Chương 43: Ngoại truyện 8 (3)

Ra khỏi phòng tắm, Lý Tinh La liên tục quyến rũ Bùi Dục Uyên, lúc thì đòi ôm, lúc thì đòi hôn, vô cùng bám người. Nhưng chờ tới lượt anh tắm xong thì cô đã quấn mình trong chăn và ngủ ngon lành.

Bị cô trêu ghẹo đến mức toàn thân bốc hỏa, sao có thể buông tha dễ dàng như vậy được? Anh xốc chăn lên rồi áp sát vào người cô.

"Em ngủ ngon quá nhỉ." Bùi Dục Uyên gặm cắn cái má đỏ hồng, mấy vết răng mờ xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ xinh.

Hơi khó chịu vì bị siết chặt, Lý Tinh La vặn vẹo thân mình như chú sâu bướm, "Anh đừng làm loạn, em buồn ngủ quá."

Người đàn ông luồn tay vào trong quần áo cô, cảm giác thật mềm mại và mịn màng, "Anh mặc kệ, em dám khiêu khích thì phải tự chịu trách nhiệm." Anh để lại vài vết đỏ trên xương quai xanh của cô.

Lý Tinh La sốt ruột "chậc" một tiếng, giọng điệu gắt ngủ: "Thế anh làm nhanh lên đi!"

Bùi Dục Uyên cau mày, sao nghe như thể bản thân bị cô lừa về nhà rồi bỏ mặc luôn vậy?

Hiển nhiên hôm nay cả hai đều thiếu kiên nhẫn, thay vì đợi cô thả lỏng hoàn toàn như trước, lần này anh tiến vào rất nhanh và thô bạo.

Lý Tinh La đau đớn cào mạnh lên lưng anh, nhưng vẫn nhất quyết cắn chặt môi, không kêu tiếng nào.

Bùi Dục Uyên vừa bức bối vừa chán nản khi thấy cô như vậy. Động tác dưới thân hết sức mạnh bạo, dương vật đâm liên tục vào cổ tử cung, bình thường vào lúc này, cô gái nhỏ đã sớm hé môi rên rỉ, thế mà hôm nay lại cố tình bặm miệng, không chịu phát ra âm thanh gì.

Dù có ngu ngốc đến đâu thì vẫn nhận ra được là cô đang không vui.

Nhưng cô là người phụ nữ của anh, chẳng lẽ anh còn phải xử sự thuận theo tâm trạng của cô?

Khuôn mặt nhuốm đầy dục vọng toát lên vẻ lạnh lùng, cặp mông rắn chắc đẩy thật mạnh về phía trước, gậy thịt không ngừng quấy phá trong động hoa chật hẹp.

Lúc anh sắp bắn, cô gái nhỏ thẫn thờ nói: "Ưm... Bao, bao cao su..." Xem ra hôm nay không phải kỳ an toàn.

Mồ hôi trên trán Bùi Dục Uyên chảy dọc theo gò má rồi rơi xuống mặt Lý Tinh La, trong lòng tức giận nên không thèm quan tâm, tại sao anh phải làm theo lời cô? Chẳng phải anh chiều chuộng và nuôi dưỡng cô chỉ để bản thân được thoải mái hay sao? Anh cắn vào bờ vai mảnh mai, liên tiếp thọc lút cán, trút hết dòng chất lỏng trắng đục vào sâu bên trong cơ thể người con gái.

Vùi đầu xuống hõm cổ của cô, "Anh không quan tâm, ngày mai em có thể uống thuốc." Giọng nói lãnh đạm kèm theo chút trầm khàn đặc trưng vang lên sau khi kết thúc "cuộc yêu", khác hẳn so với vẻ cuồng nhiệt ban nãy.

Nói xong, thay vì bế cô đi tắm rửa như thường ngày, Bùi Dục Uyên hờ hững quay lưng lại mà ngủ.

Lý Tinh La vốn đã không vui nên cũng chẳng thèm để ý đến anh, cô kéo chăn lên rồi lật người.

Đến khi thức dậy vào sáng hôm sau, bên cạnh cô đã trống không.

Nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua, Lý Tinh La hơi đau đầu.

Tối qua ai kia rõ là hung dữ, cô gái nhỏ hờn dỗi nắm chặt chăn bông, trong lòng hơi tức giận. Vừa đứng dậy, toàn thân liền đau nhức, cô thay quần áo và trang điểm qua một chút để che dấu vết trên người, rồi chạy ra ngoài mua thuốc.

Chẳng biết có phải do tác dụng của thuốc hay không mà cô tiếp tục ngủ li bì đến tối dù chưa ăn gì.

Tỉnh lại lần nữa thì đã hơn mười giờ đêm. Không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào trên điện thoại.

Lý Tinh La thở dài, chủ động bấm số gọi cho anh.

"Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Ôi~

Kim chủ giận rồi...

Dọc đường đi, Tống Tri Đình không dám nói chuyện với Bùi Dục Uyên.

Sáng nay khi Bùi Dục Uyên nghiêm mặt nói rằng mình sẽ đi công tác nước ngoài, thư ký Tống liền biết, nhất định là Lý tiểu thư đã gây chuyện. Tối qua lúc trở về vẫn còn rất ổn, tại sao bây giờ lại thành ra thế này?

Từ sáng đến giờ đã qua hơn mười tiếng đồng hồ, Bùi Tổng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không hề nở một nụ cười.

Lý tiểu thư, cô thật giỏi!

~~

Khi Lý Tinh La gọi đến, Bùi Dục Uyên đang đàm phán với đối tác nước ngoài.

Nhìn chiếc điện thoại rung lên, anh cảm thấy mình không nên nghe máy, phải cho người phụ nữ ngang bướng này một bài học, nào ngờ mới suy nghĩ chưa đến mười giây, nó đã im lìm mất rồi...

Sắc mặt của Bùi Dục Uyên không được tốt lắm.

Sau khoảng một phút, lại có cuộc gọi đến.

Anh lịch sự ra hiệu với đối tác, sau đó nhanh chóng cầm điện thoại, bước ra ngoài ban công rồi ấn nút trả lời.

"A lô? Dục Uyên, sao anh không nghe cuộc gọi của em?" Thanh âm trong trẻo và êm dịu vang lên.

Rõ ràng là do cô cúp máy quá nhanh, anh không nói ra mà chỉ thầm nghĩ trong lòng.

"Đang bận."

"À~ Vậy hôm nay anh có đến không?" Ngữ khí tràn đầy mong đợi.

"Anh đi công tác nước ngoài từ hôm qua, chưa thể về ngay được."

"Đi công tác rồi sao..." Tiếng nói trong điện thoại đột nhiên nhỏ dần, "Anh có thể quay lại sớm không?"

Bùi Dục Uyên liếc nhìn cảnh vật phía xa, đang định mở miệng thì người con gái lại bắt đầu làm nũng, cô rót vào tai anh toàn lời đường mật, "Em nhớ anh rất nhiều, nhớ nhiều lắm, lắm, luôn ý~"

Ngoan ngoãn quá chừng.

Tim anh như hẫng một nhịp, cơn bực bội bỗng dưng bay biến, "E hèm, anh sẽ trở về sau khi mọi việc xong xuôi."

"Vậy anh có thể đẩy nhanh tiến độ được không? Em chỉ muốn mau chóng gặp anh, em thực sự rất nhớ anh~"

Hình như cô đang nằm trên giường, lăn qua lộn lại vài vòng rồi trùm chăn lên người và lớn tiếng nói: "Nhớ anh khủng khiếp..."

Lửa giận tích tụ trong hai ngày qua đã bị dập tắt hoàn toàn bởi chiêu nũng nịu của cô. Chợt cảm thấy mềm lòng, người đàn ông dịu dàng đáp lời: "Ừm, anh sẽ cố gắng."

Mấy ngày tiếp theo, điện thoại của Bùi Dục Uyên liên tục rung bần bật, từ gọi điện, nhắn tin thông thường cho đến Wechat, Lý Tinh La không bỏ qua cái nào. Tất cả đều thể hiện chung một ý: Em nhớ anh quá, hãy quay lại sớm nhé~

Bùi Dục Uyên thật sự sắp chịu không nổi. Ví dụ, lúc đang mở cuộc họp, Lý Tinh La sẽ gửi tin nhắn với nội dung đại khái như sau:

Khi nào thì anh trở về? Em rất, rất nhớ anh, anh có nhớ em không? Anh phải chăm chỉ để mau chóng hoàn thành công việc nha!!!

Hay một ví dụ khác là khi đang ăn cơm, cô sẽ gọi đến bằng giọng điệu vừa ngọt ngào vừa tủi thân: "Bao giờ anh về? Em nhớ anh tới nỗi ăn không ngon..."

Ồ? Chênh lệch múi giờ? Lý Tinh La vẫn có thể tính toán thời gian vô cùng rành mạch, giống hệt chiếc đồng hồ báo thức, cách nửa giờ lại có một tin nhắn, cách hai giờ lại có một cuộc gọi, đấy là còn chưa kể đến Wechat, tưởng như điện thoại bị khủng bố vậy, nếu bỏ chế độ im lặng thì tiếng "ting, ting, ting" sẽ không ngừng vang lên.

Nhưng anh cũng chẳng biết nói với cô như thế nào? Nói cái gì được đây? Cô gái nhỏ cứ thút tha thút thít bày tỏ nỗi nhớ, vội vàng dỗ dành còn không kịp, Bùi Dục Uyên sao nỡ nặng lời.

Chuyến đi ban đầu kéo dài 10 ngày được rút ngắn xuống còn 5 ngày.

Ngay khi vừa bắt máy, Bùi Dục Uyên lập tức báo với Lý Tinh La: "Sáng mai anh sẽ đáp xuống sân bay vào lúc hai giờ."

"Khi nào anh mới..." Còn chưa kịp dứt câu, cô gái nhỏ đã sướng rơn vì lời nói của anh, "A a a, anh sắp về rồi! Cuối cùng thì anh cũng trở về! A a a, em vui quá!!!"

Nghe thấy tiếng hò reo phấn khích của cô, người đàn ông khẽ bật cười: "Vui thế cơ à?"

"Tất nhiên! Anh không biết là em nhớ anh đến mức nào đâu! Mãi mới chờ được ngày anh quay lại! Em, em, em sẽ đón anh!"

Biết cô mừng rỡ như vậy, Bùi Dục Uyên cảm thấy công sức làm việc bất kể ngày đêm trong suốt thời gian qua thật sự đáng giá.

"Lúc đó mới rạng sáng, em đừng đến."

"Không được! Em phải tới đón anh! Nhất định phải tới!! Người ta muốn sớm được gặp anh mà!" Lý Tinh La gần như thét lên ở đầu bên kia điện thoại.

Bùi Dục Uyên đành chịu, chẳng thể từ chối lý do này, anh đỡ trán, nhỏ giọng dỗ dành: "Được rồi, được rồi, em đón đi."

Bên tai truyền đến tiếng hoan hô.

Sau khi cúp máy, trên môi anh vẫn nở nụ cười, vừa bất lực vừa nuông chiều.

Chị Hoa lái xe theo chỉ dẫn của Lý Tinh La, thuận lợi đến sân bay Bắc Giao vào lúc một giờ sáng.

Ngoài trời hơi lạnh nên trước khi xuống xe, chị Hoa còn khoác thêm áo cho cô.

Trong phòng chờ, Lý Tinh La cầm một cốc ca cao nóng, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha. Ôi, sắp đến hai giờ rồi, cô vui vẻ đong đưa đầu, vừa đứng dậy chuẩn bị ra ngoài thì thấy chị Hoa nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái.

"Sao thế, chị Hoa?"

"Tinh La à, ở đây không có chuyến bay kia..."

"..."

"..."

Lúc này, điện thoại reo lên.

Là Bùi Dục Uyên gọi.

Giọng nói lộ rõ ​​vẻ vui mừng: "Bé yêu, em đang ở đâu?" Anh và Tống Tri Đình đã tìm khắp phòng chờ nhưng vẫn không thấy ai.

Tựa hồ nhận ra điều gì đó, Lý Tinh La cắn cắn ống hút, "Em với chị Hoa đang ở sân bay Bắc Giao..."

"...Sân bay Bắc Giao?!" Bùi Dục Uyên bị cô chọc cười.

Tống Tri Đình cũng sửng sốt, đậu má, đùa nhau à? Rõ ràng là trở về từ nước ngoài, cô không đến sân bay quốc tế mà lại chạy tới sân bay Bắc Giao để làm gì?

"Em... em... em xin lỗi." Người con gái cúi đầu ủ rũ, "Em phấn khích quá nên chỉ nhầm đường cho chị Hoa..."

Bùi Dục Uyên lắc đầu, đúng là ngốc nghếch, "Được rồi, em cứ ở yên ở đó, anh sẽ tới ngay, nhé?" Anh nhịn cười, dịu dàng an ủi, giọng nói tủi thân của cô gái nhỏ khiến anh vô cùng thương xót.

"...Vâng." 

Khi Bùi Dục Uyên nhìn thấy Lý Tinh La, cô đang đội mũ, khóa áo kéo cao đến tận mặt, chỉ để lộ đôi mắt to tròn, chán nản dựa vào ghế.

Anh tiến lại gần rồi nhẹ nhàng cởi mũ của cô, một nhúm tóc tơ trên đỉnh đầu cô bỗng dựng đứng.

Lý Tinh La ngẩng đầu và thấy Bùi Dục Uyên đang mỉm cười nhìn mình.

Đôi mắt lập tức tỏa sáng, cô bật dậy nhảy lên người anh, hai chân quấn quanh eo, hai tay thì ôm chặt, cực kỳ hưng phấn, "A a a, Dục Uyên! Anh đây rồi!! Em rất nhớ, rất nhớ anh!!! "

Chị Hoa che mặt không dám nhìn, Tống Tri Đình lặng lẽ xoay người lại.

"Em nhớ anh quá!" Lý Tinh La kích động, hôn rối rít vào mặt anh.

Bùi Dục Uyên đứng vững và giữ chặt cô, để mặc cho cô làm loạn. Bé ngốc này, cứ làm như xa cách nhau lâu lắm rồi vậy.

"Anh có nhớ em không?" Cô ôm mặt anh, dáng điệu hùng hổ.

Không ngờ Bùi Dục Uyên lại ôm cô đi thẳng ra ngoài, "Em nghĩ sao? Mấy ngày nay anh bị ai đó đeo bám phiền chết đi được." Người đàn ông giả vờ nghiêm túc.

"Hừ!" Lý Tinh La cắn mạnh một cái, sau đó vùi đầu vào hõm cổ anh, không chịu hé mặt ra.

Ban đầu Bùi Dục Uyên cho rằng bản thân sẽ không nhớ cô, tuy nhiên, mỗi ngày đều đọc được mấy tin nhắn sến sẩm và mẩu chuyện khôi hài của cô, anh lại cảm thấy cô gái nhỏ luôn hiện hữu xung quanh mình, trong suy nghĩ ngập tràn hình bóng đối phương.

Nhớ, đương nhiên là nhớ rồi.

Anh dụi mặt bên tai cô, người trong lòng chẳng nhúc nhích gì, nhưng Bùi Dục Uyên không để ý.

Mãi đến khi ngồi lên xe mới nhận ra điều bất thường, lúc này cổ áo sơ mi của anh đã ướt đẫm.

"Sao thế?" Bùi Dục Uyên khẽ khàng xoa gáy cô.

Lý Tinh La nắm chặt áo anh, vẫn không chịu ngẩng đầu.

"Gọi cho Hoa Mộc." Tống Tri Đình rùng mình khi nghe thấy giọng nói lạnh như băng.

Hoa Mộc đang lái xe theo phía sau.

"Đừng gọi." Lý Tinh La ngẩng đầu, hai mắt đỏ như thỏ con, trên mặt đầy nước mắt.

"Nói anh nghe, tại sao em khóc? Ai bắt nạt em?" Anh không ở thành phố A, kẻ nào dám to gan gây khó dễ cho cô?

Lý Tinh La sụt sùi, vẻ mặt hờn dỗi, "Là anh! Chính anh bắt nạt em!!!"

Cô giận dữ vừa đánh vừa kể tội: "Anh đi công tác mà chẳng nói với em! Làm em lo lắng bấy lâu! Anh bảo không nhớ em, lại còn chê em phiền phức, anh có biết em nhớ anh nhường nào không!!!" Hàng mi đẫm lệ, cô gái nhỏ khóc lóc chảy cả nước mũi, "Đã vậy em còn đi nhầm sân bay!!!" Mất hết thể diện...

Mới đầu Bùi Dục Uyên còn cảm thấy đau lòng, nhưng khi nghe đến câu cuối thì suýt nữa bật cười thành tiếng. Ôi, hóa ra cô gái nhỏ xấu hổ vì bị mất mặt.

"Ngoan nào, đừng khóc nữa, là lỗi của anh." Người đàn ông cầm khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. "Anh đùa em thôi, sao lại có thể không nhớ? Anh nhớ em nhiều lắm." Anh giúp cô lau mũi, cô gái nhỏ còn chủ động xì xì, trông rất giống bé ngoan.

"Thật sao?" Lý Tinh La khẽ hỏi, hai mắt sáng lấp lánh.

Bùi Dục Uyên hôn cô, "Ừm, thật mà."

Bảo bối của anh nhõng nhẽo và yêu kiều như vậy, anh chẳng thể làm gì khác ngoài việc cưng chiều cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...