Chương 57: Chương 56: Tư thế 69 (H)

Phó Minh Viễn vén chăn sang một bên, nhìn Thẩm Gia như yêu tinh nhỏ chuyên hút dương khí của đàn ông, hai má hóp lại vì mút mạnh.

Anh nắm lấy tay cô: "Không muốn ngủ nữa à?"

Thẩm Gia ngậm dương vật trong miệng, lắc lắc đầu, nhất thời không nỡ buông ra.

Người đàn ông gối đầu lên một tay, lẳng lặng hưởng thụ sự phục vụ của chiếc lưỡi đinh hương: "Thích ăn à?"

Cô gái nhỏ gật đầu, cuối cùng cũng chịu nhả ra, gậy thịt ướt dầm dề phản chiếu dưới ánh đèn, trông càng đậm màu hơn, cực kì đáng sợ.

Nhưng Thẩm Gia lại chẳng sợ chút nào, thậm chí còn thè lưỡi liếm quanh thân gậy một cách say mê, trong lòng Phó Minh Viễn dâng lên cảm xúc khó tả, vừa kỳ quái vừa phấn khích.

"Em không thấy đáng sợ sao?"

Thẩm Gia sửng sốt, ngậm lấy quy đầu, mơ hồ nói: "Sao lại sợ được, chỉ là to quá nên ngậm vào miệng hơi khó khăn mà thôi."

Phó Minh Viễn nhìn bộ phận sinh dục của bản thân nằm trong miệng thiếu nữ, im lặng vài giây, sau đó đột nhiên ngồi dậy vỗ nhẹ vào mông cô: "Quay mông qua đây."

Thẩm Gia đang chìm đắm trong tình ái, nhất thời không hiểu tư thế mà anh nói.

Phó Minh Viễn thấy cô ngốc nghếch chỉ lo ăn, nhất thời vừa đắc ý lại vừa bất lực, anh thở dài rồi xoay mông cô đến trước mặt mình.

Thiếu nữ dạng chân quỳ trên người anh, Phó Minh Viễn dễ dàng kéo quần lót của cô xuống, nhưng không cởi hết hoàn toàn, sau khi nơi tư mật lộ ra thì treo quần lót ở giữa hai bắp đùi.

Chỗ đó của người con gái đầy đặn, dù ở tư thế dạng chân, hai cánh hoa vẫn khép lại thành một đường thẳng, tạo cảm giác bí hiểm khiến người ta muốn tách ra tìm tòi.

Dù đã làm tình rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn nó ở khoảng cách gần như vậy.

Người đàn ông dùng hai ngón tay nhẹ nhàng tách môi âm hộ, chiếc lỗ nhỏ ẩn dưới khe hở bị kéo ra cỡ bằng một chiếc đũa, anh không kìm được đút ngón trỏ vào trong.

"Ưm..."

Thẩm Gia rên rỉ, lỗ nhỏ dần ẩm ướt theo từng nhịp đâm chọc của ngón tay, phát ra âm thanh lép nhép.

Khi dâm thuỷ trào ra một lượng nhất định, từ từ thấm ra ngoài hoa huyệt, một hương thơm ngọt ngấy xộc thẳng vào mũi, ý muốn nếm thử lại hiện lên trong lòng Phó Minh Viễn.

Chứng cuồng sạch sẽ và ham muốn dục vọng giằng co trong đầu, cuối cùng dục vọng chiếm thế thượng phong, môi mỏng lập tức áp vào nơi toả ra hương vị ngọt ngấy kia.

Cảm giác đầu tiên khi chạm vào là nó rất mềm mại, hoàn toàn không giống như đang hôn lên vùng kín của phụ nữ chút nào mà giống đang ăn thạch trái cây hơn.

Xúc cảm đụng chạm xa lạ khiến Thẩm Gia quay đầu lại, ngay khi nhìn thấy người đàn ông đang kề sát vào vùng kín của mình, cô xấu hổ đỏ bừng mặt, thậm chí không ăn gậy thịt nữa, vùng vẫy muốn ngồi dậy.

"Đừng, đừng ăn cái đó, bẩn lắm."

Phó Minh Viễn giữ chặt eo của cô, đầu lưỡi thò sâu vào trong, lỗ nhỏ non nớt bị đầu lưỡi linh hoạt khuấy động, cơ thể thiếu nữ lập tức cứng đờ.

Lúc này, những chuyển động bên trong tiểu huyệt lại càng hiện rõ hơn, thần kinh toàn thân Thẩm Gia đều bị chiếc lưỡi điều khiển.

Đầu lưỡi của người đàn ông linh hoạt mạnh mẽ, dễ dàng tìm ra điểm nhạy cảm ẩn trong những nếp gấp, đầu lưỡi chỉ vừa quét qua, thiếu nữ ngay lập tức cong lưng.

"Đừng liếm chỗ đó... aaa!"

Cô càng không muốn thì Phó Minh Viễn càng bắt lấy không tha.

Thẩm Gia không né tránh nữa, hai chân càng lúc càng dạng ra để anh liếm sâu hơn.

Thỉnh thoảng người đàn ông cũng liếm qua những chỗ khác, chốn đào nguyên ướt nhẹp ấn sát lên mặt anh, quanh khóe miệng dính đầy dâm thủy.

Trong khoang miệng và khoang mũi của anh toàn là vị ngọt, ăn lâu không khỏi thấy hơi ngấy.

So với những động tác hoa hoè hoa sói kia, Phó Minh Viễn vẫn thích làm thẳng hơn, cho nên anh tập trung mãnh liệt chơi đùa điểm nhạy cảm, cô gái nhỏ chịu không nổi loại kích thích này, chẳng mấy chốc đã khóc lóc đạt đến cực khoái.

Dâm thuỷ trào ra như chút nước, mặc kệ thiếu nữ có chịu được không, người đàn ông xoay người, đâm dương vật vào trong âm đạo còn đang co rút...

Sau màn cuồng nhiệt, Thẩm Gia cố chống lại mí mắt đang díu lại, ôm chặt lấy anh không chịu buông.

Phó Minh Viễn nhìn ra cô đã gần như không mở nổi mắt, không kìm được mà khuyên: "Buồn ngủ thì ngủ đi."

"Em không ngủ. Sau đêm nay, không biết bao lâu nữa mới được gặp lại chú, em sẽ không ngủ đâu."

"Gặp anh thì có gì khó."

Thẩm Gia mơ màng lắc đầu: "Giờ em không chỉ có mỗi việc đi học nữa rồi, cuối tuần còn phải đi ghi hình chương trình tạp kỹ nữa..."

Nói đến đây, cô đột nhiên dừng lại, sắc mặt trở nên tái nhợt: "Em hơi sợ, chú có thể đi cùng em được không?"

Phó Minh Viễn nghe vậy thì đoán ra ngay đây là chương trình quay cùng Vệ Lập Dương, lập tức ôm cô vào lòng: "Được."

Anh chưa chắc chắn có thể sắp xếp công việc trong ngày hay không, nhưng vẫn đồng ý trước để cô gái nhỏ an tâm.

Phó Minh Viễn suy nghĩ rồi nói: "Nếu không thì từ chối chương trình đó đi."

Thẩm Gia khẽ lắc đầu: "Em không đền nổi tiền hủy hợp đồng, hơn nữa làm vậy cũng sẽ gây tổn hại danh tiếng."

Phó Minh Viễn trầm ngâm một hồi, xoa đầu cô: "Anh hiểu rồi, đi ngủ đi, có anh ở đây không phải sợ."

Mí mắt của thiếu nữ dần sụp xuống, chờ sau khi cô đã ngủ say, người đàn ông nhẹ nhàng ngồi dậy, lúc ra ngoài còn đóng cửa phòng ngủ lại.

Anh bấm điện thoại gọi trợ lý rồi viết ra giấy hai dãy số, Thẩm Gia đang say ngủ không biết gì cả.

Màn đêm nhanh chóng trôi qua.

Dậy sớm là một chuyện rất đau khổ, thứ duy nhất có thể an ủi là bữa sáng.

Thẩm Gia nhét đầy bún trộn khô vào miệng rồi nheo mắt thỏa mãn.

Cô lại cuộn tròn sợi bún, giơ lên cho người đàn ông đang lái xe: "Chú có muốn ăn một miếng không?"

"Không cần."

Chỉ cần đừng làm đổ nước sốt lên xe là được.

Thẩm Gia thở dài, đúng là không biết hưởng thụ.

Hai ba miếng giải quyết xong chỗ bún, Thẩm Gia trịnh trọng cảm ơn Phó Minh Viễn đã đặc biệt mua bữa sáng cho cô rồi mới xuống xe, nhân tiện đem rác đi vứt luôn.

Ngay sau khi cô gái nhỏ rời đi, Phó Minh Viễn lập tức mở kính để bay bớt mùi, anh vừa lái xe vừa bấm hai dãy số đã lưu đêm qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...