Chương 65: Chương 65: Mối tình vụng trộm ở ký túc xá

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Nghe được giọng của bạn cùng phòng, Trình Mục Dương lập tức buông màn giường xuống.

Anh xoay người nhìn về phía Tống Kiệt, "Tôi có chút việc phải làm, cậu có thể đi ra ngoài dạo một vòng không?"

Trình Mục Dương nào biết rằng Chu Dã gan lớn như vậy dám chạy đến trong phòng anh. Chỉ có thể đuổi Tống Kiệt ra trước mới kêu Chu Dã rời đi.

Tống Kiệt nhìn bộ dáng nghiêm trang này của Trình Mục Dương, thật ra không nghi ngờ gì hết. Hắn còn tưởng rằng Trình Mục Dương muốn ở trong phòng gọi cho cùng cục cảnh sát, hỏi một chút tin tức về việc bắt giữ tội phạm. Hắn tuy rằng là quân nhân nhưng rốt cuộc không phải là người của cục cảnh sát, cho nên ở đây chỉ sợ không tiện.

"Được rồi, tôi đi dạo bên ngoài trong chốc lát. Cảnh sát Trình, cố lên."

Tống Kiệt tươi cười mà nhìn Trình Mục Dương.

Trình Mục Dương tuy rằng không biết Tống Kiệt suy nghĩ cái gì, nhưng nhìn Tống Kiệt rời ký túc xá. Anh lập tức xốc lên màn giường ngồi vào mép giường, ánh mắt âm trầm mà nhìn Chu Dã.

"Sao em lại đến đây? Nếu vừa rồi chú không đuổi cậu ta đi, thì tối hôm nay em sẽ bị phát hiện, muốn bị toàn trường biết đúng không?"

Thật ra Trình Mục Dương không lo cho thanh danh của mình, mà thứ anh lo là Chu Dã bị người khác phát hiện thì mai sau cô sẽ bị người khác chê cười. Hơn nữa Chu Dã mới vừa vào đại học, kế tiếp còn phải sống và học ở đây thêm nhiều năm nữa.

"Trước sau gì cũng biết. Dù sao tương lại em với chú kết hôn với nhau, bọn họ cũng sẽ biết thôi à."

Nhưng Chu Dã lại hoàn toàn không lo lắng. Thanh danh của cô cũng đã không tốt rồi. Chỉ cần sống chung với Trình Mục Dương, một chút cô cũng không thèm để ý.

Trình Mục Dương lại không thể nhìn bộ dạng này của Chu Dã, anh lập tức đem Chu Dã từ trên giường ôm lên.

"Mau mặc quần áo lại rồi trở về."

Trình Mục Dương cầm lấy váy Chu Dã đặt ở một bên muốn tròng lên cho cô.

"Không muốn! Em không về."

Chu Dã giãy giụa không cho Trình Mục Dương đem váy tròng lên người mình.

"Nghe lời!"

Trình Mục Dương ngữ khí rõ ràng so vừa rồi trọng không ít.

Chu Dã nghĩ đến cảnh ở nhà ăn hôm nay, Trình Mục Dương và Tô Tình hai người thân thiết ngồi ăn cơm, cô chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm không thoải mái.

Cô bây giờ mở ra hai cái đùi phát tao trên giường anh, vậy mà một chút phản ứng anh đều không có, đã thế còn muốn đuổi cô ra ngoài.

"Có phải chú một chút cũng không thích em đúng không?."

Trong mắt Chu Dã mang theo một tia phẫn nộ. Dù sao nếu Trình Mục Dương cởi quần áo loát dương vật trước mặt cô, thì cô khẳng định sẽ đẩy ngã Trình Mục Dương trên đất, mặc kệ anh có đồng ý hay không dù sao trước làm rồi nói.

"Em rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Chuyện này cùng không liên quan đến việc chú thích em. Nhanh trở về đi."

Trình Mục Dương vừa dứt lời liền nghe được bên ngoài lại có tiếng mở cửa, anh lập tức buông màn giường ngồi trở lại.

"Cảnh sát Trình ngại quá, vừa rồi tôi ra cửa lẹ quá nên quên mang điện thoại mà nếu không có điện thoại tôi sẽ rất khó đi dạo. Tôi chỉ tìm một chút thôi."

Tống Kiệt vừa nói vừa mò trên bàn tìm kiếm. Hắn nhớ rõ mình đặt điện thoại trên bàn, mà giờ lại không thấy, đành phải tiếp tục đổi chỗ khác kiếm.

Nhìn Tống Kiệt chốc lát mới có thể ra ngoài, Chu Dã vui vẻ vì cô đã có thêm thời gian không bị anh tống cổ đuổi ra.

Giường của Trình Mục Dương cũng không lớn, cho nên hai người ở trên giường dựa rất sát vào nhau.

Khóe miệng Chu Dã gợi lên một nụ cười, cô ngước lên hôn một cái vào yết hầu Trình Mục Dương.

Trình Mục Dương căn bản không có cách nào đẩy cô ra bởi vì chỉ cần anh đẩy Chu Dã ra, liền sẽ phát ra động tĩnh lớn.

Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Dã cưỡi ở trên người. Bàn tay Chu Dã mò tới giữa hai chân Trình Mục Dương.

Tay nhỏ mềm mại trước tiên xoa nhẹ vài cái ở mặt trên dương vật sau đó kéo ra khóa kéo.

Lúc này Trình Mục Dương bắt lấy tay Chu Dã không cho phép cô tiếp tục tác loạn.

Chu Dã lập tức ho nhẹ một tiếng. Tống Kiệt đang tìm điện thoại bên ngoài dừng lại động tác.

"Cảnh sát Trình, vừa rồi hình như tôi nghe được có tiếng ai ho chỗ giường cậu thì phải."

Tống Kiệt làm một người lính cho nên thính giác nhạy hơn so với người khác.

Trình Mục Dương lập tức nhíu mày nói: "Là tôi ho. Hôm nay đi huấn luyện, yết hầu có chút khô."

Vừa nói chuyện đồng thời Trình Mục Dương tặng cho Chu Dã một cái ánh mắt cảnh cáo, ý bảo Chu Dã không được quậy nữa.

Nhưng mà Chu Dã căn bản không nghe Trình Mục Dương nói, tiếp tục làm bộ ho khan.

Trình Mục Dương bất lực đành phải để Chu Dã kéo ra khóa quần lôi dương vật anh ra.

Mà thời khắc Chu Dã cúi đầu hút dương vật. Đầu lưỡi mềm mại ướt át nhắm ngay quy đầu màu đỏ tươi quy hút chặt. Đầu lưỡi quét qua lại trên mã mắt làm hầu kết Trình Mục Dương không tự chủ được mà lăn lộn.

Trình Mục Dương thật sự là không nổi màn dụ hoặc này, dương vật rất nhanh cứng như hòn đá.

Chu Dã hút đến khi dương vật cứng hoàn toàn rồi lập tức nhả nó ra.

Hiện tại cô vẫn còn tức giận, sao có thể cho Trình Mục Dương thoải mái. Dù sao tao bức phát ngứa bên trong khó chịu, cần thiết phải để dương vật cứng trị ngứa.

Lúc này Tống Kiệt tìm được điện thoại trong ngăn kéo ở cái bàn phía dưới vì thế hứng thú hừng hực mà ra cửa.

Nghe được tiếng Tống Kiệt đóng cửa, Trình Mục Dương lúc này mới lạnh mặt cưỡng bách Chu Dã mặc váy vào.

"Được rồi, thừa dịp cậu ta vừa đi thì em chạy nhanh trở về."

Giọng Trình Mục Dương cũng không còn lạnh lùng như trước nữa mà thay vào đó là nhẹ nhàng.

"Không cần. Tối hôm nay em phải ở đây ngủ. Nếu chú còn đuổi em về nữa, em sẽ hẹn một nam sinh tới phòng em làm tình. Dù sao có nhiều nam sinh muốn được thao em. Chỗ em ở lại tiện. Đừng nói là hẹn một người, hai người cũng hoàn toàn có thể."

Chu Dã nói xong mặc váy vào đi về phía cửa.

Cô không có phát hiện lời mình vừa nói xong, ánh mắt Trình Mục Dương đã đen đến cực điểm. Quả thực giống như muốn ăn thịt.

Chu Dã mới vừa đi đến cửa ký túc xá, một lực thật lớn đem cô đẩy đến trên cửa. Váy bị xốc lên, phía dưới không có mặc quần lót vì thế tao bức bại lộ trong không khí.

Ngay sau đó một cái dương vật thô to vô cùng to lớn từ phía sau để trên tao bức. Thời điểm Chu Dã không kịp phản ứng, côn thịt đã hung hăng xỏ xuyên qua.

"A... Trình Mục Dương chú cút ra ngoài cho em... Lão nương không cần hầu hạ a..."

Trong lời nói Chu Dã còn mang theo sự tức giận vô cùng. Cô vừa dứt lời thì dương vậy thô to bắt đầu kịch liệt thao.

Bạch bạch bạch...

Mông cô bị Trình Mục Dương thao đến rung động. Tao bức sau mấy chục cú thúc liền từ màu hồng phấn biến thành màu đỏ tươi. Dâm thủy bên trong được dương vật lôi ra, chỉ cần rút ra một chút liền sẽ chảy ra một ít dâm thủy.

"Không hầu hạ? Vậy thứ ở dưới của em là cái gì?"

Trình Mục Dương sờ nơi cấm địa giữa hai chân Chu Dã, chỉ thấy tất cả ngón tay anh đều là dâm thủy sáng lấp lánh.

====

Nhấn sao và cmt đi nèoooo

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...