Chương 50: Chương 49: Cởi quần lót ra (Hơi H)

Phó Minh Viễn mở rộng hai chân của Thẩm Gia, cô gái nhỏ thút thít chặn tay anh: "Đừng nhìn, đừng nhìn mà..."

Người đàn ông giữ chặt, không cho phép cô khép chân lại, dòng nước màu vàng nhạt hiện rõ dưới mí mắt.

Bị cắm đến chảy cả nước tiểu, Thẩm Gia không còn mặt mũi nào nhìn anh, cô xoay người định bỏ trốn.

"Em muốn đi đâu?"

Phó Minh Viễn ôm cô từ phía sau, không chê nước tiểu mà tiếp tục đâm vào.

Cô gái nhỏ phải tách hai chân mình rộng ra để không giẫm phải nước tiểu dưới sàn.

Anh thấy cô loạng choạng đứng một cách khó khăn, liền vòng tay xuống, nhấc hai chân cô lên tạo thành hình chữ M lắc lư theo từng nhịp động, trông hết sức gợi tình.

Thẩm Gia vẫn nhớ đến mục đích ban đầu, ngắt quãng nói: "Em chính là người phù hợp nhất với chú, chú đã bao giờ cảm nhận được sự gắn kết chặt chẽ như thế này chưa?"

Phó Minh Viễn thầm nghĩ, với cái tiểu huyệt chật hẹp này, bất cứ người đàn ông nào đi vào cũng sẽ bị nó khít chặt như vậy thôi.

Mắt anh hoa lên, tính chiếm hữu đột ngột trỗi dậy, chỉ có một mình anh được phép cắm vào chốn đào nguyên ướt át của cô.

Người phụ nữ này chỉ có thể là của một mình anh, tại sao lại phải chia sẻ cô với những người đàn ông khác?

Phó Minh Viễn nảy sinh ý định bao nuôi cô gái nhỏ cả đời.

Nghĩ đến Vệ Lập Dương, gương mặt lộ rõ vẻ chán ghét, anh không thể chấp nhận được việc vợ mình quan hệ với người khác.

Đàn ông đúng là tiêu chuẩn kép, bản thân ngủ với người tình thì được nhưng lại không cho phép vợ lừa dối mình.

Nhìn về phía Thẩm Gia, vẻ mặt Phó Minh Viễn mới dịu đi.

Hiện tại, vì đã nảy sinh tình cảm cùng cô gái nhỏ, nếu Ninh Nhiên thật sự ngoại tình với Vệ Lập Dương, anh cũng không thèm ngăn cản, còn muốn tác hợp cho bọn họ, như thế thì anh và Thẩm Gia mới có thể quang minh chính đại ở bên nhau.

Nghĩ đến đây, người đàn ông lại càng hào hứng muốn đổi tư thế, bế thiếu nữ lên ghế sô pha, dùng dương vật để đo độ sâu của dâm huyệt suốt đêm.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Gia trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Sau khi tỉnh lại, cô đến trường quay để chuẩn bị cho buổi ghi hình với dáng đi cà nhắc.

Người quay phim thấy vậy thì quan tâm hỏi: "Em bị trẹo mắt cá chân à? Tư thế đi đứng có hơi kì lạ."

Cô đỏ mặt, điên cuồng lắc đầu rồi trầm giọng giải thích: "Không phải! Em vừa bị vấp nên giờ hơi tê chân."

Người quay phim bật cười: "Vậy là may rồi, nếu không thì lên hình sẽ không ổn lắm."

Thẩm Gia cố gắng chịu đựng để bắt đầu ghi hình. Nhưng đi được vài đoạn, quần lót cọ xát vào nơi riêng tư khiến cô đau đớn ngồi xổm trên mặt đất.

Trước ống kính, Ninh Nhiên giả vờ vội vàng chạy tới để quan tâm hỏi han:"Có chuyện gì vậy Gia Gia? Em khó chịu ở đâu à?"

"Đột nhiên em bị đau bụng, bây giờ không sao nữa rồi."

Thẩm Gia sợ cô ta nhìn ra manh mối, cố nhịn đau mà đứng dậy, nhưng những bước đi thiếu tự nhiên vẫn không thể lọt khỏi ánh mắt săm soi của Ninh Nhiên.

Cô ta cười khinh bỉ trong lòng.

Đau bụng? Chỉ e là do đàn ông cắm cả đêm mà ra.

Ninh Nhiên nhìn người đàn ông ở phía dưới, thấy ánh mắt của anh luôn dõi theo Thẩm Gia, trong lòng nổi lên cơn ghen, cố ý gọi cô sai bảo.

"Gia Gia, qua dọn món ăn đi."

"Này, chị vừa rửa xong nho khô. Gia Gia đến đây, chị cho em nếm thử trước."

"Gia Gia, đến đây giúp chị kiểm tra xem cái này đã đủ ngọt chưa?"

....

Sắc mặt cô gái nhỏ ngày càng tái nhợt sau một màn chạy tới chạy lui, Phó Minh Viễn rốt cuộc không nhịn được nữa.

Khi Ninh Nhiên tiếp tục nhờ Thẩm Gia rửa rau, anh đứng dậy, đôi chân dài sải bước vào khu vực ghi hình.

"Để tôi."

Tất cả mọi người đều sửng sốt, Đới Đào phản ứng nhanh nhất, anh ta đẩy Thẩm Gia ngồi lại ghế: "Này, em cứ ngồi ở đây 'ăn cơm chó' nhé."

Thẩm Gia thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi xuống để giảm bớt cảm giác bỏng rát ở phía dưới.

Vệ Lập Dương đưa cho cô một ly nước, hỏi han: "Không sao chứ? Môi em hơi nhợt nhạt."

Thẩm Gia mỉm cười: "Không sao, có lẽ là do hôm nay em đánh hơi ít son nên màu môi nhạt hơn bình thường."

Cảnh tượng hai người nói chuyện cười đùa rơi vào trong mắt, Ninh Nhiên lại càng thêm ghen tức.

Thẩm Gia, cô được lắm, dám dụ dỗ hết người này đến người nọ ngay trước mắt tôi!

Ninh Nhiên không cam tâm khi chỉ có mình cô ta khó chịu nên cố ý nói với Phó Minh Viễn: "Anh nhìn xem, hai người kia nói chuyện thật vui vẻ. Người trẻ tuổi đúng là có nhiều chủ đề chung để tâm sự, không giống như chúng ta, muốn nói chuyện cùng bọn họ cũng không biết nên nói về cái gì."

Phó Minh Viễn chưa bao giờ cảm thấy những cuộc trò chuyện của anh và Thẩm Gia có gì không hợp, nên chẳng thèm đáp lời Ninh Nhiên.

Khiêu khích thêm vài lần mà anh vẫn chỉ làm ngơ, khiến cô ta càng thêm tức giận.

Bầu không khí giữa hai vợ chồng vô cùng kỳ quái, làm người chịu trách nhiệm quay phim cho Ninh Nhiên đổ đầy mồ hôi lạnh trên trán.

Nhìn thế nào cũng không thấy giống một cặp vợ chồng yêu thương nhau như lời đồn. Liệu bọn họ có bí mật gì không?

May mắn thay, hai người họ không có nhiều thời gian ở một mình cùng nhau, vì đã sớm phải trở lại bàn ăn để quay tiết mục ăn uống và giao lưu tập thể.

Đây là một chương trình thực tế với chủ đề về nấu ăn và trò chuyện.

Thẩm Gia luôn giữ khoảng cách với Phó Minh Viễn. Vì là người mới nên cô cùng với một cô gái khác chỉ phụ trách ăn, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu.

Được sự giúp đỡ của các nhân vật nổi tiếng nên hiệu quả chương trình rất tốt, đặc biệt với sự góp mặt của Phó Minh Viễn, đạo diễn lại càng hài lòng.

Sau khi quay đủ các cảnh, anh ấy xua tay hoàn thành công việc sớm.

Khi mọi người tản ra, Thẩm Gia mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể, ngồi xổm ở một góc.

Lâm Mộng chợt thấy từ phía xa, thiếu nữ tái nhợt đang ngồi trong góc, còn ông chủ của cô đứng ở trước mặt.

"Đau chân à?"

Cô gái nhỏ lắc đầu, đỏ mặt nói: "Chỗ đó đau."

Chỗ đó? Phó Minh Viễn cảm thấy khó hiểu.

Cô ngoắc ngoắc ngón tay anh, người đàn ông liền ngồi xổm xuống.

"Là ở phía dưới. Tối hôm qua chú quá điên cuồng, phía dưới của em vẫn còn xót, mỗi khi cử động thì quần lót lại cọ xát vào bên trong. Nên em vừa đi vừa đau."

"Vậy thì cởi ra."

Thẩm Gia nghe mà sốc: "Bây giờ!?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...