Chương 77: Chương 76: Bữa sáng tình yêu (Hơi H)

Hai người đã làm việc lâu với nhau nên rất hiểu ý của đối phương, thấy Thẩm Gia nhìn mình, Lâm Mộng lập tức bước tới: "Cảm ơn các đơn vị truyền thông đã đặt câu hỏi, chúng tôi xin phép dừng tại đây để dành thời gian phỏng vấn cho các nghệ sĩ khác."

Cô vừa nói vừa che chở cho Thẩm Gia thoát khỏi đám đông, sau đó người lên phỏng vấn tiếp theo là nam chính, một tiểu thịt tươi mới nổi, các phóng viên lập tức tập trung vào anh ta, đây chính là sức mạnh của lưu lượng*.

* Lưu lượng: Chỉ những ngôi sao có độ nổi tiếng cao trên mạng và sở hữu số người hâm mộ đông đảo.

Thẩm Gia vừa đi làm trở lại, không có đề tài mới để khai thác trừ chủ đề cũ kia, ai ngờ bây giờ cô ấy lại khéo đưa đẩy đến thế, đã có thể tự mình ứng phó và xử lí một cách chu toàn.

Không có nhiều thời gian để mổ xẻ tiếp chuyện của Thẩm Gia, tiểu thịt tươi đã ngồi vào khu vực phỏng vấn, các phóng viên lại tiếp tục bận rộn đưa ra câu hỏi.

Ở trong hậu trường, Thẩm Gia thở phào nhẹ nhõm, đã hơn hai tiếng đồng hồ sau khi mọi người kết thúc phỏng vấn, lúc này phim trường đã được chuẩn bị xong, bắt đầu ghi hình.

Mất tầm bốn tháng để quay xong bộ phim, vì luôn có mấy tay săn ảnh bao quanh nên Phó Minh Viễn không thể đến thăm cô trong thời gian này.

Cho đến khi kỳ thi cuối cùng diễn ra, đạo diễn mới chịu thả cho Thẩm Gia năm ngày để quay lại trường học. Cô gái nhỏ ngay lập tức báo tin tốt cho anh.

Phó Minh Viễn cũng rất nhiệt tình tiếp đón, đích thân sắp xếp một chiếc xe chờ sẵn cô ở sân bay.

Vừa nhìn thấy xe, không đợi Lâm Mộng xác nhận với tài xế, Thẩm Gia đã leo lên ngồi luôn, còn theo thói quen lấy ra một đống đồ ăn vặt ở bên trong.

Lâm Mộng nhìn thiếu nữ ăn đến vui vẻ, rốt cuộc cũng nhận ra có điều gì đó không đúng lắm.

Tại sao Thẩm Gia lại có vẻ rất quen thuộc với chiếc xe này? Đây là xe mới do công ty điều đến, cô còn chưa nhìn thấy nó bao giờ.

Lâm Mộng đang suy nghĩ xem nên mở lời hỏi thế nào thì những câu nói tiếp theo của Thẩm Gia cứ như thể chưa đánh đã khai.

"Chị Tiểu Mộng, mấy ngày tới em có thể tự đi thi được, chị cứ làm việc của mình đi nha. "

"Tại sao? Chị còn đang tính cho em ở chỗ chị, như vậy thì đường đi sẽ thuận tiện hơn."

Thẩm Gia xua tay tìm lý do từ chối, vẻ mặt hốt hoảng của cô càng khiến Lâm Mộng thêm trầm tư.

Sau khi đưa Thẩm Gia về, cô giả vờ có việc phải đi, nhưng sau đó lại lặng lẽ trốn trong hành lang để nhìn trộm.

Quả nhiên, 10 phút sau, Thẩm Gia đã thay một chiếc váy đen dài bình thường, đội mũ và đeo khẩu trang rồi lẻn đến thang máy.

Lâm Mộng nấp sau tường đợi tiếng thang máy đóng lại rồi mới bước ra, thấy màn hình thang máy giảm dần cho đến khi dừng ở tầng 1, cô ấy cũng vội vàng đi theo.

Thẩm Gia bước đi không nhanh, Lâm Mộng xuống tới nơi vẫn kịp nhìn thấy bóng dáng của cô gái, một đường bám theo đến tận cổng, rẽ vào lề đường cách đó tầm trăm mét, nhìn Thẩm Gia ngồi vào một chiếc Bentley màu đen.

Lâm Mộng hoảng sợ trong nháy mắt, bởi vì cô nhận ra biển số của chiếc xe này.

Phó Minh Viễn lẽ ra có thể yêu cầu tài xế đến đón Thẩm Gia, nhưng anh lại quá nhớ cô nên đã đích thân tới đây.

Thẩm Gia cũng rất ngạc nhiên, vừa lên xe đã hôn chụt một cái lên má anh.

Anh tưởng cô sẽ kéo khẩu trang xuống để hôn tiếp, nhưng cô gái nhỏ lại ngồi thẳng dậy, thúc giục: "Đi mau thôi, ở đây cũng có nhiều phóng viên túc trực lắm."

Người đàn ông nhấn ga, một bên lái xe, một bên hỏi: "Em mang theo bút mực, bút chì và tẩy chưa?"

Thẩm Gia kiểm tra túi xách, gật đầu nói: "Em mang rồi."

"Đồng phục học sinh đâu?"

Cô lại lục lọi trong túi, rồi gật đầu, Phó Minh Viễn vui vẻ khen ngợi: "Trí nhớ tốt hơn rồi."

Cô gái nhỏ thở dài: "Chỉ nhớ những chuyện vặt này thôi, còn nội dung thi thì em chẳng nhớ được gì."

Anh liền an ủi: "Viết được bao nhiêu thì viết, tài năng của em không nằm trong lĩnh vực học tập."

Thẩm Gia không ngờ thành tích không tốt mà vẫn được khen.

"Thế tài năng của em là ở đâu?"

Phó Minh Viễn cố ý dừng lại, nghiêm túc nhìn cô một hồi rồi nói: "Chắc là ở trên mặt."

Trông thấy vẻ kinh ngạc của cô, anh nhịn cười tiếp tục trêu: "Còn cả cái miệng nhỏ bên dưới nữa, đâm bao nhiêu lần rồi mà vẫn chặt quá."

Nghe tới đây, ánh mắt cô gái nhỏ tỏ vẻ lên án, tức giận trừng anh, người đàn ông bật cười ha ha.

Tối đó, Phó Minh Viễn thật sự không nỡ dày vò cô, không chỉ vậy, hôm sau anh còn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, rồi gọi cô dậy ăn.

Đối với một học sinh trung học, giấc ngủ không bao giờ là đủ, Thẩm Gia không hiểu nổi tại sao anh lại có chấp niệm với bữa sáng như vậy. Chẳng lẽ phải hy sinh 10 phút ngủ nướng mỗi sáng thì mới khoẻ mạnh hơn sao?

Thiếu nữ mắt nhắm mắt mở, nhai bánh mì một cách máy móc, Phó Minh Viễn đặt những quả trứng mới bóc lên đĩa của cô.

"Mau ăn đi, không lát nữa sẽ đến muộn."

Cô gái thở dài, ngoan ngoãn mở mắt ra, cắn một phát nửa quả trứng.

Sau khi ăn trứng xong, cô theo anh xuống tầng dưới, vừa đi vừa cắn bánh mì. Ra đến cửa, một cơn gió lạnh kéo đến, thổi bay cơn buồn ngủ còn sót lại.

"Tỉnh chưa?" Thẩm Gia gật đầu.

"No chưa?" Tiếp tục gật đầu.

Người đàn ông chỉ xuống đũng quần đã dựng đứng thành cái lều nhỏ: "Ăn uống no đủ rồi thì phục vụ anh đi."

Thời gian đi xuống núi và ra ngoại ô chỉ mất 10 phút, sợ không kịp làm cho anh bắn, nên vừa mới bắt đầu, cô gái nhỏ đã nhắm mắt nuốt gần hết cây gậy thịt vào miệng.

Cổ họng chật hẹp bóp chặt lấy dương vật khiến anh hơi đau.

"Gia Gia dừng, dừng lại... shhh!"

Cô gái chẳng những không dừng, ngược lại còn nuốt vào sâu hơn, cho đến khi chỉ còn cách phần gốc một tấc.

Vì vào quá sâu nên đôi môi đỏ mọng bị banh rộng ra, nước bọt không nuốt được, từ khóe miệng chảy xuống quần anh.

Thẩm Gia muốn nuốt tiếp, nhưng cổ họng đã đầy đến mức không thể nuốt nổi nữa, chỉ mấp máy được một chút, nhưng nó cũng đủ để khiến người đàn ông mất khống chế.

Còn cách khoảng 400 mét trước khi vào khu trung tâm, thiếu nữ cuối cùng cũng chờ được chất lỏng phun trào, cô dùng miệng hứng trọn rồi theo thói quen nuốt vào bụng.

Tuy rằng sau đó đã uống nước ngọt để át vị, nhưng Thẩm Gia vẫn cảm giác trong miệng còn mùi vị tinh dịch, suốt cuộc thi cô không ngừng uống nước.

Thẩm Gia từ khi vào trường đã là người của công chúng, nhất cử nhất động đều thu hút sự chú ý, thấy cô liên tục uống nước, giáo viên không khỏi quan tâm vài câu.

"Cơ thể em có chỗ nào không thoải mái à?"

Thẩm Gia che miệng theo phản xạ vì sợ cô giáo ngửi thấy mùi tinh dịch trong miệng, sau đó lắc đầu.

"Đừng sợ, cứ mạnh dạn nói, sức khỏe quan trọng hơn cuộc thi."

Thẩm Gia đỏ mặt, lấy cớ một cách vụng về.

Sau mấy lần cố gắng thuyết phục, cuối cùng giáo viên cũng tin là do tối qua cô ăn đồ quá mặn, lúc này mới không khuyên bảo nữa.

Thẩm Gia xấu hổ vô cùng, không dám nhìn vào mắt cô giáo trong suốt quá trình thi, sợ bị phát hiện nói dối.

Nhưng cô cũng đành chịu vì không có biện pháp khác, chẳng lẽ lại khai thật là vì trong miệng có mùi vị tinh dịch nên em mới uống nước thường xuyên. |>_<|

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...