Chương 76: Chương 75: Liếm dâm thủy trên dương vật (H)

Hơn một tháng không làm, huyệt đạo của cô gái nhỏ đã khôi phục độ se khít như xử nữ, cho dù cô có thả lỏng như thế nào, nó cũng khó chứa nổi cây trụ đang phình to.

Nước mắt Thẩm Gia rớt xuống thành dòng: "Em không muốn làm nữa... Huhu..."

Phó Minh Viễn vỗ nhẹ vào mông cô: "Đó là bởi vì lâu rồi em không tới đây, không có gì đâm vào thì sẽ lại chặt như ban đầu. Nếu hôm nay không chịu làm, ngày mai vẫn sẽ đau, em nhịn một chút."

Thiếu nữ nức nở: "Chúng ta không làm không được sao? Em chỉ muốn đi thảo nguyên..."

Người đàn ông chặn miệng cô: "Đi, đưa em đi, làm xong sẽ đưa em đi."

Câu nói vừa rơi xuống tai cũng là lúc dương vật cắm thật sâu vào trong âm đạo, hai mắt Thẩm Gia nhắm chặt, nước mắt sinh lý lại ồ ạt chảy ra.

"Anh sẽ đưa em đi bất cứ nơi nào em muốn, được không?"

Cô gái nhỏ thoáng kéo lại lý trí, sợ anh đổi ý nên vội vàng nói: "Chuyện này, là anh nói đấy nhé."

"Ừm, chỉ cần em phục vụ anh thoải mái, em muốn đi đâu cũng được."

Nghe vậy, Thẩm Gia liền siết chặt huyệt nhỏ bên trong, nửa thân trên không còn mềm nhũn vô lực, cô thẳng lưng áp sát vào người đàn ông, chủ động quay đầu trao môi hôn.

Động nhỏ dưới thân bị gậy thịt thô to lấp đầy, miệng nhỏ phía trên cũng bị đầu lưỡi đỏ tươi xâm nhập, cả hai lỗ nhỏ đều bị anh bịt kín.

Trên dưới khăng khít bện chặt đến mê mẩn, Phó Minh Viễn quên cả di chuyển, Thẩm Gia bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy, liền rút đầu lưỡi ra, thúc giục: "Chú ơi, chú mau chuyển động đi..."

"Em phục vụ anh, hay anh phục vụ em?"

Người đàn ông ngạo mạn ngẩng cao đầu như bậc đế vương.

Vì đang có việc cầu anh, nên cô đành chủ động nhấp nhô hai cánh mông trắng hồng, hút chặt lấy cây gậy thịt, rất nhanh đã nghe thấy tiếng nước òm ọp phát ra từ nơi giao hợp.

Phó Minh Viễn đột nhiên rút ra, xoay người cô lại rồi đè thấp, để cho dương vật đang dính đầy dâm dịch đối diện với khuôn mặt thiếu nữ: "Ra nhiều nước rồi, nghe không thoải mái, liếm cho anh một ít đi."

Người khác chắc chắn sẽ cảm thấy khuất nhục, nhưng Thẩm Gia đối với dương vật của anh lại vô cùng yêu thích, cho dù nó có dính dâm thủy thì cô vẫn đón nhận.

Đương nhiên, nếu không phải tình huống bắt buộc thì cô sẽ lựa chọn không liếm, ai lại thích nếm mùi vị của thứ nước chảy ra từ chính bản thân mình cơ chứ.

Vì thế, cô vươn lưỡi ra và chỉ dùng đầu lưỡi để liếm láp lỗ tiểu ở trên quy đầu.

"Ahh— Anh muốn em liếm dâm thủy, chứ đâu bảo em liếm chỗ đó."

Phó Minh Viễn suýt chút nữa đã bắn luôn ra ngoài.

Thẩm Gia nhíu mày làm theo lời anh, nắm lấy đầu dương vật, mút mạnh một cái, người đàn ông không chịu nổi nữa, xoay lưng cô lại rồi đẩy cô ngã quỳ về phía trước.

Anh quỳ một gối xuống đất, hung hăng đâm dương vật vào trong huyệt đạo một lần nữa, tước đi quyền chủ động của cô.

Thẩm Gia mặt mũi đỏ bừng, thân thể lắc lư qua lại vì bị cắm rút mãnh liệt, cô không còn nghe thấy anh nói gì, bị ăn sạch sẽ từ trong ra ngoài, hồi lâu sau mới nhớ tới mục đích của mình khi đến đây.

"Chị Tiểu Mộng nói rằng có một kịch bản hay, nhưng vai diễn rất nặng ký. Hỏi em có muốn nhận hay không."

Người đàn ông vuốt ve tóc cô, trầm giọng hỏi: "Em muốn nhận à?"

"...Em không biết."

Cô chớp chớp đôi mắt to, thành thật nói: "Em thích cuộc sống vườn trường, nhưng cũng hơi nhớ diễn xuất. Sau này chắc cũng chẳng tìm được công việc nào tốt và phù hợp với em hơn so với nghề diễn viên."

Phó Minh Viễn nhớ lại thành tích của cô gái nhỏ trong thời gian qua rồi gật đầu đồng ý.

"Vậy thì nhận đi."

"Liệu có bị phóng viên gài bẫy câu hỏi khó không?"

Thẩm Gia không khỏi run sợ khi nghĩ đến việc phải đối mặt với những lời buộc tội của giới truyền thông.

Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô: "Không muốn trả lời thì đừng tham gia họp báo. Em cứ quay phim, không cần để ý đến những hoạt động đó."

Phó Tổng nói một cách khoa trương, đáng tiếc là anh vẫn chưa hiểu biết đủ về ngành giải trí.

Quay phim và quảng bá là hai hoạt động không thể tách rời. Ngay cả khi trùng lịch học, cô cũng phải xin nghỉ phép để tham dự lễ khai máy. Vì thế, vào ngày hôm đó, Thẩm Gia đã bị một đám phóng viên bao vây.

"Cô nghĩ gì về những lời đồn trên mạng rằng cô là người chen chân vào cuộc hôn nhân của nữ diễn viên Ninh Nhiên?"

"Cô đã ở đâu vào ngày sinh nhật của mình?"

"Xin hỏi hiện tại cô có còn là nghệ sĩ dưới trướng của diễn viên Ninh Nhiên không?"

"Chiếc nhẫn đó có phải là quà sinh nhật của Phó Tổng không? Đeo nhẫn ngón giữa có nghĩa là hai người đã đính hôn?"

....

Thẩm Gia sửng sốt, phản ứng đầu tiên trong đầu cô vào lúc đó là: Đã nửa năm trôi qua rồi mà sao bọn họ vẫn còn nhớ được hết mấy chuyện này?

Khi chấp nhận quay lại đóng phim, Thẩm Gia đã dự đoán trước bọn họ có thể hỏi về vấn đề gì, trong lòng cũng chuẩn bị chiến lược đối phó, cô không muốn tiếp tục dính vào vòng luẩn quẩn này nữa, có một số thứ không thể tránh khỏi thì nên trả lời dứt điểm.

Cô gái hít sâu một hơi, lo lắng giơ tay ra hiệu mọi người im lặng.

"Mong mọi người trước tiên hãy giữ im lặng một chút, tôi không thể trả lời nhiều câu hỏi như vậy cùng một lúc, đừng lo lắng, tôi sẽ giải đáp từng người một."

"Đầu tiên, tôi rất xin lỗi vì những lời bàn tán gây ảnh hưởng dư luận lớn, về việc tôi có dính líu đến cuộc hôn nhân của chị Ninh Nhiên. Thật không may, sự việc lại phát sinh vào đêm Bình An*, khiến mọi người không thể tận hưởng trọn vẹn lễ Giáng Sinh. Trong lòng tôi vẫn luôn vô cùng áy náy, thật sự xin lỗi."

* Người Trung Quốc thường gọi đêm Giáng Sinh (24/12) là đêm Bình An.

Thẩm Gia không đợi phóng viên lên tiếng, mà tiếp tục nói: "Đối với câu hỏi thứ hai, vào ngày sinh nhật của mình, tôi đã ở nhà và xem một bộ phim, sau đó còn gọi giao cơm và gà rán đến nhà, ăn rất vui vẻ."

"Câu hỏi thứ ba, vâng, tôi vẫn là nghệ sĩ dưới quyền của chị Ninh Nhiên, và tôi chưa chấm dứt hợp đồng."

"Câu hỏi thứ tư, đeo nhẫn ở ngón tay giữa hoàn toàn là vì tôi thấy nhìn đẹp mắt, sau khi sự việc nổ ra, tôi mới tra cứu trên baidu và biết được ý nghĩa của hành động này, vậy nên hiện tại chỉ dám đeo nhẫn ở ngón cái, để cầu phú quý."

Nói xong, cô liền đưa ngón tay cái đang đeo nhẫn vàng của mình lên trước máy quay, rồi nhìn về phía Lâm Mộng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...