Vừa bước vào phòng làm việc, người đàn ông đã nghe thấy tiếng điện thoại di động rung ong ong, là Thẩm Gia gọi tới.
Anh khịt mũi, đặt điện thoại qua một bên, chờ nó rung thêm vài giây, mới chịu nhấc máy.
"Em gọi cho chú rất nhiều lần, vì sao chú không bắt máy."
Thẩm Gia uất ức nói.
Rất nhiều lần?
Phó Minh Viễn kiểm tra lịch sử nhìn thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ, nhưng anh vẫn tức giận.
"Không phải cháu đang tổ chức sinh nhật à? Sao còn rảnh rỗi gọi cho tôi?"
"Làm sao chú biết hôm nay là sinh nhật em?"
Thẩm Gia hơi sửng sốt, sau đó vui vẻ nói: "Chẳng lẽ chú đã bắt đầu để ý tới em rồi?"
"Em đang ở dưới nhà chú, bây giờ chú có rảnh xuống gặp em một chút được không?"
Qua loa điện thoại, Phó Minh Viễn có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc của cô gái nhỏ, nên anh cũng không nỡ nói rằng mình còn đang tức giận.
"Ninh Nhiên đang ở nhà."
Thẩm Gia "À" một tiếng, thất vọng nói: "Hoá ra là thế... Em cứ nghĩ có thể gặp chú một lát."
"Vậy em trở về khách sạn đây."
Trong đầu Phó Minh Viễn hiện lên dáng vẻ thất vọng của cô, anh hơi mềm lòng: "Gặp một lát thì vẫn có thể."
Thiếu nữ ngay lập tức hoan hô, anh nghe thấy tiếng chạy bịch, bịch, bịch phát ra từ điện thoại.
"Chú mau xuống đi, em đã mở sẵn cửa chờ chú rồi."
Phó Minh Viễn bước ra khỏi phòng làm việc, mắt liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Vừa xuống đến nơi, Thẩm Gia ngay lập tức nhảy lên người anh, hai mắt sáng lấp lánh: "Chú mau nói chúc mừng sinh nhật em đi!"
"Sinh nhật vui vẻ."
Phó Minh Viễn đứng yên một lúc, nói xong mới kéo cô xuống khỏi người.
Thẩm Gia đưa tay kéo tay anh đặt lên ngực mình: "Chú sờ đi, có phải là lớn hơn một chút so với khi em 16 tuổi không?
"Không biết xấu hổ!"
Người đàn ông muốn rút tay về, nhưng Thẩm Gia lại phát hiện vành tai của anh đã đỏ bừng.
Ngại cái gì, rõ ràng là rất thích.
Có điều, cô cũng không muốn vạch trần anh, vui vẻ nói theo: "Đúng đúng, là em không biết xấu hổ, chú bị em ép sờ vào nó."
"Chú cứ nhìn lại thử đi mà, xem nơi này có thay đổi hay không?"
Thẩm Gia vén váy lên, đập thẳng vào mắt người đàn ông là hình ảnh âm hộ không một mảnh vải che chắn.
Sắc mặt anh tái xanh: "Cả ngày hôm nay vẫn luôn không mặc gì như vậy à?"
"Chú hiểu lầm em rồi, vì muốn chào mừng chú nên lúc nãy em mới cởi ra mà."
Thẩm Gia xấu hổ chỉ vào tấm vải trắng trên tủ giày: "Em còn để quần lót ở đây này."
Cô đặt quần nhỏ của mình vào lòng bàn tay anh: "Chú nhìn đi, nó vẫn còn ấm, em vừa mới cởi ra."
Vẻ mặt Phó Minh Viễn tối sầm lại, Thẩm Gia kéo anh đi tới sô pha.
Cô đứng đối diện với anh, một chân gác trên sô pha, dựa mông vào tay vịn, mở rộng hai đùi.
Tim người đàn ông đập thình thịch, anh không hiểu cô muốn làm gì, chỉ thấy cô gái nhỏ lấy tay chạm vào nơi riêng tư, tách hai cánh hoa non nớt ra: "Chú nhìn này, viên thịt này cũng lớn hơn rồi."
Viên thịt mà cô nói chính là âm vật ở trên môi âm hộ.
Phó Minh Viễn không nhớ rõ lắm lúc trước nó trông như thế nào, nhưng hiện tại đúng là âm vật của cô đang sưng lên và nhô ra ngoài mép hoa huyệt.
Thẩm Gia hỏi: "Chú, cơ thể em lại lớn lên thêm một ít, chú có thích hay không?"
Người đàn ông vẫn không trả lời, nhưng lại chạm vào âm vật như một minh chứng cho việc anh yêu thích cơ thể đang lớn thêm này của cô.
Thẩm Gia rất vui, cô dùng tay mở môi âm hộ rộng hơn, khiến đường hầm nhỏ hẹp bên trong lộ ra phần thịt mềm mại đỏ tươi.
Sự kết hợp sạch sẽ giữa trắng và hồng khiến Phó Minh Viễn vô cùng say mê, ngón tay từ âm vật trượt xuống dưới, chạm nhẹ vào môi nhỏ đang mấp máy, chờ tới khi nó ướt át mới cắm vào bên trong.
"A... Ngón tay của chú có vết chai..."
Phó Minh Viễn dừng lại: "Nó khiến cháu đau sao?"
Thẩm Gia lắc đầu, nắm cổ tay của anh đẩy vào: "Không đau, em rất thích."
Tiểu huyệt của thiếu nữ cực kỳ đói khát, tham lam hút chặt lấy ngón tay anh, bên trong động nhỏ mấp máy khiến lòng anh ngứa ngáy.
Không ở lại lâu, anh rút ngón tay ra, ngay lập tức thay thế chúng bằng dương vật đang căng phồng.
"Ừm a..."
Thẩm Gia thoải mái ưỡn người, cô co chân lên ôm trước ngực, khiến hoa huyệt càng được ép chặt hơn.
Quả nhiên, cảm giác đánh úp khiến Phó Minh Viễn phá vỡ phòng ngự, không khống chế được mà bắn ra vài phát, âm đạo của cô gái nhỏ không thể chứa được nhiều như vậy, tinh dịch tắc nghẽn chảy ra ngoài.
Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba phút, Phó Minh Viễn cảm thấy thật mất mặt đàn ông. Ngay lập tức dâng lên tính háo thắng, anh không rút dương vật ra, dùng cây gậy thịt mới mềm xuống một chút tiếp tục cọ xát trong tiểu huyệt, để nó nhanh chóng cương lên lần nữa.
Động tác đưa đẩy khiến tinh dịch đi vào càng sâu, Thẩm Gia cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng truyền đến từ nơi sâu thẳm bên trong tiểu huyệt, nơi mà chưa từng có ai chạm tới, cảm giác đó rất mới lạ.
Cô muốn cảm nhận lại lần nữa nên siết chặt âm đạo, người đàn ông nghĩ cô gái nhỏ cố ý muốn nhìn mình mất mặt, nên hung ác đè cô xuống dưới thân, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cháu cố tình."
Vẻ mặt thiếu nữ bối rối.
Phó Minh Viễn rút dương vật ra, rồi lại đâm mạnh, quy đầu đánh vào màng trinh tạo ra một đường vòng cung lõm xuống: "Cháu cố ý muốn để tôi phá thân đúng không?"
Thẩm Gia tất nhiên là muốn được người đàn ông mà mình yêu thương cắm sâu ở trong, biết anh thích nghe những lời dâm đãng, cô dịu dàng ôm cổ anh: "Đúng vậy, em thích nhất là được chú đâm... A... Chú có thể đâm vào trong Gia Gia mỗi ngày không?"
Cô cầm phần gậy thịt bên ngoài hoa huyệt say mê vuốt ve: "Em có thể mỗi đêm đều tới đòi dương vật lớn của chú được không?
"Đĩ nhỏ dâm dãng!"
Phó Minh Viễn thở gấp, cố gắng hết sức kiềm chế dục vọng, không cho nó đâm đến tận cùng, anh bóp lấy bầu ngực sữa, lưu lại dấu tay của mình, mồ hôi lấm tấm trên cằm chảy xuống mặt cô.
Thẩm Gia chống người ngồi dậy, lúc cách mặt anh khoảng nửa nắm tay, thì vươn đầu lưỡi ra liếm lấy những hạt mồ hôi trên cằm người đàn ông.
Phó Minh Viễn tràn đầy ham muốn mãnh liệt, lại không có chỗ giải toả, khi nhìn thấy cái lưỡi đinh hương đang ra sức quyến rũ mình thì ngay lập tức ngậm lấy nó.
Bạn thấy sao?