Chương 43: Chương 42: Phó Tổng chống lưng

Khuyên răn một hồi, kết quả Thẩm Gia chẳng lung lay chút nào, Nguyễn Tinh không thể không bội phục tâm lý vững vàng của cô.

Thẩm Gia ngoài mặt thì tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng đang rối như tơ vò, băn khoăn không biết có nên nói chuyện này với Phó Minh Viễn hay không.

Kể từ sau khi xác lập quan hệ với Thẩm Gia, chiếc điện thoại kia đã trở thành thứ luôn mang theo người của Phó Minh Viễn.

Ở trong công ty, nó không còn bị nhét ở ngăn kéo dưới cùng, mà được để hiên ngang trên mặt bàn.

Cho nên cô gái nhỏ vừa gửi tin nhắn tới thì Phó Minh Viễn đã nhìn thấy.

"Chú, em có việc cần nói với chú. Chuyện này hơi phức tạp, có lẽ phải gặp mặt mới nói rõ được."

Người đàn ông cho rằng đây lại là một cái cớ vớ vẩn của cô, muốn gặp anh thì cứ nói, cần gì phải lấy lý do khác.

"Nhắn ở đây luôn đi."

"...Tối hôm qua có người bắt gặp chúng ta ở bãi đậu xe."

Phó Minh Viễn cau mày, đọc mấy tin nhắn liên tiếp được gửi đến.

"Là Nguyễn Tinh, một nữ diễn viên trong đoàn phim của em."

"Lúc nãy chị ấy tìm em nói chuyện riêng, còn khuyên em mau chóng rời khỏi chú, tất nhiên là em không chấp nhận."

"Nhưng em không biết mình làm như vậy đã ổn chưa, cho nên mới báo cho chú ngay."

Phó Minh Viễn không rõ Thẩm Gia và Nguyễn Tinh đã nói những gì với nhau, nhưng anh biết cách để giải quyết vấn đề này.

Vì vậy chưa tới hai ngày sau, đã có tin tức "Tập đoàn Phó Thị" trở thành cổ đông lớn nhất của đoàn phim.

Nguyễn Tinh vừa nghe đã biết động thái này của người đàn ông chính là để chống lưng cho Thẩm Gia, đồng thời đây cũng là một lời cảnh cáo dành cho cô.

Về phía Vương Nguyên Đông tất nhiên đang vô cùng vui vẻ, còn trực tiếp hẹn trước một buổi để cảm ơn Phó Minh Viễn với tư cách là đạo diễn.

Tối đó, sau khi kết thúc quay phim sớm, ông ta vung tay dẫn các diễn viên chính đến nhà hàng đã hẹn, tất nhiên có cả Thẩm Gia.

Ban đầu, khi nhận được lời mời này, Phó Minh Viễn không hề có ý định đồng ý, nhưng cô gái nhỏ cứ nhõng nhẽo nói muốn đi để tiện gặp nhau, nên anh đành phải chấp nhận.

Phó Minh Viễn đến muộn, lúc vào cửa, mọi người đã ngồi đông đủ.

Anh lia mắt để tìm Thẩm Gia, thấy cô ngồi bên cạnh đạo diễn Vương thì hơi cau mày.

Vương Nguyên Đông dẫn đầu đứng lên bắt tay người đàn ông, rồi sau đó mời anh ngồi vào ghế chính.

Ông ta tự cho rằng mình sắp xếp vị trí rất hợp lý, để Nguyễn Tinh và nữ ba Chu Tiệp ngồi cạnh Phó Minh Viễn, một người cởi mở biết nói chuyện, một người trẻ trung xinh đẹp, tuyệt đối sẽ không cảm thấy nhạt nhẽo.

Thế nhưng lại thấy người đàn ông nhíu mày ngồi xuống, che mũi với vẻ khó chịu.

Vương Nguyên Đông liền hỏi: "Sao vậy Phó Tổng?"

Ông ta vừa đến gần đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc, lập tức hiểu ra, đập vào vai Chu Tiệp: "Vừa rồi không nhìn kỹ, bên kia có món cá cô thích ăn, cô đổi chỗ cho Gia Gia đi."

Chu Tiệp định nói đây là bàn ăn kiểu đĩa xoay, cô ta muốn lấy món nào chẳng được, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, không nói gì mà đứng dậy đổi vị trí với Thẩm Gia.

Thẩm Gia còn trẻ nên Lâm Mộng không cho cô trang điểm quá đậm. Cô tẩy trang và tắm rửa xong mới tới, trên người chỉ có mùi thơm thoang thoảng của sữa tắm, vừa lại gần, chân mày của Phó Minh Viễn liền thả lỏng.

Chu Tiệp không nhịn được cúi xuống ngửi mùi trên cơ thể mình, không khó ngửi mà, bây giờ làm gì có sao nữ nào ra ngoài mà không xịt nước hoa?

Chưa thấy thoả lòng, cô ta kéo ống tay áo đạo diễn Vương, hỏi: "Trên người tôi có mùi rất nặng à?"

Dĩ nhiên để giữ hình tượng lịch thiệp, Vương Đông Nguyên sẽ không nói thẳng: "Không nặng, do mũi Phó Tổng bị dị ứng thôi."

Chu Tiệp nghe vậy thì mới thoải mái, không quan tâm tới chuyện này nữa.

Vương Nguyên Đông thuận thế bắt đầu giới thiệu một vòng từ Chu Tiệp, khi giới thiệu đến Nguyễn Tinh, ánh mắt Phó Minh Viễn lóe lên.

Người đàn ông cười nói: "Cô Nguyễn có kỹ năng diễn xuất tuyệt vời, còn hợp tác cùng đạo diễn Vương, xem ra bộ phim này rất hứa hẹn, chúc mừng đạo diễn Vương và cô Nguyễn trước."

Vương Nguyên Đông khoát tay: "Mọi thứ vẫn đang trong quá trình thực hiện, Phó Tổng quá khen."

Phó Minh Viễn cười nhẹ: "Đạo diễn Vương khiêm tốn rồi, có diễn viên dày dặn kinh nghiệm như cô Nguyễn đây thì chắc chắn sẽ đạt được nhiều giải thưởng."

Anh nhìn thẳng vào Nguyễn Tinh: "Cô thấy có đúng không, cô Nguyễn?"

Người phụ nữ nhanh nhẹn đáp lời: "Lăn lộn trong nghề diễn nhiều năm như vậy, tôi nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, xin Phó Tổng yên tâm."

Nguyễn Tinh đang thể hiện với Phó Minh Viễn là mình sẽ ngậm chắc miệng, không để lộ bất cứ điều gì.

Cô thật sự không ngờ người đàn ông này lại quan tâm Thẩm Gia đến vậy, hôm nay còn đích thân tới che chở, trong đầu Nguyễn Tinh bắt đầu suy tính để giúp bọn họ che giấu.

Bên này vừa nói xong, Vương Nguyên Đông lập tức tiếp lời: "Hẳn Phó Tổng đã biết Thẩm Gia, cô ấy chính là nghệ sĩ dưới trướng của phu nhân."

"Chào Phó Tổng ạ."

Thẩm Gia đứng lên, cười híp mắt, bày ra tư thế bắt tay, sau đó những ngón tay thon nhỏ nghịch ngợm siết chặt lấy lòng bàn tay của anh.

Người đàn ông dùng sức bóp, cảnh cáo cô không nên xằng bậy.

Hai người bắt tay có hơi lâu, Vương Nguyên Đông nói: "Gia Gia còn chưa kính rượu Phó Tổng. Dù gì anh Phó cũng là ông chủ của cô, mau kính ông chủ một ly nào."

Thẩm Gia vừa buông tay, Dương Tiến ở bên cạnh đã rất thức thời mà cầm chai rượu lên định rót cho cô.

Phó Minh Viễn nhanh tay chặn lại hành động của anh ta: "Cho cô ấy uống nước trái cây thôi."

"Ai dà, tôi hồ đồ quá, quên mất tuổi vị thành niên không thể uống rượu, tiểu Dương rót nước trái cây cho Gia Gia đi."

Thẩm Gia rót rượu cho Phó Minh Viễn, lúc hai người cụng ly, cô nhỏ giọng nói câu "Vợ chồng cụng ly", người đàn ông ngồi sát cạnh nghe thấy mà khóe miệng giật giật.

Thiếu nữ tỏ vẻ lơ đễnh, nhưng vừa ngồi xuống đã đụng vào chân anh, ở phía dưới không ngừng thực hiện các động tác nhỏ, khiêu khích có chủ đích.

Phó Minh Viễn không đáp lại, cố gắng kiềm chế cho đến khi tan tiệc, nhân lúc Thẩm Gia một mình tìm đường đi vệ sinh, anh âm thầm đi theo rồi thẳng tay kéo cô vào nhà vệ sinh nam.

Vừa ăn xong nên người đàn ông không hôn lên môi mà cúi đầu mút lấy cần cổ mảnh khảnh của thiếu nữ, hai tay xoa bóp bầu ngực sữa, không hề còn vẻ tỉnh táo, lạnh nhạt như vừa nãy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...