Chương 44: Ngoại truyện 8 (4)

Sau một hồi rối ren, gần bốn giờ sáng, Bùi Dục Uyên và Lý Tinh La mới về đến nhà, tắm rửa rồi đi ngủ.

Cô gái nhỏ thật sự rất bám người, rõ ràng đã ngủ rồi, vậy mà khi anh tắm xong và nằm xuống giường, cô lại tự động lăn vào lồng ngực anh, dùng tay chân quấn chặt lấy người như thể sợ anh chạy mất.

Tuy rằng trong lòng Bùi Tổng rất vui mừng, nhưng lúc này ngọn lửa dục vọng cũng bắt đầu nhen nhóm. Anh cắn yêu một cái vào khuôn mặt hồng hào để trừng phạt vì không chịu ngủ yên, sáng mai sẽ tính sổ với cô.

Kết quả là sáng hôm đó, Lý Tinh La tỉnh giấc khỏi mộng đẹp vì bị cái đầu lù xù tấn công trước ngực.

"Hmm, em buồn ngủ..." Cô giãy giụa trong cơn mê.

Lúc tỉnh táo, sự phản kháng của cô đối với anh chẳng khác gì mèo cào, huống chi là bộ dạng mơ màng hiện tại. Bùi Dục Uyên không cần tốn nhiều sức đã dễ dàng chế ngự được người con gái.

Anh quấn đôi chân thon dài quanh eo mình, gậy sắt mạnh mẽ khuấy đảo ở động hoa, miệng huyệt chảy đầy mật dịch.

"Ừm, ưm... nhẹ thôi..." Lý Tinh La buồn ngủ đến mức không thể mở mắt, nhưng sự kích thích dưới thân cứ liên tục gia tăng.

Bùi Dục Uyên cúi đầu nhìn cô.

Gương mặt thuần khiết, làn da mềm mịn, đường nét thanh tú, vẻ ngây thơ và quyến rũ hòa quyện hoàn hảo với nhau. Cô thường rất ngoan, đôi khi lại khá bướng bỉnh, hở chút là nói mấy lời âu yếm chẳng hề dè dặt, lại có lúc vô cùng e thẹn. Nũng nịu bày tỏ nỗi nhớ đến mất ăn mất ngủ qua điện thoại làm cho anh bất lực, cô có thể khiến anh đắm chìm trong mật ngọt, cũng có thể khiến anh nổi cơn tam bành.

Bảo bối nhỏ này sao lại nhõng nhẽo dễ thương đến vậy?

Bùi Dục Uyên càng thúc mạnh hơn.

"Bé cưng ơi, từ giờ anh sẽ gọi em là bé cưng nhé?" Vừa ngoan ngoãn, vừa yêu kiều.

Bụng dưới bủn rủn, Lý Tinh La vô thức rên rỉ, "Ahh... Đừng... Bé yêu... Gọi... Á... Gọi em là bé yêu, ưm..." Chỉ là một câu đơn giản nhưng khó khăn lắm Lý Tinh La mới nói được hoàn chỉnh.

Con đường hoa càng ngày càng hẹp, người đàn ông cũng tiến vào mỗi lúc một sâu, biết cô sắp lên đỉnh nên anh cố gắng đâm thật mạnh.

"Được rồi, bé yêu... ngoan..." Nói xong liền dồn hết sức đẩy mông, dương vật hướng thẳng về phía cổ tử cung ấm nóng và ẩm ướt.

"A!" Vào, vào rồi...

Lý Tinh La bỗng hét lên, cẳng chân trắng nõn dựng thẳng đứng, âm đạo co giật kịch liệt, dâm dịch lập tức phun trào...

Chất lỏng nóng hổi bao phủ xung quanh, da thịt non mềm mút chặt lấy dương vật, đúng là sung sướng tột cùng. Sau vài cú đâm sâu, người đàn ông bắn vào cơ thể cô trong tiếng than dài.

Cô gái nhỏ mê man nằm dưới thân anh, đôi mắt đỏ hoe và đẫm lệ, trên miệng vẫn kêu la ngắt quãng.

Đêm qua ngủ rất muộn, sáng nay còn chưa tỉnh dậy thì đã bị anh giày vò, lúc này trông Lý Tinh La rất đáng thương, nhưng đồng thời cũng đáng yêu lạ thường.

Bùi Dục Uyên hôn cô một cái rồi đứng dậy tắm rửa, chuẩn bị đến công ty. Cúi đầu nhìn vật nam tính vẫn còn sưng tấy, anh bất lực thở dài. Cô gái nhỏ nên rèn luyện sức khỏe nhiều hơn.

Mặc dù chưa hoàn toàn thỏa mãn về mặt thể xác, Bùi Dục Uyên vẫn cảm thấy tinh thần sảng khoái, trái tim rạo rực hân hoan.

Các nhân viên của Gia Hoa nhận thấy ông chủ có tâm trạng rất tốt kể từ khi trở về sau chuyến công tác. Biểu hiện cụ thể là hôm nay Bùi Tổng đã mỉm cười đáp lại lời chào của mọi người ở công ty, thật ra không phải ngày thường anh không bao giờ cười, chỉ là... nói sao nhỉ, nụ cười hôm nay dịu dàng và ấm áp như gió xuân. Thêm nữa, buổi trưa có người phụ trách báo cáo đồ án quy hoạch, bình thường anh ta sẽ bị phê bình nghiêm khắc dù chỉ mắc vài lỗi nhỏ, vậy mà hôm nay Bùi Tổng lại nhắc nhở với vẻ mặt ôn hòa, và còn mỉm cười giúp anh ta sửa sai, giám đốc bộ phận kế hoạch vừa mừng vừa lo vì bất ngờ được yêu thương.

Mọi người vội vàng hỏi thư ký Tống nguyên do vì sao, nào ngờ thư ký Tống cứ ra vẻ bí hiểm, không thể tùy ý tiết lộ "thiên cơ", thật sự... khiến người ta càng tò mò hơn.

~~

Tối nay nhà họ Chu tổ chức tiệc từ thiện, ban đầu đã thống nhất Lý Tinh La sẽ tham gia cùng Bùi Dục Uyên, nhưng khi cô đang chuẩn bị ra ngoài để làm tóc và trang điểm thì "bà dì" đột nhiên ghé thăm, kèm theo cơn đau đớn đến cùng cực mà trước nay chưa từng trải qua.

Mặt mũi tái nhợt, Lý Tinh La cắn môi gọi cho Bùi Dục Uyên.

Anh đang định tìm cô thì nhận được cuộc gọi.

"Dục Uyên..." Giọng nói thều thào yếu ớt.

Vừa nghe liền nhận ra cô không ổn, người đàn ông cau mày, "Em sao vậy?"

"Em đến kỳ rồi, bụng đau kinh khủng..." Lý Tinh La nghiến răng nghiến lợi, cố gắng phát ra tiếng.

Nghe xong, Bùi Dục Uyên lo lắng đứng ngồi không yên, "Sao lại thế? Em lén ăn kem lạnh à?"

"Không phải!... Có lẽ là do thuốc." Nghĩ một hồi, chỉ có thể là nguyên nhân này.

"Thuốc? Thuốc gì?" Anh nhíu chặt mày, cầm áo khoác rồi đi thẳng ra ngoài.

Cô gái nhỏ im lặng trong chốc lát, sau đó mới tủi thân nói: "...Thuốc tránh thai."

Bùi Dục Uyên sững sờ.

Đúng rồi, lần trước sau khi trở về từ tiệc rượu, anh giận cô nên không đeo bao. Cô đã nhắc nhở, nhưng chẳng biết lúc đó đầu óc anh bị làm sao, xong việc còn thờ ơ bảo cô tự đi mua thuốc.

Lúc này nghe thấy âm thanh lào thào suy yếu trong điện thoại, người đàn ông cảm thấy hối hận muôn phần.

Lý Tinh La đau tới nỗi sụt sịt sắp khóc, "Em không thể đến buổi từ thiện nữa, anh... hôm nay anh về sớm được không? Em rất khó chịu..." Bụng dưới như bị dao đâm, cơn đau khiến cô thở hổn hển.

Lắng nghe âm thanh nghẹn ngào, Bùi Dục Uyên vừa giận vừa thương, anh tự trách bản thân mình và cũng trách cô hiện tại quá mức ân cần, bình thường chỉ bị thương chút thôi đã nhõng nhẽo đòi anh ôm hôn an ủi, thế nhưng bây giờ cô lại không hề ầm ĩ, ngoan ngoãn đến mức khiến anh đau lòng.

"Bé yêu ngoan, anh sẽ quay về ngay, được chứ?"

"Dạ." Cô gái nhỏ khẽ khịt mũi.

Sau khi cúp máy, Lý Tinh La đau khổ lăn lộn trên giường, ahhh mẹ nó đau chết đi được, thậm chí không còn sức để làm nũng với anh...

Bước vào phòng, Bùi Dục Uyên nhìn thấy Lý Tinh La cuộn tròn như con tôm trên giường. Anh vội vàng tiến tới đỡ cô dậy, đập vào mắt là một khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Sao lại thành ra thế này?" Anh lau mồ hôi trên trán cô, trong lòng nóng như lửa đốt.

Nếu biết cô sẽ phải chịu khổ như vậy, Bùi Dục Uyên nào dám để cô uống thuốc?

Thấy anh đã trở lại, Lý Tinh La bật khóc, "Huhu, đau quá..."

Người đàn ông ngay lập tức lấy điện thoại gọi cho bác sĩ.

Một tay cô tóm chặt vạt áo ở bụng dưới, tay kia nắm lấy sơ mi của anh, vùi mặt vào lồng ngực vững chắc, nức nở và rên rỉ như chú mèo con.

"Đừng sợ, đừng sợ. Anh gọi bác sĩ Điền rồi, bé yêu sẽ sớm hết đau thôi." Bùi Dục Uyên dịu dàng dỗ dành và vỗ lưng cô.

Dáng vẻ của cô thực sự khiến anh sợ hãi, anh không biết thuốc tránh thai có thể gây hại sức khỏe như thế này, nếu biết thì cho dù tức giận đến mấy, anh cũng không cho cô uống.

Giờ đây trong lòng ngập tràn sự hối hận.

Bác sĩ tới rất nhanh, sau khi kiểm tra thì xác nhận đúng là do thuốc tránh thai, khả năng là vì thể chất hơi đặc biệt nên Lý Tinh La cảm thấy đau đớn hơn người khác. May mắn thay, không có vấn đề gì lớn, bác sĩ kê thuốc giảm đau và dặn dò một chút rồi ra về.

Bùi Dục Uyên cho Lý Tinh La uống thuốc, cô liền mơ màng ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã tối hẳn.

Anh ôm cô nằm trên giường, có vẻ đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

Cô cử động nhẹ, cơ thể mệt mỏi và choáng váng.

Bùi Dục Uyên cúi đầu nhìn, nhanh chóng cúp máy và đặt điện thoại xuống, rồi xoa lưng cô, "Anh đánh thức em à?"

Lý Tinh La lắc đầu.

Thấy khuôn mặt nhỏ vẫn tái nhợt, Bùi Dục Uyên đau lòng hôn cô, "Anh xin lỗi, anh, anh không biết nhiều về loại thuốc đó... Anh sẽ không làm như vậy nữa." Anh sẽ không bao giờ để cô phải uống thứ đó thêm lần nào nữa.

Lý Tinh La cảm thấy hơi buồn cười, một người đàn ông như anh hiểu rõ được mới là điều lạ.

Úp mặt vào ngực anh, cô nhẹ nhàng nói: "Lỡ như... em vô tình mang thai thì sao?" Không có gì bảo đảm tuyệt đối.

Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, "Em có muốn không?"

"Ừm, quả thật em chưa nghĩ đến việc này. Có điều, hiện tại em thích hưởng thụ thế giới của riêng hai ta trước đã."

Ngoài kia có rất nhiều phụ nữ muốn sinh con cho Tổng Giám đốc tập đoàn Gia Hoa, nhưng cô gái này thì không.

Bùi Dục Uyên mỉm cười, anh cũng đồng tình với ý muốn ​​của cô, "Sau này anh sẽ có biện pháp, em yên tâm. Nếu thật sự vô tình... vậy cứ sinh thôi."

"...Vâng." Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, "Tối nay anh vắng mặt tại buổi từ thiện liệu có sao không?"

"Nó không quá quan trọng, anh bảo Tống Tri Đình tham dự rồi."

Lý Tinh La gối đầu lên tay anh và nhẹ nhàng nói: "Anh tốt quá~"

Anh khiến cô phải chịu khổ thì tốt đẹp chỗ nào. Bùi Dục Uyên không nói gì, chỉ vuốt tóc cô, "Bây giờ em còn đau không?"

Lý Tinh La khẽ nhíu mày, "Hơi hơi ạ."

Người đàn ông đặt tay lên bụng cô, "Đói chưa? Anh nấu cháo hạt kê cho em rồi."

"Em không muốn động đậy, khó chịu lắm, anh bón cho em nha~" Cô gái nhỏ ngước nhìn, lắc lắc tay áo anh ra vẻ nịnh nọt.

Bùi Dục Uyên dùng ngón cái mơn trớn đuôi mắt cô rồi ấn nhẹ vào mũi cô, giọng điệu bất lực: "Được rồi~ Chờ anh chút."

~~

Gần đây, tất cả nhân viên Gia Hoa đều biết rằng ông chủ của họ đang bị một yêu tinh nhỏ mê hoặc.

Nếu không phải yêu tinh thì còn là gì được nữa?

Bình thường, Bùi Tổng luôn lãnh đạm như đóa hoa trên núi cao, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, trên điện thoại của anh lại treo móc khóa gấu bông hình chú mèo Chi*, theo lời kể từ người chứng kiến, vào lúc "sát thủ thương trường" Bùi Dục Uyên nghiêm nghị thực hiện cuộc gọi đàm phán với đối phương, có một chú mèo con dễ thương lắc lư qua lại ở mặt sau của chiếc điện thoại... Hình ảnh quá chói mắt.

* Mèo Chi trong bộ phim hoạt hình Mái ấm của mèo Chi.

Một ngày khác, có người tình cờ bắt gặp Bùi Tổng ở bãi đỗ xe, thầm nghĩ không hổ danh là Bùi Tổng, ngày nghỉ vẫn đến công ty làm việc, cô ấy cảm động đi theo phía sau, nào ngờ lại nghe thấy ông chủ đang ôn tồn dỗ dành ai đó qua điện thoại: "Ừm, anh vừa đến công ty."

"Em ngủ ngoan nhé, anh sẽ về ngay thôi..."

"Đừng khóc, đừng khóc... Anh sai rồi."

"Là lỗi của anh."

"Được được được, anh về ngay đây..."

Bùi Tổng quay người lại, ánh mắt của cả hai lập tức giao nhau.

Cô nàng nhân viên ngượng ngập nói: "Chào buổi sáng, Bùi Tổng."

Bùi Dục Uyên sửng sốt, không ngờ đằng sau lại có người, anh gật đầu rồi sải bước về phía xe ô tô.

Cô gái vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng an ủi của Bùi Tổng nhà mình.

Chết rồi, cô đã nghe được điều gì đó... liệu có bị bịt miệng không...

Còn đâu Bùi Tổng với biệt danh cuồng công việc! Rõ ràng đã tới trước cửa công ty, vậy mà chỉ cần một cú điện thoại liền bị kéo trở về, Bùi Tổng, ngài thay đổi rồi...

Trong văn phòng Tổng Giám đốc bắt đầu xuất hiện rất nhiều thứ kì lạ: cốc đôi tình nhân, thú nhồi bông, đồ ăn vặt mà nữ sinh ưa chuộng như khoai tây chiên, thạch, hạt dưa, ô mai... Hôm trước dì lao công còn quét ra được mấy miếng sticker hình tiên nữ và kẹp tóc thỏ con từ dưới gầm ghế sô pha, và vật gây bỏng mắt nhất chính là túi băng vệ sinh treo ở phòng tắm...

Trong khi các nhân viên còn đang tò mò suy đoán về người phụ nữ này, thì mấy lãnh đạo cấp cao đã biết khá rõ, bởi vì gần đây bọn họ thường xuyên gặp mặt tại phòng của Tổng Giám đốc... Đương nhiên mọi người đều giữ kín như bưng.

Tuy có lòng muốn buôn chuyện nhưng cũng đành chịu trước uy thế của ông chủ.

Chiều nay là thời gian họp hội đồng thường kỳ.

Bùi Dục Uyên ngồi phía trước nghe báo cáo của cấp dưới. Họp được nửa chừng, thư ký Tống nhanh chóng đi vào từ cửa sau.

Trong lòng anh chợt có dự cảm.

Quả nhiên...

"Bùi Tổng, Lý tiểu thư đã tỉnh dậy và đang tìm ngài." Tống Tri Đình nắm hai tay đặt trước người, vẻ mặt bình tĩnh.

"Nói với cô ấy là lát nữa tôi sẽ về." Bùi Dục Uyên cúi đầu xem báo cáo.

Tống Tri Đình gật đầu, "Lý tiểu thư đã đến công ty rồi."

Mí mắt người đàn ông giật giật, "Mua cho cô ấy ít đồ ăn vặt để ngồi chờ ở văn phòng."

Tống Tri Đình giữ nguyên biểu cảm, "Linda đã bày hết đồ ăn yêu thích của Lý tiểu thư ra rồi, nhưng cô ấy vẫn muốn gặp ngài."

Mọi người xung quanh đồng loạt cúi thấp đầu.

Bùi Dục Uyên day day thái dương, "Bảo cô ấy..."

"Bùi Tổng, Lý tiểu thư hiện đang đứng trước cửa phòng họp." Tống Tri Đình chu đáo nói thêm.

Bùi Dục Uyên chợt khựng lại, sau đó đặt bút xuống rồi bước nhanh ra ngoài.

Mấy người trong phòng họp ngơ ngác nhìn nhau, chuyện này...

Tựa hồ chẳng hề ngạc nhiên trước hành động của ông chủ, thư ký Tống khẽ mỉm cười gật đầu, "Hiện tại Bùi Tổng cần xử lý một số vấn đề cấp bách nên cuộc họp tạm dừng khoảng hai mươi phút."

Người đàn ông vừa mở cửa phòng họp, một cô gái mặc chiếc váy hồng đột ngột lao đến, kèm theo tiếng nũng nịu "Dục Uyên Uyên".

Khi cánh cửa đóng lại, giọng nói vừa bất lực vừa dung túng của Bùi Tổng vang lên: "Có chuyện gì vậy? Hửm?"

Không biết cô gái đó nói gì, chỉ loáng thoáng nghe thấy người đàn ông thì thầm đầy trìu mến:

"Ngoan nào, anh cũng rất nhớ em..."

HOÀN TOÀN VĂN.

~~

Mn lưu link gg drive ở đây nhé, đề phòng nick mình bị report 😂

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...