Convert: 💐 Vespertine 💐
Edit: Sam
***
Hãy ủng hộ nhà Noãn Thâm bằng cách đọc truyện tại trang chính chủ, mọi thông tin về truyện sẽ được cập nhật tại blog Noãn Thâm.
Trình Khâm Yến hôn Dư Diệu đến mức choáng váng, cả người cô như bị thiếu oxy, mơ hồ nghe được anh nói: "Diệu Diệu, chuyện thổ lộ tình cảm nên để anh nói mới đúng."
Cô không biết nên phản ứng thế nào, tiếp tục vươn lưỡi cùng anh hôn môi.
Hôn đến khi hơi thở dồn dập mới dừng lại, cô nằm trong lòng anh thở dốc, sau đó nhớ tới câu nói của anh, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông.
Cô nháy mắt với Trình Khâm Yến, hỏi: "Anh Khâm Yến."
Ánh đèn chiếu vào người đàn ông vô cùng ấm áp, mang theo sự dịu dàng của anh dành cho cô: "Diệu Diệu, làm bạn gái anh nhé?"
Dư Diệu ngây người, mở mắt thật to, không thể tin được lời anh nói.
Trình Khâm Yến nhéo mũi cô: "Choáng váng à?"
Cô nhào vào lòng anh, thét chói tai.
"A a!"
Dáng vẻ ngây thơ đáng yêu chọc Trình Khâm Yến bật cười.
"Diệu Diệu trả lời anh, có nguyện ý hay không đây?"
Cô gái nhỏ gật đầu điên cuồng, đụng chạm làm Trình Khâm Yến đau nhói.
Dư Diệu từng bước rơi vào giấc mộng mang tên anh, một màu hồng phấn chậm rãi lan tỏa trong lòng cô, đến cả trái tim cũng vui vẻ đập thình thịch không ngừng.
Từ năm 13 tuổi đến nay, Dư Diệu chưa từng thay đổi, Trình Khâm Yến nói cô tuổi còn nhỏ không hiểu gì về thích. Nhưng không, cô biết mình thích Trình Khâm Yến rất nhiều so với bất cứ ai, là tình yêu nam nữ chân chính.
Niềm vui sướng lây lan, anh cũng cười vui vẻ theo cô, một nụ cười hiếm có xuất hiện trên mặt anh, việc cười để lộ răng không phù hợp với hình tượng của anh chút nào.
Bây giờ, Trình Khâm Yến mới hiểu được, dục vọng chiếm hữu Dư Diệu bắt đầu từ khi anh thích cô.
Sau ngày Trình Khâm Yến thổ lộ, Dư Diệu vừa hạnh phúc vừa ngẩn ngơ suốt mấy ngày.
Bạn cùng lớp nhận ra cô nhóc đang dần trở nên kỳ quái, tự nhiên cười ngây ngô mà không có lý do nào. Hay đến tiết toán, cô sẽ học cực kỳ nghiêm túc, thường xuyên giơ tay muốn lên bảng làm bài.
Bạn ngồi cùng bàn thử hỏi: "Diệu Diệu, gần đây cậu lạ lắm đó!"
Dư Diệu đang vùi đầu giải đề luyện toán: "Hả? Tớ làm sao vậy?"
"Không phải trước kia, cậu ghét nhất là toán học sao?"
Cô không ngẩng đầu lên, tay viết bài cũng không dừng lại, tiếp tục giải đề trên giấy nháp: "Học toán rất tốt mà, sao tớ lại chán ghét nó được."
Sắp tới kỳ thi rồi, anh Khâm Yến nói, nếu lần này thành tích toán học của cô đạt tiêu chuẩn, anh có thể đáp ứng cô một việc.
Trong lòng hai người đều hiểu rõ, thậm chí Dư Diệu còn biết anh sẽ đồng ý cô chuyện gì.
Trình Khâm Yến cũng khó chịu, mỗi đêm anh làm việc, cô gái nhỏ nào đó ầm ĩ chui vào lòng anh, nói muốn làm bài tập. Anh đành chiều chuộng cô, trước kia anh có thể xụ mặt hù dọa cô một lát, bây giờ anh lặp lại chiêu cũ, cô nhóc đáng thương lại nói không dám nữa.
Cô còn không chịu làm tốt bài tập của mình đi, cứ nằm trong ngực anh cọ qua cọ lại, cọ đến khi người anh khô nóng, bất đắc dĩ vỗ trán chịu đựng.
Giải xong một đề sẽ làm nũng anh, bắt anh hôn một cái để khen thưởng. Trình Khâm lạnh mặt, Dư Diệu nhìn anh rồi chủ động lại gần.
Tuy mặt anh không cảm xúc, nhưng trong lòng rất vui vẻ, trán anh dựa vào trán cô, cảm thấy cô nhóc này bên cạnh anh chẳng có dáng vẻ gì của một cô gái 18 tuổi cả.
Khi anh tốt nghiệp đại học, về nhà gặp lại Dư Diệu, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô khá lạnh lùng như vương vấn nỗi buồn nào đó.
Từ nhỏ Dư Diệu đã tự lập, không có ba mẹ bên cạnh, chỉ có ở trước mặt Trình Khâm Yến và bà nội Trình mới hoạt bát, vui tươi.
Trình Khâm Yến nhếch môi, chỉ vào bài toán: "Bé ngốc, em giải sai chỗ này rồi."
Dư Diệu rũ đầu: "Được thôi, vậy anh trừng phạt em đi."
"Đổi thành anh hôn em một cái!"
Trình Khâm Yến bật cười: "Em có hiểu gì về vô lại không đấy?"
Dư Diệu cười hì hì: "Tới đây, tới đây."
Nhờ hai người mà căn phòng chật hẹp vô cùng náo nhiệt, đâu đâu cũng là tiếng cười nói vui sướng*.
(*Từ gốc: Hoan thanh tiếu ngữ.)
Hãy ủng hộ nhà Noãn Thâm bằng cách đọc truyện tại trang chính chủ, mọi thông tin về truyện sẽ được cập nhật tại blog Noãn Thâm.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?