Chương 9: 🍓Chương 8🍓

Convert: 💐 Vespertine 💐

Edit: Kim Kim

Beta: Sam

***

Vật nóng bỏng thô to cùng với tiểu huyệt ướt nhẹp đang chảy ra dâm thủy dán sát vào nhau, mật dịch từ từ cọ xát, phía dưới váy Dư Diệu phát ra thanh âm òm ọp của dịch thủy.

Trong không gian nhỏ hẹp, Trình Khâm Yến thở dốc, Dư Diệu yêu kiều rên rỉ, trán cô dán vào cổ anh, chỉ cần tiếp xúc một lát cũng đủ làm tâm hồn cô rung động, nghe được âm thanh gợi cảm nuốt nước bọt của anh, tiếng hít thở hòa vào với nhau, hormone tăng lên, làm người mê đắm điên cuồng.

Trình Khâm Yến vòng qua hai chân cô bế lên, dương vật ngẩng cao đầu đỉnh ở cửa huyệt, hơi hơi nhích vào, anh rất muốn đâm thẳng bên trong, lại kiềm chế bản thân, tự nhủ không thể làm ở đây được, thời gian cũng không thích hợp, bé con trong lòng mình vẫn còn nhỏ.

A, Trình Khâm Yến không khỏi bật cười, biết rõ cô ấy còn nhỏ, anh đang làm cái gì thế này, quy đầu cọ xát ở cửa huyệt ẩm ướt đã muốn cắm, sau đó ngừng lại, anh dùng toàn bộ lý trí để kìm nén.

Dư Diệu không biết trong đầu anh đang nghĩ gì, hai bên đùi bị anh ôm lên, đôi khi không cẩn thận đá cánh cửa, vang lên một tiếng, cô sợ tới mức trốn trong lồng ngực anh run rẩy.

Hơn nữa côn thịt của anh Khâm Yến có dấu hiệu, cô sợ tới mức rướn người lên cao.

Tiểu huyệt không mấp máy co rút lại, vô ý ngậm lấy quy đầu nóng bỏng, bên dưới Dư Diệu có cảm giác bị xé rách, cọ xát làm cho hạt đậu nhỏ cương cứng, dâm thủy không ngừng chảy xuống, bên dưới hai người đều ướt đẫm, một ít mật hoa chảy xuống theo kẽ mông, hoặc là nhỏ giọt trên mặt đất.

"Thầy giáo cho rất nhiều bài tập, chết mất thôi." Có tiếng bước chân cùng với tiếng than vãn của nữ sinh truyền tới.

"Đúng vậy, thầy dạy toán lớp tớ ngày nào cũng phát đề để làm!" Một nữ sinh khác oán giận nói.

Theo sau là âm thanh cửa WC bị đóng lại.

Dư Diệu không dám cử động, khẩn trương vùi mặt vào ngực Trình Khâm Yến.

Trình Khâm Yến tạm thời dừng lại, bên dưới hai người không có một khe hở dán sát nhau, Dư Diệu có thể cảm nhận được côn thịt của anh đang co giật.

Hai người thong thả cọ xát nhau, anh đẩy hai cái hoa ướt nhẹp trơn trượt ra, thân gậy cọ qua tiểu huyệt đang chảy ra dâm thủy không ngừng, quy đầu cọ cọ đến hạt đậu nhỏ căng trướng.

Cô gái nhỏ run rẩy nằm trong lòng anh, chỉ lộ ra nửa gương mặt trắng nõn và lỗ tai đỏ bừng, Trình Khâm Yến mở miệng liếm láp.

Anh vươn đầu lưỡi chạm vào lỗ tai nhỏ của cô gái, ngậm lấy thùy tai vừa mút vừa nhấm nháp, đầu lưỡi lại chui vào sâu bên trong, sau đó thở dốc.

Chỉ mới vài phút ngắn ngủi nhưng Dư Diệu cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu, anh Khâm Yến quá xấu rồi, liếm chỗ mẫn cảm nhất của cô, hơn nữa phía dưới côn thịt còn không ngừng cọ xát tiểu huyệt.

Dư Diệu cắn môi không để mình phát ra âm thanh, cô rùng mình, tiểu huyệt run rẩy trào ra một lượng mật dịch do côn thịt thô to ma sát.

Bên ngoài, cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc, hai nữ sinh còn đang rửa tay, một nữ sinh nói: "Vẫn là thầy toán lớp ba tốt, lớn lên rất đẹp trai, tớ muốn thầy ấy dạy toán lớp bọn mình."

Dư Diệu vừa nghe, thầy dạy toán lớp ba không phải là anh Khâm Yến sao?

Cái người ôm cô, côn thịt sưng to chen vào giữa hai chân cô mà động đậy chính là thầy giáo dạy cô!

"Đúng vậy! Thầy ấy cao ráo lại đẹp trai, tớ còn muốn tạo nên tình cảm thầy trò! Cho dù thầy muốn tớ làm mười bài thi, tớ cũng nguyện ý làm" Một nữ sinh khác cười nói.

Âm thanh nói chuyện càng lúc càng xa, không gian trở nên yên tĩnh một lần nữa.

Trình Khâm Yến xoay người, đè cô lên tường, anh động eo, đâm côn thịt vào giữa hai chân cô, hung hăng cọ cọ tiểu hoa huyệt chảy ra dâm thủy.

Dư Diệu chịu không nổi, hoa huyệt bị ép mở ra, không ngừng run rẩy co rút lại, động tác của anh càng lúc càng nhanh, dùng sức tàn nhẫn, cô vùi mặt trong ngực anh, dâm đãng kêu lên theo tốc độ đâm chọc, cho đến khi anh phóng thích.

Côn thịt Trình Khâm Yến giữa hai chân cô bắn lên tường.

Sau đó, anh ôm Dư Diệu hồi phục sức lực.

Dư Diệu giãy giụa muốn xuống dưới: "Anh Khâm Yến, em muốn đi tiểu."

Trình Khâm Yến thả cô xuống, Dư Diệu trừng mắt to mắt nhỏ với anh, nhẹ giọng giận dỗi nói: "Anh mau đi ra ngoài."

Trình Khâm Yến không nhúc nhích, anh nhướng mày nhìn cô.

Dư Diệu mặc kệ anh, cô đỏ mặt ngồi xổm xuống tiểu ra.

Xong xuôi, Trình Khâm Yến lấy khăn giấy đưa cho cô, Dư Diệu mặt đỏ hồng nhận lấy.

Trình Khâm Yến thuận tay lau đi vết tinh dịch anh bắn trên vách tường.

Dưới váy Dư Diệu trống trơn, Trình Khâm Yến vươn tay nhéo cái mông căng tròn mượt mà.

Dư Diệu bĩu môi, cô liếc mắt anh, thừa dịp WC không có ai, hai người chạy nhanh ra ngoài.

Dư Diệu nhìn anh nhỏ giọng nói: "Thầy toán, thầy cũng cho em mười bộ đề thi đi! Em cũng muốn có thời gian yêu đương với thầy~"

Trình Khâm Yên sủng nịch, cười nói: "Em học sinh này, thành tích môn toán quá kém, phải làm hai mươi bộ mới được."

Dư Diệu híp mắt cười: "Được ạ, nhiều thêm mười bộ em cũng không sợ."

Trình Khâm Yến không còn cách nào khác đẩy nhẹ cái trán cô, anh nhìn thấy cô đã mất khống chế, không đủ thời gian để suy nghĩ bây giờ nên làm thế nào

Anh dắt tay cô, nói: "Đi thôi, về nhà."

Dư Diệu hoảng hốt, cảnh tượng này rất giống nhiều năm trước, khi hai người ở chung.

Trình Khâm Yến lên cấp ba, anh ở kế trường tiểu học của Dư Diệu, ba mẹ Dư Diệu không rảnh để đưa đón cô, họ nhờ vả bà nội Trình ở cách vách, lúc đưa đón Trình Khâm Yến thì thuận tiện giúp đỡ Dư Diệu.

Mà Trình Khâm Yến không cần người lớn, nên ba mẹ Dư Diệu quay sang nhờ anh, lúc đi anh có thể dẫn theo Dư Diệu, tan học dắt cô về nhà,

Hồi đó anh không nắm tay Dư Diệu, tự đi một mình lên phía trước, sau một đoạn đường không thấy Dư Diệu theo kịp, quay đầu xem thử, Dư Diệu chạy từng bước nhỏ đằng sau anh.

Cô không hề mở miệng kêu anh đi chậm một chút, cố chấp cúi đầu đuổi theo anh.

Trình Khâm Yến đứng tại chỗ.

Chờ Dư Diệu thở hồng hộc đuổi kịp, Trình Khâm Yến vươn tay ra: "Chân ngắn, nắm tay anh."

Dư Diệu nắm lấy tay anh, cô nở một nụ cười, mặc dù bước chân anh khá nhanh, nhưng Dư Diệu vẫn chạy theo.

Từ đó về sau, bạn học chung ban của Trình Khâm Yến phát hiện, phía sau Trình Khâm Yến luôn xuất hiện một cái đuôi nhỏ, là một bé gái rất đáng yêu, nam sinh quen biết Trình Khâm Yến, mỗi lần anh ta thấy Dư Diệu đều trêu chọc.

"Ai u, Trình Khâm Yến, em gái nhỏ của cậu lại tới nữa rồi."

Dư Diệu không sợ người lạ, thoải mái hào phóng đứng bên cạnh Trình Khâm Yến, cô không lên tiếng, mở một đôi mắt đen nhánh nhìn về phía anh, đôi mắt của cô gái nhỏ rất to, lại sáng ngời, muốn tiết lộ với anh ta rằng: em hiểu tất cả những gì anh nói.

Dư Diệu bắt được ngón tay của anh rồi nắm chặt, ngẩng đầu nhìn anh cười.

Trình Khâm Yến ngây người một chút, cô bé mà anh từng muốn khóa chặt ôm về nhà, cùng với cô gái đang nảy nở trước mặt từ từ

Bé con của anh đang từ từ trưởng thành.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...