Chương 11: 🥝Chương 10🥝

Convert: 💐 Vespertine 💐

Edit: Thời thiếu phu nhân

Beta: Sam

***

Sau khi tan học, Dư Diệu mang cặp sách lên vai, cô định đến văn phòng tìm Trình Khâm Yến rồi cùng nhau về nhà. Đèn trong văn phòng vẫn còn sáng, cánh cửa lại khép hờ, bên trong truyền đến tiếng nói chuyện, hình như là có cả tiếng của anh nữa.

Dư Diệu dừng lại, cô suy nghĩ vài giây rồi lấy một quyển sách từ trong cặp, giả vờ đến tìm giáo viên hỏi bài.

Dù chưa đẩy cửa ra nhưng thông qua khe hở, Dư Diệu vẫn có thể nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, giáo viên tiếng Anh đứng phía trước Trình Khâm Yến, tay đặt lên mặt anh, ngửa đầu hôn lên môi người đàn ông này.

Trước đó Trình Khâm Yến không hề ngượng ngạo, đột nhiên anh đẩy giáo viên tiếng Anh ra, lạnh lùng nói:

"Cô Trương, mong cô tự trọng."

Dư Diệu ngây ngẩn cả người, sau đó cô xoay người chạy đi, không tiếp tục thăm dò chuyện bên trong nữa, cảnh này làm cô nhớ đến một lần, hôm đó là mùng một cô đến nhà tìm Trình Khâm Yến, cửa phòng của anh không hề đóng, Dư Diệu trộm nghĩ rằng cô sẽ lẳng lặng đẩy cửa vào hù dọa anh một lần.

Kết quả là nhìn thấy anh hôn môi cùng nữ sinh khác, đầu lưỡi của bọn họ triền miên, màu đỏ tươi của lưỡi và môi thoắt ẩn thoắt hiện, quần áo của nữ sinh lộn xộn, nội y bị đẩy lên trên ngực, lộ ra bầu ngực trắng nõn và lớp ren.

Tay của anh Khâm Yến vuốt ve ngực của chị gái, anh dùng sức xoa bóp bầu ngực đẫy đà, tràn ra khe hở của bàn tay.

Người Dư Diệu cứng đờ.

Sửng sốt một hồi lâu mới rời đi, đến khi về nhà thì hình ảnh đó vẫn tràn ngập trong tâm trí của cô, trong lòng vừa buồn vừa khó chịu đến mức không thở nổi.

Lúc tắm rửa, Dư Diệu cẩn thận quan sát cơ thể mình, thật ra, so với các bạn cùng lớp khác thì cô có thể xem là phát dục sớm, ngực phồng lên như hai cái bánh bao, làn da mượt mà, nhưng không bì kịp người ban nãy.

Dư Diêu xoa bầu ngực của mình, cô nhớ đến cảnh vừa rồi, cảm thấy ghen ghét đan xen lẫn hâm mộ.

Đúng vậy, là hâm mộ, cô hâm mộ cô gái kia có thể được anh Khâm Yến đối xử như thế và thậm chí là hôn môi.

Tuổi của Dư Diệu vẫn còn nhỏ, ba mẹ lại không ở bên cạnh, nên tính cách cô trưởng thành sớm độc lập, người khác luôn cho rằng Dư Diệu thích Trình Khâm Yến làm anh trai của cô, chỉ mình cô hiểu rõ khát vọng của bản thân, anh Khâm Yến không phải anh trai cô, Dư Diệu cũng không thích anh làm anh trai.

Dư Diệu thích anh, cô thích Trình Khâm Yến.

Ngay cả Trình Khâm Yến không biết điều đó, Dư Diệu có bao nhiêu khát vọng đối với anh, khát vọng chuyển sang sự cố chấp ngông cuồng.

Ngày hôm sau, Dư Diệu vẫn như thường ngày, tan học đến phòng học chờ anh, trường cấp hai mà cô học với trường cấp ba của Trình Khâm Yến là trường liên cấp, sau khi nhập học cấp hai, cô vẫn đến lớp chờ anh.

Năm nay Trình Khâm Yến học lớp 12, thời gian tan học luôn trễ hơn so với cô, Dư Diệu ngoan ngoãn đứng ngoài hành lang đọc quyển truyện mới mua.

Bạn cùng lớp của anh đã quen thuộc với hành động của cô gái nhỏ cấp hai này, là em gái của Trình Khâm Yến đến chờ anh tan học.

Đột nhiên, bím tóc của cô bị tháo ra, Dư Diệu ngẩng đầu lên thì thấy Cố Du - bạn thân của anh Khâm Yến.

Cố Du véo nhẹ khuôn mặt tròn vo của cô, anh cong lưng cười với Dư Diệu, dụ dỗ: "Bé mèo nhỏ, lại chờ anh Khâm Yến của em tan học đấy à? Đi, đừng chơi với cậu ta, kêu anh Cố Du đi, anh Cố Du dẫn em đi uống trà sữa."

Cô gái nhỏ với đôi mắt tròn tròn, ngập nước trong sáng, khuôn mặt tròn vo giống con mèo, từ sau khi biết cô, Cố Du liền đặt cho cô một cái biệt danh là bé mèo nhỏ.

Vốn Cố Du là con một nên rất hâm mộ gã Trình Khâm Yến, bởi anh cũng muốn có một cô em gái đáng yêu.

Dư Diệu lùi về sau mấy bước: "Cảm ơn nhưng em không đi đâu, em muốn chờ anh Khâm Yến."

Nhìn đi, Cố Du đã dỗ dành, đã buông biết bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, cô bé Dư Diệu này vẫn không chịu gọi anh là anh Cố Du.

Đột nhiên cặp sách của Cố Du bị giữ chặt, quay đầu lại, quả nhiên là Trình Khâm Yến.

"Ai ai, Trình Khâm Yến, cậu buông tay đi mà."

Sau khi Trình Khâm Yến thả ra, Cố Du vội vàng chỉnh sửa lại cặp sách của mình, liếc mắt nhìn anh, người này trốn trong lớp, nửa ngày không chịu ra, đến khi anh ta dụ dỗ bé mèo thì xuất hiện.

Dư Diệu thấy Trình Khâm Yến, cô ngọt ngào gọi: "Anh Khâm Yến".

Trình Khâm Yến không để ý đến Cố Du nữa, nhẹ nhàng xoa đầu Dư Diệu rồi nói: "Đi thôi."

Anh dẫn đầu đi trước, Dư Diệu đi theo, cô không quên Cố Du ở phía sau, quay đầu vẫy tay với anh ta, ngụ ý tạm biệt.

Cố Du lắc đầu trước hai người: "Chậc."

Dư Diệu đi phía sau Trình Khâm Yến, giẫm bước chân, yên lặng ngắm bóng của anh, nó bị mặt trời phía tây kéo dài ra, chạm đến chân cô, đi một đoạn đường nữa lại đổi sang nhìn bóng lưng.

Cô dùng tay đo lường, anh Khâm Yến rất cao, sau đó cô nhìn vóc dáng của mình, ảo não cúi đầu buông tiếng thở dài, đây là dáng của một đứa bé mà, đắng lòng nhìn chân của mình, so với cô gái được anh Khâm Yến ôm ngày hôm đó cũng không dài bằng.

Dư Diệu chạy lại gần Trình Khâm Yến nhưng lại không đưa tay, Trình Khâm Yến tự mình nắm lấy tay cô.

Dường như đây là thói quen của bọn họ.

Trình Khâm Yến nghiêng đầu nhìn cô, cười nhạo cô nhóc: "Chân ngắn nhỏ."

Dư Diệu không vui, cô chu môi hừ một tiếng.

Trình Khâm Yên bật cười.

Dư Diệu trộm ngắm sườn mặt anh, nhếch khóe miệng theo anh, vui vẻ cười theo.

Năm nay anh Khâm Yến học lớp 12, vậy năm sau là vào đại học rồi, có lẽ đến lúc đó anh không còn nắm tay cô, cùng nhau đi về nhà nữa.

Nghĩ đến chuyện đấy, Dư Diệu lại cảm thấy phiền muộn, cô muốn nói gì đó, cơ mà cô lại không biết phải làm thế nào để có thể duy trì mọi chuyện như bây giờ.

Trên đường về nhà sẽ đi qua một con đường nhỏ, bình thường không có người đi qua, mặt trời đang dần buông xuống, ánh chiều tà vướng lại trên những tán cây, Dư Diệu nắm chặt tay Trình Khâm Yến kéo anh đến phía sau cây đại thụ.

Trình Khâm Yến khó hiểu nhìn cô: "Hả?"

Dư Diệu không ngẩng đầu, cô đặt tay anh trên ngực mình.

Cô gái nhỏ mặc áo ba lỗ, trước ngực có đôi bánh bao mềm mại, dán vào lòng bàn tay Trình Khâm Yến.

Dư Diệu nháo nhào trong lòng, gương mặt đỏ ửng.

Cô nhóc hành động rất nhanh, đến cả Trình Khâm Yến cũng bị dọa sợ.

Trình Khâm Yến dùng sức muốn thu tay lại, cô nhanh chóng giữ chặt.

Dư Diệu ngẩng đầu, nhìn anh: "Anh Khâm Yến, em... thích anh."

Gió thổi lá cây ào ạt rơi xuống, từng tia sáng len lỏi qua những khoảng trống, rọi xuống hai con người dưới tán cây, cùng với những lời thổ lộ của cô gái, ánh nắng dần tàn phai theo những chiếc lá.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...