Lâm Mộng vừa mới chuyển sang làm người đại diện, toàn tâm toàn ý suy nghĩ làm thế nào để khán giả nhớ tới Thẩm Gia, hoàn toàn quên mất bộ phim này là sân nhà của Ninh Nhiên, nhìn thấy hai người họ đứng cạnh nhau trong lòng mới lộp bộp một tiếng.
Hỏng rồi, e rằng Thẩm Gia sắp cướp mất hào quang của nhân vật chính.
Lâm Mộng thấp thỏm không yên, cô hiểu rõ Ninh Nhiên rất kiêng kị chuyện bị cướp sự chú ý, hơn nữa đây còn là bộ phim đầu tiên quay lại đóng sau khi nghỉ ngơi nên Ninh Nhiên vô cùng coi trọng.
Lâm Mộng chỉ có thể an ủi bản thân ở trong lòng rằng Thẩm Gia là người mới do Ninh Nhiên nâng đỡ, cô ấy ắt hẳn sẽ không để ý.
Lúc này Ninh Nhiên quả thật không để ý, từ trước đến nay cô luôn tự tin, vả lại dung mạo của Thẩm Gia trong mắt cô không được coi là rất đẹp.
Chẳng qua đối với phụ nữ, nhất là các nữ minh tinh mà nói, tuổi trẻ chính là vốn liếng lớn nhất, mặc dù Ninh Nhiên cho rằng khuôn mặt của Thẩm Gia không đẹp bằng mình nhưng trên người cô gái lại tỏa ra sức sống tuổi trẻ, chính là thứ mà cô ta không thể nào có được.
Trên thực tế, khi đánh giá người khác thì phải nhìn tổng thể, làn da trắng như sữa cộng thêm chiều cao khiến Thẩm Gia vô cùng nổi bật, mới ra sân diễn mà đã thu hút vô số ánh nhìn.
Ngay cả nam chính bộ phim là Vệ Lập Dương, bình thường xây dựng hình tượng quý ông đối với mọi người, cũng không khỏi nhìn Thẩm Gia thêm vài lần.
Ninh Nhiên vốn không thèm để ý nhưng lại phát hiện tên tiểu thịt tươi đã nói rằng chỉ động lòng với mình lúc này đang nhìn chằm chằm Thẩm Gia không chớp mắt, trong lòng không khỏi khó chịu.
Trong lúc quay phim, mặt cô lạnh lùng, ngoại trừ cảnh phải tiếp xúc với đối thủ có trong kịch bản thì những cảnh khác đều không tương tác gì cả.
Vệ Lập Dương còn tưởng rằng cô ấy cố tình như vậy trước mặt người ngoài để tránh bị nghi ngờ, nên cũng phối hợp bắt chuyện với các diễn viên khác trong đoàn phim, thể hiện ra bên ngoài là anh ta có quan hệ rất hài hòa với mọi người.
Đàn ông bầm sinh có cảm tình dành cho những người phụ nữ xinh đẹp, nhìn người đẹp vài lần là hành vi cực kỳ bình thường, Vệ Lập Dương hoàn toàn không ngờ hành động vô tình của anh ta lại lôi kéo thù hận cho Thẩm Gia.
Nhưng sự thù hận ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu, bởi vì Vệ Lập Dương lại đang tán gẫu vô cùng thân thiện với một nữ diễn viên khác, anh còn vặn mở chai nước cho cô ta, lập tức khiến sự ghen ghét của Ninh Nhiên chuyển sang nữ diễn viên kia.
Lúc này trong lòng Ninh Nhiên không thoải mái, ngoắc tay bảo chị Hoa đem điện thoại tới, gọi một cuộc điện thoại.
Thẩm Gia không biết bản thân vừa thoát khỏi tai họa, còn đang ngồi xổm ở một bên quan sát học tập, cô đã kết thúc phân cảnh hôm nay, liền muốn xem nhiều hơn để học hỏi, không chừng có thể nâng cao kỹ năng diễn xuất của mình.
Ngồi xổm lâu đến mức hai chân tê rần mới đứng dậy đi dạo xung quanh phim trường, nào ngờ lại may mắn đến vậy, mới đi dạo vài bước đã gặp được đối tượng mà cô mong nhớ ngày đêm.
"Chú Phó, cháu ở bên này!"
Phó Minh Viễn liếc mắt một cái liền thấy Thẩm Gia nhảy lên vẫy tay giống như một đứa ngốc.
Cô gái nhấc váy chạy vụt tới: "Chú đến tìm chị Ninh Nhiên sao? Cháu dẫn chú đi nha."
Trợ lý đang đi mua cà phê, Phó Minh Viễn đột nhiên bị Ninh Nhiên gọi điện bảo đến thăm đoàn, đây là lần đầu tiên cô chủ động mở lời rủ anh, anh không thể từ chối được.
Đường đi trong phim trường phức tạp, Phó Minh Viễn chưa từng tới đoàn phim đương nhiên không biết phải đi thế nào.
Không biết cũng thôi đi, lại còn mắc cái tật tự cao của đàn ông, thà tự mình từ từ tìm đường, cũng không chịu hỏi ai.
Nhưng nếu Thẩm Gia đã chủ động mở lời thì không tính là hỏi đường, anh miễn cưỡng đi theo.
"Sao chú lại tới đây một mình? Trợ lý đâu?"
Phó Minh Viễn không muốn nói về chủ đề này, nó giống như đang nhắc nhở rằng anh ta không có trợ lý thì liền không tìm được đường đi, im lặng một chút rồi chuyển sang chuyện khác: "Hôm nay cháu bắt đầu quay rồi à?"
"Vâng ạ."
Thẩm Gia chạy đến bên cạnh, bảo anh dừng lại rồi xoay một vòng trước mặt anh: "Thế nào, phục trang cũng rất đẹp đúng không?"
"...Ừm."
"Hôm nay chị Ninh Nhiên và anh Vệ diễn vai đối thủ của nhau, chị Ninh Nhiên rất tuyệt, bây giờ chúng ta chạy tới đó vẫn xem được hiện trường đấy."
Cô nói xong, vô cùng tự nhiên kéo cổ tay Phó Minh Viễn, dẫn anh chạy theo.
Phó Minh Viễn đương nhiên sẽ không để cô gái tùy ý động tay động chân như vậy. Anh dùng sức hất tay ra, thế nhưng Thẩm Gia nắm rất chặt, không hất ra được, ngược lại lực đạo quá mạnh lại khiến cô bị kéo ngược về phía bản thân, không kịp đề phòng, Thẩm Gia va vào lòng anh.
Thứ bên dưới của người đàn ông to hơn so với người bình thường, va chạm một cái đã đụng phải cây gậy thịt gồ lên kia.
Theo lý thuyết đàn ông da dày thịt béo bị va phải cũng không sao, nhưng xúc cảm ở chỗ đó và những bộ phận rắn chắc khác rõ ràng không giống nhau.
Cảm nhận được thứ mềm mềm, Thẩm Gia theo bản năng dùng tay phủ lên xoa nhẹ như an ủi.
Không đợi Phó Minh Viễn lấy lại tinh thần, cô gái lại làm ra hành động khiến anh trở tay không kịp.
Người con gái nhón mũi chân ngồi xổm xuống, hai đầu gối gần như sắp quỳ trên mặt đất, thẳng lưng để mặt đối diện với vật nam tính, môi đỏ mọng hơi chu ra, nhẹ nhàng thổi lên khúc thịt mềm mại.
"Không đau nữa, không đau nữa, thổi xong sẽ không đau nữa."
Ánh mắt Thẩm Gia tràn đầy xấu hổ.
Cô tưởng rằng mình bị đụng phải nên đau ở chỗ đó sao?
Phó Minh Viễn cụp mắt xuống nhìn người phía dưới, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Từ góc độ của anh, đôi môi thiếu nữ gần như dán lên đũng quần tây màu xám, muốn có bao nhiêu dâm đãng liền có bấy nhiêu dâm đãng, nhưng vẻ mặt của cô lại ngây thơ trong sáng.
Hai hình ảnh đối lập nhau khiến người có đời sống tình dục nhạt nhẽo như Phó Minh Viễn chấn động, cô vẫn đang thổi thổi, dương vật bắt đầu cương lên.
Cây gậy thịt vừa cương cứng, nhiệt độ liền theo đó tăng cao, cảm giác nóng bỏng quen thuộc phả vào mặt, Thẩm Gia tỏ vẻ rối rắm, cô trầm tư và hoài nghi khoảng vài giây, rồi sau đó đứng dậy, quay lưng về phía người đàn ông.
Dưới cái nhìn chăm chú không hiểu vì sao của Phó Minh Viễn, cô vểnh mông lên chạm vào vật cứng rắn đang tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng kia.
"A! Bắt đầu cứng lên giống như lần trước rồi."
Hừ, chạm vào xong cô còn kêu lên một câu bình luận tâm đắc, dường như chẳng hề nhận thấy hành động của mình dâm đãng đến mức nào.
Chất vải của trang phục cổ trang rất mỏng, lúc mông nâng lên vải đều dán cả vào theo đường cong, cộng thêm Thẩm Gia còn dùng tay túm chặt váy, hình dạng hai cánh mật đào liền hiện ra rõ ràng.
Không biết có phải vì nhìn rõ hình ảnh ấy hay không mà Phó Minh Viễn cảm thấy khi va chạm, xúc cảm giữa thịt với thịt vô cùng rõ ràng.
Vì vậy mới cọ một lần, dương vật đã cương lên như cây trụ rồi, quần cũng không ngăn lại được, chỗ khóa kéo phồng ra.
Bạn thấy sao?