Chương 14: Chương 14: Anh kế biến thái dùng quần lót cô an ủi

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ.

Chu Dã vừa mới chuẩn bị mặc quần áo, thì ngay lúc này điện thoại lại bỗng vang lên.

"Suốt nửa năm nay con không về nhà. Nếu ba không gọi cho con thì có phải con vẫn sẽ không gọi một cuốc về hỏi thăm tình hình ba đúng không ?"

Đầu dây bên kia là giọng nói tức giận của Chu An Quốc, lỗ tai Chu Dã thiếu chút bị thủng rồi.

"Ba không phải nói mặc kệ con sao? Con ở bên ngoài sống chết ra sao đều không liên quan đến ba. Dù sao người còn cảm thấy con nói dối. Con cũng không muốn trở về."

"Trước đó không lâu ba đi bệnh viện làm kiểm tra. Cơ tiêm bị viêm nghiêm trọng."

Chu An Quốc không tiếp tục cùng Chu Dã dây dưa, mà chỉ đơn giản nói những lời này.

Chu Dã bĩu môi, "Con trở về là được. Nhưng mà con nói trước, con không muốn thấy cái tên lưu manh kia. Ba bảo anh ta cút đi chỗ khác lúc con về."

Chu Dã cúp máy sau đó chuẩn bị mặc quần áo. Đến lúc cô mặc xong quần lót mới phát hiện còn có một cái quần mùa thu!

Cô ôm đầu. Mới có đầu năm mà mặc quần mùa thu cái gì! Trình Mục Dương coi cô là đứa con nít hả!

Thôi kệ, vậy cũng chứng minh rằng chú cảnh sát vẫn còn quan tâm tới cô. Chiếu cố vậy cũng được coi như là bạn bè, không hổ là người đàn ông mà cô coi trọng.

Chu Dã sau khi mặc quần mùa thu vào thì mặc thêm một cái quần dài, xong lại mặc vào áo khoác lông, cuối cùng là quấn một cái khăn quàng cổ len.

"..."

Cô đã không nhớ rõ đã bao lâu rồi bản thân chưa mặc nhiều quần áo như thế. Chu Dã quả thực bị độ dày này làm cho dở khóc dở cười. Cơ mà chất lượng của đống đồ này cùng kiểu dáng cũng hợp thời, thẩm mỹ của chú cảnh sát này miễn cưỡng coi như được đi.

Chu Dã kêu một chiếc xe quay về nhà.

Biệt thự Chu gia được tu sửa ở giữa một sườn núi. Sau khi sửa xong biệt thự chiếm vài trăm mảnh đất, có thể nói biệt thự Chu gia như một tòa lâu đầu cổ. Bên trong toàn bộ đều có công viên, bể bơi, sân bóng, và còn có đủ mọi loại phương tiện giải trí. Sau khi taxi vào cửa, còn phải mất mười phút mới đến được cửa chính.

"A, ngại quá. Hình như tôi quên manh điện thoại với bóp tiền rồi. Tôi vào nhà lấy rồi ra trả ông."

Chu Dã lúc này mới nhớ tới bóp tiền của mình cùng với điện thoại đều còn ở bên trong Tần Vương phủ.

"Tiểu thư, cô cũng không thể chơi xấu. Tôi đưa cô từ trung tâm thành phố tới nơi này mất hai giờ đồng hồ. Ít nhất phải hai trăm. Nếu không trả tiền thì hôm nay cô không thể xuống xe!"

Tài xế bắt lấy quần áo Chu Dã.

Lúc này có mấy tờ tiền màu đỏ đưa tới trước mặt tài xế, "Đa tạ vị đại ca đã đưa em gái tôi đưa về nhà. Đây là tiền xe của ông."

Chu Dã nghe tiếng nhìn lại, thấy một người đàn ông mặc vest màu xám mang, đeo mắt kính gọng vàng đứng ở một bên. Trên mặt hắn mang theo nụ cười dịu dàng, tựa như thiên sứ thuần khiết.

"Đều là người chợ phía tây, không cần khách sáo."

Tài xế cười đem xấp tiền gần một vạn để trước ánh sáng nhìn thoáng qua, xác định là hàng thật mới vội vàng đem tiền mặt cất vào trong túi.

Lúc tài xế chuẩn bị rời đi, Thời Thôi lại cười nói: "Đó là tiền xe. Nhưng mà vừa rồi ông làm dơ quần áo của em tôi, làm tâm tình em ấy không tốt, không phải ông cũng nên bồi thường một chút chứ nhỉ?."

Tài xế vội vàng cười ha hả nói với Chu Dã: "Cô gái nhỏ, vừa rồi là tôi không đúng. Tôi xin lỗi cô."

Quả nhiên sau khi có tiền vẻ mặt hung thần kia lập tức biến thành kẻ nịnh bợ.

Nhưng mà người kia lại cười nói: "Nói xin lỗi thì sao so được với hành động. Khi nãy ông dám dùng ' tay ' kéo quần áo của em ấy. Như vậy đi, vì tỏ vẻ thành ý. Ông đem cánh tay này để lại đây."

Tiếng nói vừa dứt, mấy người cường tráng, vạm vỡ đã đi tới. Trong đó có hai người đàn ông lôi tên tài xế, kéo thẳng đến rừng cây rậm rạp. Ngay sau đó liền truyền đến tiếng kêu thảm thiết của vị tài xế kia.

"Trời ạ, tên lưu manh, ông ta chẳng qua là chạm vào một chút quần áo mà thôi. Có cần phải chặt tay người ta không vậy?"

Chu Dã không phải thánh mẫu, chỉ là cảm thấy Thời Thôi lần này thật sự quá đáng.

"Em cũng đã nói. Ông ta chạm vào quần áo. Nếu ông ta chạm vào nơi khác của em, anh không chỉ đơn giản là chém tay của ông ta đâu."

Thời Thôi tiến đến bên người Chu Dã ngửi được một mùi hương nhàn nhạt, hắn híp mắt hít sâu một hơi.

Chu Dã quả thực bị hành động này của Thời Thôi làm ghê tởm đến dạ dày quay cuồng. Cô lại không phải biến thái, vậy nên so có thể có tiếng nói chung với người kiểu vậy chứ.

"Tôi đi gặp ba. Anh muốn hít thở không khí thì ở chỗ này từ từ mà hít!"

Chu Dã nói xong đi vào. 3 năm trước cô phát hiện Thời Thôi có tình cảm nam nữ với mình. Một năm trước quần lót của cô bỗng dưng lại mất tích một cách bí ẩn. Ban đầu Chu Dã còn tưởng rằng quần lót treo ở ban công bị gió cuốn bay đi. Hơn nữa quần lót cô vốn dĩ cũng mặc nhiều, cô cũng lười mặc lại lần nữa nên không quan tâm.

Kết quả có một lần cô định tìm Thời Thôi đi ra ngoài đánh tennis. Khi đi ngang qua phòng Thời Thôi, cửa phòng không đóng. Nên thấy được cảnh người anh trai ôn tồn lễ độ dùng quần lót của cô thủ dâm.

Chu Dã thấy ghê tởm nên không bao giờ muốn cùng Thời Thôi nói chuyện nữa. Nhưng người này quỷ kế mưu mô, mỗi lần đều có thể nghĩ cách khiến cô chủ động tìm hắn nói chuyện.

Tới bên trong thư phòng của Chu An Quốc, Chu Dã lạnh lùng ngồi vào trên sô pha.

"Con đã nói không muốn nhìn thấy cái tên lưu manh kia mà, vậy mà ba còn cho anh ta ở nhà !" Chu Dã tức giận chu cái miệng nhỏ lên.

"Chu Dã, Thời Thôi là anh của con. Hơn nữa vẫn là trợ thủ đắc lực của ba. Con nên biết thằng bé cũng vì cái nhà này mà cái giá phải trả cũng không ít. Con đừng đối nghịch với nó mỗi ngày nữa. Ba cũng nói rồi, tài sản của ba đều sẽ để lại cho con thừa kế. Con cũng nên ít đi đấu võ mồm với anh trai con đi."

Chu An Quốc suy yếu mà nói.

Chu Dã nghĩ thầm chắc chắn mục tiêu của tên lưu manh kia là lừa ba cô, muốn ông ấy yêu thương anh ta. Kia chẳng lẽ muốn tài sản Chu gia sao?

"Được.Thấy thân thể ba không thoải mái nên con cũng không so đo chuyện này nữa. Nhưng ba kêu con tới đây là vì chuyện gì?"

"Mẹ con lúc còn sống có một người bạn thân sinh đứa con trai. Năm đó không muốn làm giao ước. Nhưng lúc sau nhà trai vẫn luôn không có bạn gái. Kéo dài tới hiện tại là 30 tuổi, mà con cũng 18 tuổi rồi. Ta và mẹ kế đã suy xét qua điều kiện của đối phương, cũng tốt, làm công việc cũng chính trực đáng tin cậy. Con gả qua đó thật ra cũng không có vấn đề."

"30 tuổi? Con nói cho ba nghe, 30 tuổi mà không có bạn gái, thì chắc không phải là thân thể bị tàn tật đi? Ba và mẹ kế chuẩn bị đem con đẩy vào hố lửa sao?"

Chu Dã cầm lấy quả táo cắn một ngụm.

"Đương nhiên không phải! Tiểu Dương bởi vì quá nhiều việc nên không có bạn gái. Cô gái muốn gả cho cậu ta phải xếp cả hàng dài đấy."

Chu An Quốc đưa cho Chu Dã một tấm ảnh chụp.

Chu Dã cúi đầu nhìn thoáng qua, nháy mắt trừng lớn hai mắt.

"Tiểu tử này trông rất đẹp! Hơn nữa lại là một cảnh sát. Người cũng chính trực thiện lương. Không cần lo lắng tương lai đối phương có ý không tốt với con. Ba thật ra rất yên tâm. Bối cảnh Trình gia cũng không tồi."

"Thật đúng là ba của con!"

Chu Dã cầm ảnh chụp chạy đến bên người Chu An Quốc mừng rỡ ôm ông. Cô quả thực vừa lòng, không, phải nói là quá vừa lòng mới đúng! Đối tượng mà cô xem mắt thế nhưng là Trình Mục Dương!

Chú cảnh sát, xem ra đến cả ông trời cũng muốn giúp cháu!

====

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...