Chương 61: Chương 60: Đàm phán giải nghệ

Vệ Lập Dương hối hận vì đã không nhìn qua mắt mèo trước khi mở.

Ở ngoài cửa, Phó Minh Viễn mặt lạnh như băng, toàn thân toát ra khí lạnh khiến anh ta rùng mình.

Vệ Lập Dương bình tĩnh trốn sau cửa: "Phó Tổng sao lại đến đây? Có việc gì không?"

"Tránh ra."

"Tự ý vào phòng riêng của người khác là không tốt, đúng không Phó Tổng?"

Phó Minh Viễn quét mắt qua, giơ chân đá mạnh vào cửa, mặc kệ Vệ Lập Dương đang đứng che chắn, anh ta không tránh kịp, nên bị đá văng xuống đất.

Phó Minh Viễn nhìn thấy Thẩm Gia quần áo xộc xệch, đang bị trói ở góc bàn.

Anh bước nhanh về phía cô, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng kéo váy che đi thân thể cô gái, vừa cởi cà vạt ra, Thẩm Gia lập tức khóc nức nở nhào vào lòng anh.

"Đều tại anh, tại anh không kịp nghe điện thoại..."

Phó Minh Viễn an ủi cô, không ai để ý, Vệ Lập Dương đã đứng dậy rồi đi khóa cửa phòng từ lúc nào.

Anh ta đứng dựa vào tường, lẳng lặng đợi cho đến khi Thẩm Gia ngừng xong.

Không phải anh ta không thể rời đi, nhưng Vệ Lập Dương biết rằng, nếu cứ thế mà bước ra khỏi cánh cửa này, anh ta sẽ bị Phó Minh Viễn phong sát ngay lập tức, không bằng cứ ở lại, dùng chứng cứ trong tay đổi lấy chút lợi ích.

Anh ta ra vẻ thần bí nói: "Tôi có thể đưa cho anh đoạn video."

Vẻ mặt của Phó Minh Viễn khẽ nhúc nhích, lúc này Vệ Lập Dương mới nhận ra Phó Minh Viễn cũng đã biết chuyện từ lâu, không ngờ Thẩm Gia dám kể cả chuyện này cho người đàn ông.

Phó Minh Viễn nhướng mày ra hiệu cho anh ta tiếp tục.

"Tôi sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì ra bên ngoài. Sau khi xóa video, anh cũng không được truy cứu chuyện của tôi nữa."

Phó Minh Viễn không thích cảm giác bị người khác nhìn từ trên cao, đặt Thẩm Gia lên sô pha, đứng dậy nhìn xuống: "Cưỡng ép tình dục phụ nữ, Vệ Lập Dương, anh vi phạm pháp luật, còn dám yêu cầu tôi không được truy cứu?"

"Anh có bằng chứng nào không?"

Vệ Lập Dương nhìn thẳng vào Thẩm Gia rồi nói: "Cô ta có dám công khai chuyện bị tôi cưỡng dâm không? Thân phận của Thẩm Gia khác với anh. Anh nghĩ một khi sự việc bị phanh phui, cô ta vẫn có thể tồn tại trong giới giải trí này?"

Phó Minh Viễn hơi nâng cằm lên: "Ai nói cô ấy nhất định phải ở trong ngành giải trí?"

"Còn anh thì sao? Video quay rõ mặt anh. Chẳng lẽ anh không sợ cổ phiếu sẽ rớt giá một khi bí mật bị phanh phui?"

Phó Minh Viễn cười khẽ: "Tôi không thiếu chút tiền cỏn con này, ngoài ra, tôi cũng không phải là người của công chúng."

Có nghĩa là anh không hề sợ đoạn video kia.

Vệ Lập Dương nóng nảy chỉ vào Thẩm Gia và lớn tiếng nói: "Anh không sợ nhưng cô ta có thể không sợ được chắc? Từ nay về sau cô ta sẽ bị người người chỉ trỏ là tiểu tam, là hồ ly tinh quyến rũ chồng người khác... "

Thẩm Gia siết chặt đệm sô pha, nói không sợ thì là giả, quả thật là cô có sợ, nhất là khi đối mặt với những lời lẽ đe doạ này, cô lại càng thêm sợ hãi.

Người đàn ông trông thấy gương mặt tái nhợt cắt không ra máu của cô gái, tim anh như thắt lại nhưng bên ngoài vẫn giả vờ bình tĩnh, nhẹ nhàng bước đến an ủi.

Thẩm Gia nhìn chằm chằm Vệ Lập Dương, Phó Minh Viễn vỗ vỗ lên tấm lưng nhỏ bé của cô để trấn an, quyết định thay đổi ý định ban đầu.

Anh nhếch mi lên nhìn: "Anh và Ninh Nhiên không sợ sao?"

Vừa nghe thấy câu này, sắc mặt của Vệ Lập Dương đột nhiên biến đổi.

Anh ta hoảng sợ: "Anh, anh đang nói cái gì vậy?"

Thẩm Gia sửng sốt, há mồm không nói nên lời, chỉ có thể quay đầu nhìn Phó Minh Viễn.

Người đàn ông nhìn thẳng vào Vệ Lập Dương: "Anh và Ninh Nhiên, lại không sợ bị người khác mắng chửi?"

"Tôi với cô ấy chỉ là đồng nghiệp, không có quan hệ gì thì sao phải sợ?"

"Vậy sao?"

Giọng điệu bình tĩnh của người đàn ông khiến sống lưng Vệ Lập Dương toát mồ hôi lạnh.

"Đương nhiên, anh có chứng cứ không?"

Anh ta chăm chú nhìn Phó Minh Viễn, cố gắng tìm manh mối trên mặt anh.

Tâm lý của Phó Minh Viễn vững hơn hẳn so với người thường, làm sao có thể dễ dàng nhìn ra được điều gì, Vệ Lập Dương quyết định đánh một canh bạc.

"Tôi biết anh không không có chứng cứ."

Anh ta mở điện thoại lên: "Ở đây tôi có đầy đủ hình ảnh và video của hai người."

Phó Minh Viễn không thèm để ý tới những lời đe dọa.

"Tôi nhớ mẹ anh vẫn đang ở trong bệnh viện, có phải vì chuyện này nên anh mới qua lại với Ninh Nhiên không?"

Sắc mặt của Vệ Lập Dương tái nhợt, nghe anh nói tiếp: "Nếu tôi nhớ không lầm, trước đó không lâu đã tìm được một quả thận thích hợp với mẹ anh, không biết khi nào mới tiến hành phẫu thuật?"

Nắm đấm của Vệ Lập Dương cứ siết chặt lại buông lỏng, rồi lại siết chặt, cuối cùng yếu ớt hỏi: "Anh đã phát hiện mọi chuyện từ lâu thì tại sao vẫn mặc kệ để cô ta gian díu với tôi?"

Phó Minh Viễn không trả lời câu hỏi này, chỉ nói: "Để lại điện thoại của anh ở đây và tự mình rút lui khỏi giới giải trí. Tôi còn có thể cho anh một con đường sống."

Vệ Lập Dương hiểu rằng đây là lựa chọn tốt nhất dành cho bản thân ở hiện tại, anh ta có thể không đồng ý, nhưng hậu quả thì sẽ không gánh nổi, rời khỏi giới giải trí ít ra còn có thể giữ lại được chút danh tiếng.

Anh ta liếc nhìn Thẩm Gia một cái thật sâu, đặt điện thoại lên bàn cà phê rồi bước ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.

Cửa vừa đóng, Phó Minh Viễn liền ngồi xuống ôm lấy cô gái đang sợ hãi, nhẹ nhàng dỗ cô như một đứa trẻ: "Đừng sợ, đừng sợ nữa, em nhìn xem, điện thoại di động ở đây rồi, sẽ không có thứ gì bị lộ ra ngoài, cũng không ai có thể chỉ trỏ điều gì."

Lúc đầu, Phó Minh Viễn thật sự không muốn buông tha cho Vệ Lập Dương, anh là đàn ông nên chẳng sợ gì chuyện này, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệnh của Thẩm Gia, cuối cùng anh vẫn không đành lòng.

Được, không phơi bày mọi chuyện ra ánh sáng, không có nghĩa là không thể xử lý anh ta ở chỗ khác.

Ở nơi Thẩm Gia không nhìn thấy, ánh mắt người đàn ông ngày càng lạnh đi.

Khi chỉ còn khoảng hơn hai tiếng là đến giờ ghi hình, Vệ Lập Dương bất ngờ đăng một bài viết trên weibo, thông báo giải nghệ và rút khỏi tất cả các đoàn làm phim, cũng như chương trình tạp kỹ và các hoạt động thương mại khác.

Lúc đó đạo diễn còn đang ở trong mộng, bị nhân viên đánh thức liền ngơ ngác.

Điện thoại di động không gọi được, trong phòng khách sạn cũng không có người.

Khi người đại diện đang sốt sắng đi tìm Vệ Lập Dương thì nhận được thông báo về bài viết mới của anh ta trên weibo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...