Chương 45: Chương 44: Anh sẽ đối tốt với em

Thẩm Gia bị ôm đến mức hơi ngạt thở, cô chưa quen với sự chủ động này của người đàn ông: "Chú, chú làm sao vậy?"

Phó Minh Viễn ôm mặt cô: "Anh sẽ đối tốt với em."

Thẩm Gia nghe mà phát ngốc, sao thay đổi nhanh thế nhỉ?

Không đợi cô hỏi rõ, điện thoại di động đã ong ong rung lên. Là Lâm Mộng gọi đến.

Thẩm Gia ra hiệu "suỵt" với người đàn ông, sau đó bắt máy.

"Em đang ở đâu?"

"Ở, ở trong nhà vệ sinh ạ."

"Vẫn ở trong đó sao? Gần mười phút rồi mà?"

Cô gái nhỏ nhìn Phó Minh Viễn, xấu hổ nói: "... Bụng của em không được thoải mái cho lắm."

Lâm Mộng lo lắng: "Không sao chứ? Em có bị choáng không? Để chị vào tìm em."

Dứt lời liền cúp điện thoại.

Thẩm Gia vội vàng sửa sang lại quần áo, cũng may là khu vệ sinh nam không có ai, cô chạy như bay vào nhà vệ sinh nữ rồi lập tức đóng cửa lại.

Đợi hơi thở hồi phục, Thẩm Gia mới phát hiện quần lót vẫn đang ướt đẫm, cô cởi ra nhìn, thấy ở đũng quần có vết đỏ.

Cùng lúc đó, Phó Minh Viễn cũng phát hiện trên dương vật có vết máu tươi.

Ngày hôm sau, tài khoản của Thẩm Gia nhận được một số tiền chuyển khoản lên đến bảy chữ số.

Cô nghĩ anh bị điên rồi, tranh thủ thời gian rảnh liền gọi điện thoại để hỏi rõ.

"Cho em dùng, muốn mua cái gì thì mua cái đó."

Cô gái nhỏ thấy tiền mà sáng cả mắt: "Vậy em lấy đi trả nợ được không?"

"..."

Người đàn ông trầm mặc: "Trả hết tiền mua căn nhà kia đi, số còn lại để mà chi tiêu."

Vì vậy không quá hai ngày sau, Ninh Nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ bạn của cô ta.

"Ngôi sao nhỏ dưới tay cậu kiếm được không ít tiền nha, loại chuyện tốt như vậy sao không dẫn cháu gái của mình theo với?"

Đầu dây bên kia trêu chọc nói.

"Kiếm được rất nhiều?"

"Đúng vậy, toàn bộ tiền mua căn hộ kia của mình đã được trả hết vào ngày hôm qua."

Ninh Nhiên hét lên một tiếng: "Không thể nào!"

"Sao lại không thể, có muốn mình gửi ảnh chụp màn hình cho cậu không?"

Khả năng đầu tiên mà Ninh Nhiên nghĩ đến chính là Phó Minh Viễn.

Có phải anh là người giúp Thẩm Gia trả tiền không?

Từ trước đến nay Ninh Nhiên luôn tin tưởng vào trực giác của bản thân, quả thật, cô ta đã đoán đúng.

Tuy rằng trái tim cô ta thuộc về Vệ Lập Dương, nhưng khi biết được chồng mình đã cho người phụ nữ khác số tiền lớn như vậy, trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái, cô ta rất cần được an ủi.

Nửa tiếng sau, Ninh Nhiên nằm trong lòng người tình: "Phó Minh Viễn mua nhà cho Thẩm Gia rồi."

Trong lòng Vệ Lập Dương vô cùng ngạc nhiên, nhưng không lộ rõ trên mặt: "Thật sao? Em không nhầm chứ?"

"Em lừa anh làm gì?"

Ninh Nhiên nhổm người dậy: "Anh liên lạc được với bên kia chưa?"

"Đã sớm chuẩn bị rồi."

Cô ta nằm xuống lần nữa: "Có thể bảo bọn họ chụp ảnh được rồi."

"Đã biết."

Vệ Lập Dương xoay người đè Ninh Nhiên dưới thân: "Chờ anh đầu tư thu được lợi nhuận, cũng sẽ mua nhà cho em."

Ninh Nhiên rất hưởng thụ câu nói này. Tuy cô ta thừa biết, với điều kiện của Vệ Lập Dương, muốn mua được căn nhà mà mình yêu thích thì không biết sẽ phải chờ đợi đến khi nào, nhưng phụ nữ mà, ai mà chẳng thích nghe lời ngon tiếng ngọt.

Nếu Phó Minh Viễn có được một nửa cái miệng dẻo của anh ta thì Ninh Nhiễn đã không nghĩ đến chuyện ngoại tình.

Cô ta cười tủm tỉm leo lên vai của Vệ Lập Dương, hai thân thể quấn chặt lấy nhau.

-------------------

Vệ Lập Dương nhận được loạt ảnh chụp trong một tuần của thám tử, ngoại trừ lúc không thể bám theo vào tiểu khu, tất cả thời gian khác đều được theo dõi và chụp lại, nhưng ngạc nhiên là không nhìn thấy điều gì bất thường.

Anh ta kiên nhẫn chờ thêm một tháng nữa, vẫn chưa phát hiện ra manh mối của Thẩm Gia và Phó Minh Viễn, chỉ chụp được mấy tấm ảnh Vương Nguyên Đông lợi dụng khoác vai cô gái nhỏ.

Tuy bám theo liên tục nhưng không nhận được kết quả như ý muốn, anh ta ôm eo của Ninh Nhiên, thở dài: "Cứ tiếp tục như vậy thì đến khi nào anh và em mới có thể quang minh chính đại ở bên nhau đây."

Như chú sói con làm nũng, làm sao mà Ninh Nhiên chịu nổi, cô ta ôm Vệ Lập Dương dỗ dành: "Kiên nhẫn thêm chút nữa, chỉ có chụp được chứng cứ, sau này chúng ta mới có cuộc sống yên bình, ngược lại, nếu bị lộ ra trước thì chính là không còn chốn dung thân."

Vệ Lập Dương suy nghĩ rồi nói: "Nếu không thì để anh đi theo dõi xem thế nào?"

"Anh theo dõi? Theo dõi kiểu gì?"

"Không phải đài Bưởi chuẩn bị quay chương trình tạp kỹ mới sao? Quan hệ giữa em và bên đấy rất tốt, cũng không khó để nhét thêm anh và Thẩm Gia."

"Đó là một chương trình thường nhật, phải dành nhiều thời gian ở hiện trường để quay cùng nhau."

"Ở chung một chỗ không phải càng dễ để thu thập chứng cứ hơn sao."

Ninh Nhiên ghen tuông: "Anh muốn theo dõi hay muốn ở chung?"

Vệ Lập Dương ôm cô ta, cười nói: "Em xem em nghĩ đi đâu vậy, anh không có hứng thú với con nhóc đó, anh chỉ thích một mình em thôi."

Ninh Nhiên được miệng ngọt dỗ dành liền dịu đi, đầu óc bắt đầu suy nghĩ cách để Vệ Lập Dương và Thẩm Gia trở thành khách mời cố định.

--------------------

Thẩm Gia vô cùng bối rối khi nhận được thông báo làm khách mời cố định của một chương trình tạp kỹ, cô vừa hưng phấn vừa hoang mang.

Lâm Mộng phân tích: "Nghe nói là chị Ninh Nhiên đẩy hai người lên, tổ đạo diễn có thể xào nấu tình anh em của cả hai thành một câu chuyện, em phải tương tác với Vệ Lập Dương nhiều hơn, biết chưa?"

Thẩm Gia gật đầu, bổ sung: "Anh Vệ rất tốt, chắc sẽ không khó phối hợp."

Lâm Mộng hồi tưởng lại, cũng đồng ý.

Đợi Lâm Mộng đi khỏi, cô gái nhỏ vội vàng gọi cho Phó Minh Viễn để chia sẻ tin tức tốt này.

Người đàn ông đang chúc mừng cô thì Ninh Nhiên tới gần.

Cô ta ngồi vào bàn trang điểm để chăm sóc da: "Tuần sau em phải tham gia ghi hình một chương trình thực tế mới để hỗ trợ Thẩm Gia, địa điểm ở bên bờ biển, cảnh vật không tệ, anh có muốn đi cùng không, nhân tiện cảm nhận thêm về công việc của em? Với lại, kết hôn hơn hai năm rồi mà anh còn chưa đến ủng hộ em ghi hình chương trình nào đâu đấy."

Phó Minh Viễn nhìn lịch trình, thứ tư và thứ năm chưa có kế hoạch gì.

Anh hỏi: "Thứ mấy tuần sau?"

"Thứ tư với thứ năm, chỉ quay hai ngày thôi."

"Được."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...