Điện thoại được kết nối, nhưng rất nhanh đã bị cúp ngang, khi gọi lại lần nữa thì hiển thị ở trạng thái đã tắt máy.
Tất cả mọi người đều sứt đầu mẻ trán vì việc của Vệ Lập Dương, từ người đại diện cho đến tổ chương trình đều bị quay như chong chóng kể từ khi thông báo rời giới giải trí được công bố.
Các khách mời khác đều đến cả rồi. Người nổi tiếng mà, lịch trình mỗi ngày mỗi khác, không thể chỉ vì một cá nhân mà làm ảnh hưởng cả tập thể được. Hơn nữa nếu hủy cũng không đền nổi tiền, nên vẫn phải tiếp tục ghi hình.
Mọi người có mặt đều ngầm không đề cập đến Vệ Lập Dương, coi anh ta như không tồn tại, chương trình được ghi hình như bình thường.
Khi máy quay vừa tắt, Lâm Mộng ngay lập tức trò chuyện với Thẩm Gia về ồn ào của Vệ Lập Dương, hỏi cô có nhận thấy điều gì bất thường khi ăn đêm với anh ta tối qua không, đồng thời dặn cô không được để lộ chuyện này.
Thẩm Gia gật đầu đồng ý, sau đó tỏ vẻ cô cũng rất ngạc nhiên, mặc kệ Lâm Mộng có tin hay không, cô ngáp một cái rồi nói muốn về ngủ bù, cắt đứt cuộc thảo luận về vấn đề này.
Vì đi ngủ quá sớm nên Thẩm Gia tỉnh giấc từ lúc 3 giờ sáng.
Lặng lẽ xuống giường, nhìn thấy Lâm Mộng vẫn còn ngủ say, cô khẽ khàng đi ra ngoài.
Còn nửa tiếng mới đến giờ hẹn gặp Phó Minh Viễn, nhưng Thẩm Gia không chờ nổi nữa, lập tức bấm chuông cửa phòng anh.
Vừa bấm một cái, cánh cửa đã lập tức mở ra khiến cô giật cả mình.
Không biết có phải do vừa trải qua chuyện kia hay không mà khi nhìn thấy người đàn ông, thiếu nữ liền cảm thấy tủi thân, cô ấm ức ôm anh làm nũng.
Mặc dù từ trước đến nay, Thẩm Gia vẫn luôn là người chủ động, nhưng đây là lần đầu tiên Phó Minh Viễn nhận thấy cảm giác ỷ lại mạnh mẽ đến vậy từ cô, anh không biết phải đáp lại như thế nào, tay giơ trong không trung một lúc mới nhẹ nhàng xoa đầu cô gái nhỏ.
Thẩm Gia đột nhiên nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: "Chắc chắn Vệ Lập Dương sẽ nói cho chị Ninh Nhiên, chú có biết họ định làm gì không?"
Phó Minh Viễn lắc đầu: "Anh cũng không phải thần thánh, làm sao anh biết họ nói cái gì được chứ."
Lúc này Ninh Nhiên cũng vì chuyện Vệ Lập Dương rời khỏi giới mà sứt đầu mẻ trán, đã một ngày một đêm không liên lạc được với anh ta rồi.
Rõ ràng tuần trước Vệ Lập Dương còn nói rằng đã chụp được rất nhiều bằng chứng và bảo cô ta đợi thêm một thời gian, đợi gom nhiều thêm rồi tung ra một thể.
Tại sao bây giờ lại đột nhiên biến mất?
Cô ta không khỏi nghi ngờ rằng hành động của Vệ Lập Dương quá lộ liễu nên đã bị chồng mình tóm được, rồi động tay động chân với anh ta.
Ninh Nhiên suy sụp ném điện thoại xuống, ngồi yên lặng một lúc lâu, sau đó trời sáng chưa sáng đã thay quần áo và quay trở lại ngôi nhà mà cô ta đã lâu không ở.
Cô ta muốn chờ Phó Minh Viễn trở về rồi thăm dò ý tứ của anh.
Đáng tiếc là lúc này người đàn ông không có tâm trạng để suy nghĩ đến việc quay về nhà, bởi vì Thẩm Gia đã bắt đầu giở chút thủ đoạn nho nhỏ.
Cô phát hiện tối nay Phó Minh Viễn đặc biệt thương xót mình, không khỏi run lên lộ ra vẻ sợ hãi của bản thân, quả nhiên nghe thấy anh lo lắng hỏi: "Còn sợ sao?"
Thẩm Gia nhắm mắt lại, kịch liệt gật đầu, cơ thể càng run rẩy dữ dội hơn.
Phó Minh Viễn trầm ngâm trong chốc lát.
"Ngoại trừ chương trình tạp kỹ này, bỏ hết các công việc khác đi, ở bên anh một thời gian."
Cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn anh, chớp chớp đôi mắt to ướt át, kinh ngạc hỏi: "Thật sao? Nhưng mà, em sợ sẽ gây phiền phức cho chú."
Phó Minh Viễn tiếc thương sờ đầu cô: "Không đâu, anh sẽ bảo vệ em."
Thẩm Gia điên cuồng hò reo dưới đáy lòng, ngoài mặt vẫn phải duy trì vẻ dè dặt, cố kìm nén khóe miệng muốn nhếch lên, ra vẻ cảm động dụi dụi vào cổ người đàn ông.
Cảm nhận được niềm vui của cô, anh cũng không kìm được mà mỉm cười .
Ôm ôm dụi dụi một hồi thì Thẩm Gia bỗng quỳ xuống cởi thắt lưng của người đàn ông với vẻ mặt thành kính, cô cầm dương vật vẫn chưa cương lên, nhìn vào mắt anh nghiêm túc nói: "Em muốn trả ơn."
Sắc mặt Phó Minh Viễn đột nhiên thay đổi, nắm lấy tay cô: "Em ngủ với anh vì muốn trả ơn thôi sao?"
Cô gái nhỏ ngơ ngác lắc đầu: "Đây có thể coi là em mang ơn cướp sắc không nhỉ?"
Anh còn đang nghiền ngẫm lời nói của cô, Thẩm Gia đã vui vẻ mút lấy quy đầu đang rũ xuống: "Em thèm khát thân thể của chú đó, chú à."
Nói xong, còn nghịch ngợm nháy mắt một cái với người đàn ông.
"..."
Phó Minh Viễn đưa tay sờ xuống dưới, thấy một ít mật dịch chảy ra từ hoa huyệt, anh tức giận vỗ mông cô gái một cái.
Thảo nào gấp gáp như thế, hóa ra đã ướt rồi nên muốn tìm gậy thịt lấp đầy.
Nếu cô đã chủ động thì Phó Minh Viễn cũng vui vẻ hưởng thụ, anh dựa vào tường, rũ mắt nhìn xuống thiếu nữ đang mút dương vật của mình.
Dương vật chưa thức tỉnh nên vẫn còn mềm, Thẩm Gia yêu thích ngậm toàn bộ vào miệng, sau đó dùng đầu lưỡi tỉ mỉ chơi đùa từng chỗ, hành động này làm thì sướng, nhưng hiệu quả thị giác không tốt lắm.
Vì vậy, Phó Minh Viễn thỉnh thoảng lại kéo đầu cô ra một chút, để lộ một đoạn nhỏ, nhìn chằm chằm vào nơi giao nhau giữa đôi môi đỏ mọng và gậy thịt màu nâu đen.
Dần dần, phần thân lộ ra bên ngoài đôi môi càng ngày càng dài ra, sau đó Thẩm Gia chỉ còn có thể ngậm được một phần quy đầu.
Cô không tập trung tấn công ở quy đầu nữa, cẩn thận liếm toàn bộ cây gậy, cho đến khi thân gậy bóng loáng, cô đứng lên xoay lưng về phía người đàn ông, cởi quần lót sang một bên, kiễng chân nhét vật cứng rắn vào lỗ huyệt.
Cố gắng vài lần, suýt chút nữa đã thành công cắm vào, nhưng cuối cùng đều trượt ra vì cô không thể giữ vững tư thế kiễng chân.
Thiếu nữ mở to đôi mắt long lanh, nũng nịu nhìn người đàn ông: "Chú khuỵu thấp xuống một chút đi."
Phó Minh Viễn hợp tác khuỵu chân xuống, ôm lấy hông của cô gái và ấn mạnh vào, gậy thịt ngay lập tức lấp đầy lỗ nhỏ.
"Aaa— Sướng quá, sướng quá chú ơi..."
Thẩm Gia sướng đến mức toàn thân tê dại, ngay cả đầu ngón chân cũng bất giác co quắp lại, cô phải ôm chặt cánh tay anh mới miễn cưỡng đứng vững được.
Người đàn ông đâm một hồi, xoa cặp mông cong như quả đào nói: "Em còn phải cao thêm nữa, sữa anh đặt cho em hàng ngày có uống đúng giờ không đấy?"
"Không, không uống loại sữa đó, em muốn uống sữa của chú cơ..."
Thẩm Gia bị đâm đến mức nói nhảm: "Em chỉ uống sữa của chú..."
Phó Minh Viễn đỏ bừng hai mắt vì bị kích thích bởi lời nói của cô, anh đâm thẳng vào hoa tâm, giọng nói mang theo ác ý: "Đây là em nói đấy nhé."
Bạn thấy sao?