Phó Minh Viễn vươn chân ra khỏi xe, Thẩm Gia cũng theo sát động tác của anh.
Nguyễn Tinh ngồi xổm xuống, lặng lẽ thò đầu từ sau cột đá, tầm mắt nhìn thấy cô gái nhỏ đang nửa quỳ ở phía đối diện, trong miệng ngậm một cây gậy thịt.
Cô ấy không tin nổi dụi dụi mắt mình, thế mà người con gái kia lại chính là Thẩm Gia.
Ánh sáng từ sợi dây xích màu bạc trên cổ Thẩm Gia như ẩn như hiện phản chiếu trong mắt của Nguyễn Tinh, cô ấy chăm chú nhìn, đoạn cuối của sợi dây nằm trong tay một người đàn ông.
Lúc này Nguyễn Tinh mới nhớ ra nhìn lên mặt người đàn ông, ánh mắt thoáng qua tia hoảng hốt.
Phó Minh Viễn không vội vã rời đi, anh thoải mái dựa vào ghế lái để Thẩm Gia "thổi kèn" cho mình.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Nguyễn Tinh, miệng lưỡi cô gái nhỏ đang thuần thục phục vụ từ quy đầu đến tinh hoàn.
Nếu không phải chứng kiến tận mắt, Nguyễn Tinh tuyệt đối không thể nào tin Thẩm Gia có thể làm ra cảnh tượng này.
Phó Minh Viễn dùng tay ép chặt gáy cô, quy đầu thọc vào tận cổ họng.
Thẩm Gia bất đắc dĩ ngẩng đầu lên để giữ thẳng cổ.
Nguyễn Tinh nhìn cái cổ vốn mảnh khảnh, trơn nhẵn từ từ phồng ra.
Lúc này, ba phần tư dương vật đã vùi vào trong miệng nhỏ, chỉ còn lại một đoạn ngắn lộ ở ngoài.
Nhưng có vẻ Phó Minh Viễn vẫn thấy chưa đủ, tay tiếp tục dùng sức, khiến người con gái chảy ra nước mắt sinh lý, ngón tay túm lấy quần tây đến mức trắng bệch.
Dù vậy, Thẩm Gia cũng không có ý ngăn cản, mặc cho vật nam tính thâm đen dần biến mất qua đôi môi căng mọng, lúc này khóe mắt đã đỏ ửng.
"Ưm, ưm..."
Đây là âm thanh duy nhất cô có thể phát ra.
Dương vật thúc mạnh một cái vào sâu cổ họng, làm cho âm thanh kia biến mất, thay vào đó là tiếng rên không kiềm chế được của người đàn ông do bắn tinh.
Tinh dịch vừa đặc vừa nhiều, Thẩm Gia cố nhịn cơn buồn nôn mà nuốt lấy, rồi mới che cổ, dựa người vào cửa xe.
Thiếu nữ thở hổn hển, cố gắng hồi phục hô hấp, bỗng thấy trên quy đầu có một giọt lung lay sắp rơi, cô liền chống người, ngửa đầu mút lấy.
Nhìn gương mặt xinh đẹp yếu ớt và dương vật xấu xí hoà quyện với nhau, miệng lưỡi Nguyễn Tinh trở nên khô khốc.
Cô ấy đột nhiên hiểu được tại sao nhiều người đàn ông lại có thể phát điên vì kẻ thứ ba đến vậy.
Trong tình cảnh này, Nguyễn Tinh không khỏi thừa nhận sức hấp dẫn của Thẩm Gia hơn hẳn so với Ninh Nhiên.
Thẩm Gia quỳ lâu đến mức sắp gãy đầu gối, hai tay chống lên đùi, khó khăn đứng lên, vừa đứng dậy, cổ đã bị một lực kéo về phía trước.
Hai người một trước một sau, đứng cách nhau khoảng chừng một cánh tay, sợi dây màu đỏ kết nối cả hai đang treo lơ lửng trên không, tràn ngập vẻ khiêu gợi và kích thích.
Thẩm Gia có hơi thấp thỏm, cô không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, mặc cho người đàn ông dắt đi.
Vừa vào đến nhà, Phó Minh Viễn nhanh chóng xé bỏ khuôn mặt lạnh nhạt, cô gái nhỏ bị ánh mắt như muốn ăn thịt người của anh ép lui về phía sau...
Nguyễn Tinh mất cả đêm để tiêu hoá cảnh tượng giữa Thẩm Gia và người đàn ông kia.
Cô không thể quên được hình ảnh người con gái đơn thuần như vậy, lại ngậm trong miệng vật nam tính của một người đàn ông còn đã có vợ.
Với thân phận của Phó Minh Viễn, một khi bọn họ bị phanh phui chuyện ngoại tình, Thẩm Gia chắc chắn sẽ bị phong sát, các bộ phim có liên quan cũng sẽ không được công chiếu.
Đây chính là bộ phim mà Nguyễn Tinh thấy có hy vọng đạt giải nhất của mình, cô ấy không muốn bỏ lỡ cơ hội trở nên nổi tiếng.
Vì vậy, chỉ có hai biện pháp, trong lòng Nguyễn Tinh tính kế.
Một là giấu giếm chuyện này thay bọn họ, hai là khuyên Thẩm Gia quay đầu về bờ.
Về công về tư, cô ấy đều nghiêng về cách thứ hai hơn.
Ngày hôm sau, trong lúc đang nghỉ ngơi, Nguyễn Tinh hẹn Thẩm Gia vào nhà vệ sinh để nói chuyện riêng.
Cô bới lông tìm vết, nhìn thấy đầu gối của thiếu nữ có đánh thêm ít phấn, chắc là để che đi vết thâm tím gì đó.
"Đầu gối sao vậy?"
Đáy mắt Thẩm Gia thoáng qua vẻ mất tự nhiên: "Không sao ạ, chỉ là vô tình bị thương, cảm ơn chị Tinh Tinh quan tâm."
Nguyễn Tinh nói tiếp: "Thực sự do vô tình bị thương, hay là do phải quỳ quá lâu?"
Thiếu nữ sửng sốt một lúc, khô khốc đáp lời: "Em, em không hiểu chị đang nói gì."
Nguyễn Tinh tiến tới bên tai cô: "Tối hôm qua 'ăn' thứ đó rất sướng nhỉ."
Thẩm Gia vô cùng hoảng hốt, không nói được mạch lạc: "Không phải, em... không phải vậy..."
"Dám làm mà không dám nhận à?"
Cô gái nhỏ cúi đầu xuống: "Em không biết chị đang nói gì."
"Chị mặc kệ em có biết hay không, em và anh ta tuyệt đối không được."
Để lời khuyên có hiệu quả, Nguyễn Tinh bắt buộc phải tung chiêu tàn nhẫn: "Vả lại, em có cái gì để so với Ninh Nhiên?"
"Em cho là anh ta thích em thật sao? Cô gái ngốc, anh ta chỉ đang chơi đùa với em thôi, chơi chán thì lại phủi mông bỏ đi, xoay lưng vẫn có vợ đẹp trong ngực, tiếng thơm trên người. Em thì sao, không chỉ thất thân, mất lòng, danh tiếng cũng thảm hại, chẳng còn gì hết."
"Ở trong mắt của anh ta, em chỉ là một thứ đồ ăn mới lạ, ăn chán thì cuối cùng vẫn sẽ trở về với gia đình. Em cẩn thận suy xét lại đi, giấy không gói được lửa, nếu bị phát hiện, chẳng những không thể lăn lộn trong giới này nữa, mà trên người em cũng chẳng còn lại gì, đến lúc đó muốn khóc cũng không còn chỗ để khóc nữa rồi."
Thẩm Gia không chịu nổi khi nghe người ngoài nói xấu về Phó Minh Viễn, nhỏ giọng phản bác: "Chú Phó không phải loại người như vậy."
Nguyễn Tinh giận quá hoá cười: "Thế thì là người như thế nào?"
"Chú ấy không phải loại người không có trách nhiệm."
"Dù anh ta có trách nhiệm, em vẫn là kẻ thứ ba, em không sợ danh tiếng bị ảnh hưởng xấu cả đời sao?"
Thẩm Gia sửng sốt.
Nguyễn Tinh thấy vậy, thuận thế mềm mỏng: "Bây giờ quay đầu lại vẫn chưa muộn, với điều kiện của em, tìm kiểu đàn ông nào mà không được. Em xem trên mạng có bao nhiêu là đàn ông trẻ đẹp, tại sao cứ phải đâm đầu người đã có vợ..."
Nguyễn Tinh ào ào nói một tràng, đầu của Thẩm Gia ngày càng cúi thấp.
Ngay lúc cô cho là mình đã thuyết phục được cô gái nhỏ thì đột nhiên nghe thấy giọng nói tủi thân: "Nhưng mà em thích chú ấy."
Thẩm Gia ngẩng đầu, tha thiết nhìn cô: "Chị Tinh Tinh, em sẽ cẩn thận, chị có thể giữ bí mật giúp em được không?"
Bạn thấy sao?