Chương 7: 🍉Chương 6🍉

Convert: 💐 Vespertine 💐

Edit: Sam

***

Trình Khâm Yến đứng trên hành lang xem Dư Diệu đánh bóng chuyền, bỗng một bàn tay bên cạnh đưa cho anh cây thuốc lá, Trình Khâm Yến quay đầu, thì ra là Cố Du.

Trình Khâm Yến giơ tay cự tuyệt: "Ở trường học sẽ gây ảnh hưởng không tốt, cám ơn."

Cố Du rụt tay về, dựa lên rào chắn hỏi: "Còn muốn ở đây sao? Vì Diệu Diệu à?"

"Ừ."

Cố Du không khỏi bật cười: "Trình Khâm Yến cậu là thiên tài toán học lại xin làm giáo viên trường cấp ba? Ra bài tập rất vui sao?"

Trình Khâm Yến liếc mắt một cái: "Cậu tới đây làm gì? Là ông nội cậu gọi tới?"

Ông nội Cố Du là hiệu trưởng trường học.

Cố Du dựa vào lan can: "Ừ, vì ba tôi tái hôn, ông nội muốn thử xem thái độ của tôi như thế nào."

Trình Khâm Yến ngắm nhìn hình bóng Dư Diệu: "Vậy cậu nói gì?"

Cố Du cười cười: "Tôi sao? Ba mẹ tôi ly hôn nhiều năm rồi, tái hôn thì tái hôn thôi."

Trình Khâm Yến biết nội tâm anh ra không rộng rãi chút nào, vỗ vỗ vai Cố Du.

Cố Du nhìn anh cười một cái, cầm thời khóa biểu trong tay: "Tôi còn có việc, khi nào rảnh rỗi hẹn nhau tụ tập, đi đây."

Trình Khâm Yến đồng ý: "Được."

Dư Diệu đánh bóng chuyền mệt đến mức thở hồng hộc, chạy sang một bên nghỉ ngơi, xoay người đã thấy Trình Khâm Yến đứng trên lan can lầu ba, vui vẻ nhảy nhót trước mặt anh.

Khuôn mặt cô gái nhỏ rạng rỡ ý cười, anh không nói gì cũng cười, vẫy tay với cô.

Cố Du xuống lầu, anh ta xem điện thoại không để ý đụng vào một nữ sinh đang bê đồ, bài thi rải đầy đất, anh ta vội vàng ngồi xổm nhặt giúp cô ấy.

"Thật ngại quá."

Nữ sinh nhỏ giọng: "Không sao ạ."

Cô ấy cúi đầu, thấp thoáng trên nửa khuôn mặt là đôi môi đỏ mọng và chiếc cằm tinh xảo.

Cố Du liếc qua liền rời đi.

Nữ sinh dậm chân tại chỗ, bóng dáng cao lớn kia làm cô ấy suy tư điều gì đó.

Chiều nay đến khóa học của Trình Khâm Yến, Dư Diệu ngẩng đầu lên bục giảng, trộm nhìn Trình Khâm Yến đang chuyên tâm lật sách.

Một nữ sinh bước đến chỗ anh, nói gặp vấn đề cần hỏi, Trình Khâm Yên buông cuốn sách trên tay, giảng giải hồi lâu, nữ sinh kia xuống dưới, sau đó lại một nữ sinh khác nối gót.

Dư Diệu nhấp miệng, ngày thường các cô ấy chẳng thèm biểu hiện tốt như thế với giáo viên trực ban đâu.

Cô nhóc lén cởi hai cúc áo đồng phục, bắt được cơ hội, đợi nữ sinh xong chuyện nhanh chóng đứng lên.

"Thầy ơi, đề này làm sao ạ?"

Dư Diệu cầm một quyển sách toán học, hạ thấp giọng đặt câu hỏi, cô gái nhỏ hơi cong eo, không thèm thắt nút áo đồng phục, đôi ngực sữa cứ thế hiện rõ mồn một.

Trình Khâm Yến biết cô không có ý gì tốt, anh ngửi thử một cái, hương thơm thiếu nữ tràn ngập xoang mũi người đàn ông.

Bàn giáo viên cao đến eo cô, phía dưới đám bạn học chăm chỉ không ai thấy được, hạ thể cô gái nhỏ bị thầy giáo anh tuấn xoa nắn tiểu huyệt, dâm thủy ào ạt chảy ra thấm ướt quần lót.

Người đàn ông nghiêm túc giải bài tập, bàn tay to tăng lực kích thích hạt đậu nhỏ.

Dư Diệu không khống chế nỗi lắc lư, hai chân run rẩy.

"Hiểu chưa?"

Trình Khâm Yến biểu hiện như chưa có chuyện gì xảy ra hỏi cô.

Dư Diệu gật đầu, giọng nói kèm theo tiếng rên rỉ: "Hiểu rồi ạ."

Hiểu cái gì mà hiểu, cô toàn chú ý vào tay anh, đầu óc ong ong trống rỗng, nghe không thấm vào đâu cả, dứt lời di chuyển về chỗ ngồi.

Nhưng người đàn ông vẫn đâm thọt lung tung, lúc nặng lúc nhẹ: "Giải lại một lần nữa cho tôi xem."

Dư Diệu cắn môi dưới, đành phải cầm bút, tay run đến mức viết chữ cũng không xong: "Ưm..."

Cô gái nhỏ nghiến răng đè nén khoái cảm mãnh liệt, đồng thời bạn học vô tình ngẩng đầu nhìn cô, họ cho rằng cô đứng trước mặt thầy giáo nên khẩn trương lo sợ, vẻ mặt buồn rầu giải đề.

Thật ra, tuy giáo viên toán học rất đẹp trai, cơ mà mỗi lần anh lạnh mặt vẫn khiến người ta sợ hãi.

Nhờ có Dư Diệu che khuất mà người đàn ông càng muốn làm loạn, anh vén quần lót đi vào bên trong, bàn tay to bao bọc toàn bộ hoa huyệt.

Chốn đào nguyên yếu ớt bị anh đùa bỡn, chảy ra mật hoa thơm ngát dọc theo kẽ mông đi vào hậu huyệt.

Thiếu chút nữa thôi là Dư Diệu bật khóc, hạ thân ướt đẫm, một ngón tay anh cắm vào tiểu huyệt, thiếu nữ không đứng nổi, hai tay chống lên bàn vì dùng sức trở nên trắng bệch.

Trình Khâm Yến sờ lên đùi cô nhóc, da thịt trắng nõn tê ngứa nổi da gà.

"Thưa thầy, là như vậy sao?" Dư Diệu kiệt sức đưa cuốn sách cho anh, mong người đàn ông xấu xa này mau mau để cô đi xuống.

Nơi tư mật quá kích thích, cô không chịu được liền muốn trốn.

Cuối cùng có bạn học cầm sách đi tới bục giảng.

Trình Khâm Yến hung hăng đâm vào tiểu huyệt, giúp cô gái nhỏ chỉnh lại quần áo.

Người đàn ông quay về bộ dạng nghiêm chỉnh, trầm giọng nói: "Tan học tới văn phòng, tôi phụ đạo một mình em."

Đám nữ sinh nghe thấy, thầm hâm mộ Dư Diệu, mỗi lần chạy đến văn phòng tìm thầy giáo, anh chỉ giảng mấy câu rồi giao một đống bài tập về nhà.

Dư Diệu thở phì phò, hai chân kẹp chặt, cô gái nhỏ bị khơi mào dục vọng, không được ăn no dĩ nhiên sẽ rất khó chịu.

Cọ xát mấy chục cái, hoa huyệt đã đẫm ướt mật dịch, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, bộ ngực phập phồng lên xuống.

Trình Khâm Yến ngắm nhìn cô nhóc run cầm cập bên dưới.

Anh lấy khăn giấy lau tay, đôi mắt u ám nặng nề.

Bạn ngồi cùng bàn thấy vẻ mặt đỏ bừng của cô, quan tâm hỏi: "Cậu đi được không?"

Không tốt rồi, cô còn muốn! Muốn anh Khâm Yến chạm vào, trong đầu la hét muốn anh, cô gái nhỏ bình phục trả lời.

"Tớ không sao."

Đến khi tan học, Dư Diệu không dám rời đi, bởi vì cô còn đang che kín mật huyệt tiết ra dâm dịch đó.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

***

Sam: Hicc, dạo này tui mê truyện quá nên quên ra chương.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...