Chương 54: Chương 53: Dùng video uy hiếp (Warning: Vệ Lập Dương ép buộc - Hơi H)

Chiến tranh lạnh cứ như vậy mà diễn ra.

Hôm sau, khi Phó Minh Viễn trở về nhà, phần lớn đồ dùng của Ninh Nhiên đã biến mất, phòng ngủ của hai người trở nên trống trải.

Người đàn ông thấy thế thì dứt khoát chuyển về căn hộ trước khi kết hôn, càng thuận tiện để anh lăn lộn cùng Thẩm Gia.

Lúc này, Ninh Nhiên đang đợi Phó Minh Viễn nói lời xin lỗi trước.

Cô ta giận dỗi tự ấn định thời hạn một tháng cho anh, nếu trong vòng một tháng tới mà anh không chủ động làm lành, cô ta sẽ tung ra những bức ảnh kia, khiến cho danh dự người đàn ông bị tổn hại.

Nhưng đã đợi đến tuần thứ ba, đừng nói là xin lỗi, ngay cả điện thoại cũng không có một cuộc.

Ninh Nhiên muốn tìm Vệ Lập Dương để thương lượng.

Bởi vì sốt ruột, cô ta quên mất hôm nay Vệ Lập Dương phải đi quay chương trình tạp kĩ, chuông điện thoại vang lên ở nơi ghi hình.

Lúc ấy Thẩm Gia đang ngồi ở bên cạnh Vệ Lập Dương, cho nên khi anh ta cầm lấy điện thoại, cô nhìn thấy hai chữ "Ninh Nhiên".

Vệ Lập Dương có hơi hốt hoảng ngắt máy, sau đó trông thấy vẻ mặt tò mò của Thẩm Gia.

"Ai vậy?"

Cô giả bộ chưa nhìn thấy.

Anh ta nghe vậy liền yên tâm, ổn định trả lời: "À, một người bạn thôi."

Thẩm Gia chu mỏ, lớp son bóng trên môi ánh lên trông như một quả anh đào tươi mọng

Vệ Lập Dương nghĩ đến lúc cô ngậm dương vật của Phó Minh Viễn, tinh trùng lên não, đầu óc anh ta nóng lên, ghé vào tai cô nói: "'Ăn' dương vật của Phó Minh Viễn ngon không?"

Cô gái nhỏ như bị sét đánh ngang tai, cứng đờ tại chỗ.

Cô cứng ngắc quay đầu nhìn anh ta: "Anh, anh vừa mới nói gì?"

"Tôi nói..."

Giọng của Đới Đào đột nhiên cắt ngang: "Nói thầm gì đấy? Chuẩn bị quay, mau đeo micro vào đi."

Vệ Lập Dương liếc nhìn thiếu nữ một hồi rồi đứng dậy tìm trợ lý đeo micro cho mình.

Thẩm Gia vẫn ngồi yên trên ghế, Lâm Mộng cài micro cho cô rồi đẩy cô lên trường quay.

Trong toàn bộ quá trình ghi hình, lòng của Thẩm Gia không bình tĩnh nổi, đến khi vừa quay xong, chưa kịp rời đi thì đã bị Vệ Lập Dương chặn lại.

"Trò chuyện một chút nhé?"

Thấy cô lui về phía sau một bước, anh ta giơ điện thoại lên: "Tôi mà tung những thứ này ra, sợ rằng sẽ không có kết thúc nào tốt đẹp."

Thẩm Gia cắn môi: "Anh chờ tôi một chút."

Cô tìm Lâm Mộng, nói: "Em với anh Vệ định ăn đêm ở trong phòng anh ấy, chị đi mua một ít đồ nướng giúp bọn em nhé."

Lâm Mộng có ấn tượng rất tốt với Vệ Lập Dương nên yên tâm giao Thẩm Gia cho anh ta, còn mình thì đi mua đồ nướng.

Thẩm Gia không ngờ là Vệ Lập Dương cũng bảo người đại diện của anh ta ra ngoài, cho nên trong phòng chỉ còn lại hai người, cô nam quả nữ.

Cô phòng bị nhìn anh ta: "Anh muốn làm gì?"

"Muốn làm cái gì, em còn không biết sao?"

Vệ Lập Dương tiến tới gần, ép cô đến góc tường: "Tôi không ngờ đó Gia Gia, hóa ra em lại dâm như vậy. Dâm ở trên giường với Phó Minh Viễn, không bằng dâm ở trên người tôi, tôi đẹp trai hơn anh ta, trẻ tuổi có lực hơn anh ta mà?"

Ngón tay của Vệ Lập Dương vuốt ve gò má Thẩm Gia, cô bị dọa sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

Anh ta vuốt ve từ mặt xuống ngực, rồi đến giữa hai chân, sau đó ngồi xuống, vén vạt váy lên.

Khi ngón tay chạm vào quần lót, Thẩm Gia mới lấy lại tinh thần hét lên một tiếng, đá cho anh ta một cước.

Vệ Lập Dương ngã ra sau nhưng không hề tức giận, sau khi bò dậy thì khẽ cười: "Tôi chính là thích loại phụ nữ hoang dã như em."

Anh ta lau khóe miệng, mở đoạn video rồi giơ lên trước mắt Thẩm Gia.

Trong video, Phó Minh Viễn đang ôm cô cọ xát miệng huyệt, có thể nhìn thấy rõ ràng mặt của hai người.

Vệ Lập Dương tự đắc nói: "Em không muốn bị lộ ra ngoài chứ?"

Cô cứng ngắc lắc đầu, anh ta thấy đạt được mục đích thì nói ra yêu cầu: "Cho tôi nếm mùi vị của em, nếu tôi hài lòng, thì sẽ không tung ra, còn nếu không hài lòng..."

Vệ lập Dương "hừ" lạnh một cái, đứng dậy nhìn Thẩm Gia từ trên cao: "Bây giờ cởi quần lót ra, cho tôi nhìn âm hộ."

Sắc mặt Thẩm Gia trắng bệch, trong lòng vừa sợ vừa loạn.

Cùng lắm thì cô rời khỏi giới giải trí, từ trước đến nay cô đều một thân một mình nên chẳng sợ ảnh hưởng đến ai, nhưng Phó Minh Viễn thì khác.

Anh là người đàn ông có uy tín và danh dự, nếu như bị lộ... Cô không dám tưởng tượng.

Im lặng hồi lâu, cuối cùng Thẩm Gia vẫn thỏa hiệp, ngón tay cứng đờ đưa vào trong váy, kéo quần lót xuống đầu gối.

Dương vật đã sớm vểnh lên, Vệ Lập Dương vội vàng vén váy, hình ảnh trong video chợt hiện ra trước mặt, vùng thần bí mà anh ta tâm niệm bấy lâu đang trần trụi phản chiếu trong đáy mắt.

Anh ta không chờ nổi, ngay lập tức sờ lên da thịt trơn nhẵn, không hề có cảm giác châm chích sau khi cạo lông.

Vệ Lập Dương ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng: "Thực sự không có lông?"

Vì để xác nhận, anh ta xoa đỏ miệng huyệt rồi mới buông tay ra, cúi đầu thơm loạn xạ trên vùng đồi núi.

"Gia Gia, em cho tôi quá nhiều niềm vui bất ngờ rồi."

Dứt lời, liền hôn lên miệng của Thẩm Gia nhưng bị cô tránh đi, nụ hôn liền rơi vào má.

Vệ Lập Dương cũng không vì thế mà tức giận, bởi anh ta đang tràn ngập tự tin, chỉ cần có video trong tay thì Thẩm Gia sẽ không dám lỗ mãng.

Bây giờ, còn có chuyện nóng lòng phải giải quyết.

Vệ Lập Dương vội cởi quần xuống, nắm cây gậy giống như trong video, bắt chước Phó Minh Viễn chà xát nó qua khe thịt, tự an ủi bằng môi âm hộ của cô gái.

"Ưmm... Quả nhiên rất mềm."

Anh ta thoải mái kêu thành tiếng, ôm lấy mông thiếu nữ, hung hăng đưa đẩy.

Thẩm Gia không hề có cảm giác với Vệ Lập Dương, điều này càng được thể hiện rõ thông qua phản ứng sinh lý hiện tại của cô.

Nếu là Phó Minh Viễn, chỉ cần cọ nhẹ đã khiến cô tràn lan dâm thủy. Nhưng hiện tại, âm hộ không chỉ không ra nước, mà còn có khuynh hướng càng ngày càng khô.

Vì vậy, Vệ Lập Dương đành phải dừng lại động tác, ngón tay mò tới âm vật mà kích thích: "Nào, ra nước đi, ra nước cho anh đây đâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...