Các giám đốc điều hành cấp cao của Gia Hoa đều tập trung đông đủ trong phòng họp, Bùi Dục Uyên ngồi ở hàng đầu tiên.
Chiếc điện thoại di động trước mặt anh lặng lẽ lóe sáng, báo hiệu có tin nhắn đến.
Bùi Dục Uyên nhìn thoáng qua người gửi rồi cầm lấy điện thoại.
Nhóm lãnh đạo đang báo cáo chợt dừng lại.
"Chị Hoa bắt nạt em, chị ấy không cho em ăn kem ?_?"
Người đàn ông khẽ cau mày, vẻ mặt đau khổ của cô vào kỳ kinh nguyệt lần trước vẫn còn hiện rõ trong đầu anh, tính toán lại thời gian, cũng sắp đến kỳ tiếp theo rồi, vì thế anh lạnh lùng trả lời: Không được ăn.
Tự cảm thấy giọng điệu của bản thân quá nghiêm khắc, anh liền nhắn thêm một câu: Ngoan nhé, chờ qua mấy hôm nữa rồi hẵng ăn.
Lý Tinh La đang ngồi trên bàn trang điểm, đọc được tin nhắn của anh liền bĩu môi rồi ném điện thoại sang một bên.
Với tư cách là bạn cặp của Bùi Dục Uyên trong bữa tiệc tối nay, từ đầu giờ chiều, cô đã bắt đầu thử trang phục, tạo kiểu tóc và trang điểm, thực sự rất mệt. Bây giờ chỉ có một nguyện vọng đơn giản là ăn que kem mà cũng bị cấm cản, tức quá đi mất!
Có điều, tâm tư nho nhỏ này đến rồi đi rất nhanh. Buổi tối, Lý Tinh La vừa xuống xe, Bùi Dục Uyên lập tức bước tới trước mặt rồi nắm lấy tay cô, vòng vào khuỷu tay mình.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy vàng tạo cảm giác ấm áp, trang sức trên người cũng thiên về gam màu ấm, phối hợp hoàn hảo với chiếc kẹp cà vạt¹ và khuy măng sét² vàng kim của anh.
(1) Kẹp cà vạt:
(2) Khuy măng sét:
"Em đẹp lắm." Bùi Dục Uyên nghiêng đầu, thân mật ghé sát vào tai cô.
Lý Tinh La vui vẻ lắc lư đầu vì được khen ngợi, "Tất nhiên! Em tất bật chuẩn bị cả buổi chiều đó, mệt muốn chết luôn!"
"Vất vả rồi, lát nữa sẽ thưởng cho em." Anh tủm tỉm, vuốt ve sợi tóc ngắn rơi bên má cô rồi vén nó ra sau tai.
Lý Tinh La mỉm cười ngọt ngào.
Sau đó có rất nhiều người tiến tới nói chuyện với Bùi Dục Uyên, ai cũng mời rượu và bàn chuyện làm ăn, đương nhiên là cô nghe không hiểu, hơn nữa từ chiều đến giờ cô chưa ăn gì nên hiện tại rất đói.
Thấy vẻ mặt bơ phờ của cô, Bùi Dục Uyên lo lắng cúi đầu hỏi han, không để ý đến người đang tươi cười phía trước.
Lý Tinh La tỏ vẻ đáng thương chỉ vào món ngon ở đằng xa, "Đói quá, em muốn ăn."
Anh nhịn cười, xoa đầu cô, "Cứ ăn trước đi, anh sẽ qua tìm em sau."
Cô gái nhỏ háo hức nhìn đống đồ ăn rồi vui vẻ chạy đi???
Bùi Dục Uyên thấy cô giống hệt một chú sóc con, cái miệng phình ra, hai tay chuyển động liên tục, vô cùng hăng say, quả thật rất đói. Anh mỉm cười, nhấp ngụm rượu vang đỏ, đúng là nhìn thế nào cũng thấy hết sức đáng yêu.
Người quản lý của một công ty nào đó đang đứng trước mặt anh, chứng kiến cảnh tượng này mà kinh ngạc muốn rớt quai hàm.
"Trương Tổng, chúng ta tiếp tục nhé." Bùi Dục Uyên bình tĩnh thu hồi tầm mắt.
"Vâng, vâng." Vừa rồi chắc chắn là có ai khác giả mạo thành Bùi Tổng.
Lý Tinh La thực sự quá đói, đầu tiên cô ăn salad trái cây, thêm vài cốc sữa chua, rồi đến thịt gà, thịt bò, sườn dê, súp kem, giăm bông phô mai... gần như tất cả món ăn tại buổi tiệc đều được cô nếm thử.
"Nấc~" Sau khi uống nốt mấy hớp nước ngọt, cô mới ôm bụng ngồi xuống chiếc sô pha gần đó để nghỉ ngơi.
Bởi vì Bùi Dục Uyên đưa cô đến nên không có rắc rối gì xảy ra, thỉnh thoảng chỉ trò chuyện đôi chút với vài cô gái khác.
Tuy nhiên, đương lúc buồn chán nhìn quanh thì cô phát hiện anh đã bị vây kín bởi mấy ngôi sao nổi tiếng, Lý Tinh La nheo mắt, hóa ra ông chủ Đế Hâm, công ty cũ của cô, đang giới thiệu mọi người với anh.
Cô hiểu rõ mục đích của hành động này, chẳng qua là ông ta lo sợ bị Bùi Dục Uyên ghét bỏ, hừ, lại bắt đầu tìm cách mở đường cho tương lai của công ty rồi. Để xem nào, ừm... một ảnh hậu, hai nữ diễn viên mới nổi, không ngờ còn có cả ảnh đế... Rốt cuộc bọn họ nghĩ cái quái gì vậy?
Lý Tinh La xoa xoa bụng, ban nãy ăn no quá nên bây giờ hơi đau.
Cô cảm thấy bản thân hiện tại chưa đến mức ghen tức, chỉ hơi bực bội, Đế Hâm chơi không đẹp, cô còn đứng sờ sờ ở đây mà dám công khai làm như vậy, không thèm để cô vào mắt à?
Nhưng cô cũng chẳng muốn xen vào, giờ đi qua đó để làm gì? Công khai quan hệ của mình với Bùi Dục Uyên? Thành thật mà nói, Lý Tinh La không dám.
Chưa kể đến địa vị của anh, đã có biết bao nhiêu phụ nữ xông tới tận cửa, không ai có thể cưỡng lại ba chữ "Bùi Dục Uyên", hơn nữa cô mới chỉ ở bên cạnh anh một tháng. Mặc dù trong thời gian vừa rồi hầu như ngày nào anh cũng đến căn hộ và rất cưng chiều cô, nhưng Lý Tinh La cảm thấy việc này giống như nuôi một chú thú cưng mới lạ, chẳng có gì đảm bảo rằng cô sẽ không có kết cục như hai người tình trước của anh.
Đây không phải là điều cô muốn.
Một lúc sau, ông chủ Đế Hâm dẫn bốn minh tinh kia rời đi, hiển nhiên không thu hoạch được gì, ngay khi Lý Tinh La vừa định cười thì một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp bước tới trước mặt Bùi Dục Uyên.
Chắc là đối tác kinh doanh nào đó, Bùi Dục Uyên quay lưng về phía này nên cô không quan sát được nét mặt của anh, còn người phụ nữ thì mang vẻ mặt đắc ý, đôi lúc lại lộ ra chút thẹn thùng.
Bọn họ đang nói chuyện gì?
Lý Tinh La lo lắng.
Niềm hạnh phúc trong tháng qua khiến cô suýt thì quên mất mối quan hệ thật sự giữa mình và Bùi Dục Uyên, cũng như mức độ nổi tiếng của anh.
Nhìn nụ cười rạng rỡ của người phụ nữ kia, Lý Tinh La cảm thấy bụng mình quặn thắt.
Quay đầu sang chỗ khác, mắt không thấy, tim không đau.
Sau một hồi, Bùi Dục Uyên đặt ly rượu xuống và đi về phía cô.
"Ăn uống thỏa mãn chưa?"
Lý Tinh La gật đầu, trên mặt không có biểu cảm gì, "Thỏa mãn rồi."
Bùi Dục Uyên khẽ cau mày, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: "Lát nữa sẽ tới chỗ của Minh Trạch, em đi cùng anh nhé?"
"Em không muốn đi, có được không?" Mệt mỏi từ buổi chiều, đến tối lại ăn quá nhiều, sắc mặt và tâm trạng của Lý Tinh La đều không ổn lắm.
Nụ cười trên mặt Bùi Dục Uyên dần phai nhạt, anh không thích bị người khác từ chối, nhất là cô gái nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời này.
"Không được."
Dứt lời, anh đứng dậy, đôi chân dài sải bước về phía trước.
Cho đến khi đi được nửa đường, Lý Tinh La và Bùi Dục Uyên vẫn không nói với nhau câu nào.
Lúc rời đi, cô mới nhận ra người phụ nữ ban nãy cũng đi theo. Cô ta ngồi xe riêng và cứ bám theo sau bọn họ.
Trong xe rất yên tĩnh, sắc mặt của cả hai đều u ám, Tống Tri Đình cũng không dám lên tiếng.
"Em thấy mệt nên không muốn đi."
Bùi Dục Uyên châm điếu thuốc rồi ném bật lửa sang một bên, không nói gì.
Lý Tinh La liếc nhìn anh rồi lạnh nhạt mở miệng: "Dừng xe."
Tống Tri Đình không dám dừng lại, chỉ nhìn vào gương chiếu hậu.
"Dừng xe." Bùi Dục Uyên nói.
Thư ký Tống lập tức đỗ xe bên đường.
Bùi Dục Uyên cầm điếu thuốc trong tay, không nhìn cô, khi mở cửa xuống xe, anh lạnh lùng cất lời: "Đưa cô ấy về."
Bang, cánh cửa đóng lại, nhìn qua gương, Lý Tinh La thấy anh chẳng thèm quay đầu mà một mạch ngồi lên chiếc xe phía sau.
Tống Tri Đình liếc nhìn đằng sau, sau đó nhanh chóng khóa cửa xe rồi phóng đi.
"Ắt xì! Ắt xì!" Lý Tinh La cảm thấy hơi lạnh.
Vào khoảnh khắc Bùi Dục Uyên lên xe của Chu Hinh Nguyệt, cô ta vô cùng mừng rỡ. Tuy không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn có thể phán đoán được tình hình dựa vào vẻ mặt không vui của anh. Đây là cơ hội tốt dành cho cô ta.
Chu Hinh Nguyệt yêu cầu tài xế lái xe chậm lại.
Bùi Dục Uyên liên tục để ý đến chiếc xe ở phía trước, cho đến khi nó cách ngày càng xa và cuối cùng biến mất ở ngã tư đường, anh mới thu hồi tầm mắt và quay đầu sang phía cửa sổ. Chu Hinh Nguyệt ung dung vuốt tóc, vừa định mở lời thì điện thoại của Bùi Dục Uyên đổ chuông.
Anh cúi đầu nhìn tên người gọi, đợi một lúc rồi mới nghe máy.
Cả hai đều không nói gì, chỉ có tiếng thở khe khẽ của người con gái truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, khiến lỗ tai anh ngứa ngáy.
"Bùi Dục Uyên." Qua một hồi, Lý Tinh La nhẹ nhàng lên tiếng trước.
Người đàn ông lạnh nhạt đáp lại.
"Anh đến nơi chưa?"
"Sắp rồi." Ngữ khí vẫn hơi lãnh đạm.
Lý Tinh La khụt khịt mũi, "Em thấy khó chịu, bụng đau quá."
Mí mắt của Bùi Dục Uyên giật giật, "Bảo Tống Tri Đình gọi bác sĩ đi."
Không nghe thấy cô trả lời, chỉ có tiếng sụt sịt. Anh lại hỏi: "Em về nhà chưa?"
Vừa dứt lời, trong điện thoại liền vang lên giọng nói của Tống Tri Đình: "Lý tiểu thư, chúng ta đến nơi rồi."
"Vào nhà đi, bác sĩ sẽ đến tới ngay thôi."
Không có động tĩnh gì.
Anh hơi mất kiên nhẫn, đang định mở miệng thì Lý Tinh La nghèn nghẹn nói: "Em không muốn gặp bác sĩ, em nhớ anh."
Bùi Dục Uyên bóp nhẹ giữa hai chân mày, "Anh đâu phải bác sĩ. Em đưa máy cho Tống Tri Đình đi."
Anh không biết rằng Lý Tinh La đang bật loa ngoài, vì thế nên thư ký Tống có thể nghe thấy rõ ràng mọi thứ.
Nhưng cô không đưa điện thoại cho Tống Tri Đình nên anh ta không thể nói chuyện.
Thư ký Tống âm thầm kêu khổ trong lòng.
"Em sợ phải khám một mình, em nhớ anh." Thanh âm nũng nịu, tủi thân, "Em không muốn ở đây một mình..."
Chẳng cần nhìn, Bùi Dục Uyên cũng biết, nhất định là cô gái nhỏ ở đầu bên kia đang có đôi mắt đỏ hoe.
Anh thở dài, sau đó nói với tài xế: "Đi đại lộ Chu Quân."
Chu Hinh Nguyệt sửng sốt, "Bùi Tổng, chúng ta đến nơi rồi..."
Bùi Dục Uyên không cúp máy, anh suy nghĩ điều gì đó rồi quay sang nói với cô ta: "Không sao, nhờ cô chuyển lời tới Minh Trạch giúp tôi rằng hôm nay tôi không tham gia được, hẹn gặp mặt lần sau. Xin phép mượn tạm tài xế của cô trước nhé."
Chu Hinh Nguyệt muốn thuyết phục nhưng anh lại thì thầm vào điện thoại: "Em vào nhà đi, bên ngoài trời lạnh."
Nếu anh nói câu này với mình thì tốt biết bao, Chu Hinh Nguyệt cảm thấy chua chát.
"Vậy em bảo Tống Tri Đình chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên chút."
"Anh sẽ đến ngay."
Chu Hinh Nguyệt xuống xe.
Mười phút sau, Lý Tinh La nhìn thấy bóng dáng của Bùi Dục Uyên.
Cô bước ra khỏi xe và lao vào vòng tay anh.
Người đàn ông bao bọc lấy cô, "Em còn đau bụng không?"
"Không đau nữa, không đau chút nào."
Bùi Dục Uyên bất đắc dĩ nhướng mày, "Vào nhà nhé, Lý tiểu thư?"
Tống Tri Đình lặng lẽ lái xe rời đi. Hẳn là cô ấy có tuyệt chiêu nào chăng? Nếu không, tại sao vừa mới làm nũng một chút đã kéo được người trở về? Anh đã ở bên cạnh Bùi Tổng nhiều năm, đây không phải lần đầu tiên anh gặp tình huống như ban nãy, cũng đâu phải chưa từng thấy mấy người phụ nữ trước đây làm như vậy? Nhưng bọn họ đều không thể khiến người ấy quay lại. Cảnh tượng ngày hôm nay... Quả thật, Lý tiểu thư quá lợi hại.
Bạn thấy sao?