinh ngạc, cô thật sự không nhớ hôm nay là sinh nhật mình, Vương Nguyên Đông nhìn thấy cô sững sờ thì buồn cười nhéo mặt của cô: "Em đang nghĩ cái gì vậy, mau thổi nến đi."
Phó đạo diễn cười nói: "Đây là sinh nhật bất ngờ mà đạo diễn Vương đặc biệt yêu cầu dành cho cô."
Mọi người đều khen ngợi đạo diễn Vương thật biết cách chăm sóc người mới.
Chỉ có Nguyễn Tinh là nhìn chằm chằm vào hai ngọn nến "1" và "7" nằm cạnh nhau trên chiếc bánh, sắc mặt ngày càng nặng nề.
Thẩm Gia thổi tắt ngọn nến, sau đó máy móc cùng mọi người chụp một bức ảnh nhóm đăng lên weibo, để thể hiện tình cảm sâu sắc của cả đoàn làm phim.
Hầu hết weibo của nghệ sĩ đều do người đại diện quản lý, vì vậy khi đăng bài, ngoài ảnh nhóm, họ còn thêm cả ảnh chụp cá nhân ngôi sao của mình.
Lúc đó, người đại diện của Dương Tiến cũng nhanh tay chụp lại góc nghiêng kinh ngạc của anh ta khi nhìn thấy nhân viên công tác đẩy bánh kem bước vào, nhưng lại không cẩn thận bắt được cả cảnh Vương Nguyên Đông đang mê muội nhìn Thẩm Gia.
Người đại diện chỉ chụp vội, cũng không kiểm tra nhiều mà đăng luôn lên weibo.
Đúng lúc Ninh Nhiên cũng đang lướt weibo, cô ta nhìn thấy thì nói: "Hoá ra hôm nay là sinh nhật Thẩm Gia."
Phó Minh Viễn đang đọc sách ở bên cạnh, nghe vậy bỗng ngẩng đầu lên, rồi lại cúi xuống, tỏ vẻ không quan tâm đến chuyện này.
Nhưng Ninh Nhiên đã có hai năm kinh nghiệm vợ chồng với anh, vừa nhìn là biết suy nghĩ của chồng mình đã không còn ở trong sách nữa rồi.
Người đàn ông này thật dễ đoán, nếu không thì làm sao cô ta có thể lừa được anh?
Cuốn sách đã lâu không được lật qua trang chứng tỏ suy đoán của Ninh Nhiên, cô ta vui vẻ ra ngoài uống nước, nhường phòng lại cho Phó Minh Viễn.
Quả nhiên, khi Ninh Nhiên vừa rời đi, người đàn ông ngay lập tức cầm lấy điện thoại, vào weibo tìm kiếm tên của Thẩm Gia, trên trang đầu tiên của weibo chính là hình ảnh mà cô đăng cách đây hai mươi phút, @cảm ơn mọi người, cảm ơn đạo diễn Vương - là người đã bắt cô uống rượu.
Lướt xuống chút nữa, anh nhìn thấy bức ảnh Vương Nguyên Đông bịt mắt Thẩm Gia từ phía sau trên weibo của Dương Tiến, ánh mắt người đàn ông liền trở nên cực kỳ đáng sợ.
Tối qua cô say rượu, rốt cuộc là bị ép buộc hay tự nguyện? Anh không chịu nổi loại phụ nữ dơ bẩn thích một chân đạp hai thuyền...
Phó Minh Viễn muốn nghe Thẩm Gia giải thích.
Ninh Nhiên đang uống nước trong phòng khách, kinh ngạc nhìn chồng mình đi về phía phòng làm việc: "Anh làm gì vậy?"
"Đột nhiên nhớ ra chút chuyện vẫn chưa làm xong, tối nay anh sẽ ngủ ở phòng làm việc."
Ninh Nhiên ước gì Phó Minh Viễn ngủ luôn ở đó, cô ta bật cười khi nhìn thấy những bước chân mang theo sự tức giận rõ ràng của người đàn ông.
Anh vẫn luôn không thể che giấu cảm xúc của mình.
Bạn thấy sao?