Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
"Bởi vì em mang thai nên chú mới kết hôn với em ư?"
Chu Dã ngẩng đầu ánh mắt sáng quắc mà nhìn Trình Mục Dương.
Trình Mục Dương duỗi tay nâng nhẹ cằm Chu Dã rồi cúi đầu hôn môi cô, "Sau khi em tốt nghiệp, nếu em vẫn không có hối hận. Chúng ta vẫn sẽ kết hôn. Chẳng qua bây giờ kết hôn trước mấy năm thôi."
Những lời này tuy rằng kém xa với mấy lời thổ lộ nóng bỏng. Nhưng đối với Chu Dã thì cũng coi như chấp nhận được. Cô lập tức duỗi tay ôm lấy Trình Mục Dương, "Vậy chúng ta liền kết hôn đi."
Cô biết cảm giác khi thích một người là như nào. Chỉ cần có thể cùng Trình Mục Dương ở bên nhau, kết hôn trước vẫn không vấn đề gì.
Nhưng mà nghĩ đến chuyện kết hôn với Trình Mục Dương, Chu Dã lúc sau gửi tin cho Đường Thiên dặn dò hắn tạm thời không cần bác bỏ tin đồn. Dù sao Trình Mục Dương đã muốn cùng cô kết hôn. Cô sẽ tạm giả vờ mấy ngày rồi sẽ nói thật với Trình Mục Dương là thật sự cô không mang thai chẳng qua là do nhầm lẫn.
Đến lúc đó Trình Mục Dương hẳn là sẽ không đi tra chuyện Tô Tình đâu.
Ngày hôm sau.
Chu Dã vừa đến trường, cô phát hiện ánh mắt của người khác nhìn mình không còn châm chọc như hôm qua nữa, ngược lại còn có phần áy náy.
Lúc này Từ Ngọc chạy đến vẻ mặt kính nể sùng bái mà nhìn Chu Dã, "Tiểu Dã, rốt cuộc thì nhà cậu có địa vị như thế nào a. Cậu có biết người dùng acc « mây trắng nhiều màu » hôm qua mắng chửi cậu trên diễn đàn đã bị người ta lột ra bộ mặt thật rồi không. Thì ra là Đàm Vân chung lớp chúng ta, còn có nữ sinh lớp khác đều bị xử lý. Cuối cùng còn có nhân chứng chứng minh cậu đã sớm dọn ra khỏi ký túc xá của bọn họ xá. Cái gọi là bắt gặp cậu dẫn trai về qua đêm bị bắt gặp đều là lời nói dối. Riêng con nhỏ Đàm Vân kia được trường trực tiếp xử phạt rồi."
Chu Dã nghĩ có thể Trình Mục Dương đã giúp cô giải quyết chuyện, vì chắc chắn anh ở trong trường có quan hệ. Nên mới giải quyết nhanh như thế.
"Mấy người bọn họ làm chuyện này đều là ác giả ác báo. Mới năm nhất đã bị xử phạt, tự họ đã tô lên vết đen trong hồ sơ mình."
Chu Dã đối với đám nữ sinh chỉ biết khua môi múa mép ở sau lưng cô không hề đồng tình chút nào. Nếu không tới trêu chọc cô thì cũng sẽ không có hậu quả như vậy. Tuy rằng trường học không có bác bỏ tin đồn Chu Dã mang thai, nhưng do câu chuyện bắt nguồn từ mấy cô bạn xấu xa chung lớp Chu Dã, nên hiển nhiên cũng không có người thèm tin chuyện Chu Dã mang thai nữa.
Buổi chiều, Chu Dã mới vừa tan học liền nhận được tin nhắn của Trình Mục Dương gửi. Nội dung là bảo cô đến cửa sau của trường chờ.
Chu Dã lập tức đến cửa sau trường, chỉ thấy Trình Mục Dương đậu xe ở cửa. Chu Dã lập tức mở cửa ngồi vào.
"Sao chú không đến thẳng ký túc xá của em vậy?. Chẳng lẽ muốn đi ra ngoài hẹn hò?"
Chu Dã nhảy nhót vui vẻ nói. Trong khoảng thời gian trải qua mâu thuẫn với Trình Mục Dương, cô không được hưởng thụ đời sống tình dục gì cả. Hiện tại đã giảng hòa với Trình Mục Dương, cô đương nhiên muốn Trình Mục Dương hung hăng chơi cô, tốt nhất là chơi đến khi cô phun nước mới thôi.
"Không phải. Hôm nay chúng ta phải về nhà một chuyến."
Trình Mục Dương nhìn thoáng qua giày cao gót trên chân Chu Dã, anh nhíu nhíu mày rồi lái xe đến tiệm giày gần nhất.
Sau khi anh xuống xe rất nhanh đã quay trở về, lúc về trên tay còn cầm theo một hộp giày.
Tiếp theo Trình Mục Dương mở hộp tận tình giúp Chu Dã thay giày thể thao.
"Sau khi mang thai không được mang giày cao gót."
Trình Mục Dương nghiêm khắc nói.
Chu Dã ngốc lăng tại chỗ, cô hoàn toàn quên thân phận hiện tại của mình là thai phụ.
"Đúng vậy! Chú cảnh sát nói không sai. Em đã quên việc mà một thai phụ phải làm. May là có chú nhắc em."
Sau khi nói xong lời này một lúc Chu Dã chột dạ xoay đầu không dám nhìn mặt Trình Mục Dương. Trời ạ, cô muốn giai quyết rõ chuyện này.
Trình gia.
Trình Mục Dương đưa Chu Dã trở về, vừa vào nhà, mẹ Trình liền nở nụ cười chạy lại nắm lấy tay Chu Dã.
"Tiểu Dã, hơn một tháng con đi học thật sự lâu lắm đó. Nhà ăn ở trường đúng là kém. Con đã gầy đi một vòng rồi nè."
Chu Dã nhéo nhéo bé mỡ có trên bụng. Mẹ Trình thật là chăm cô quá mức luôn. Cô tròn lên vậy mà lại nói cô gầy.
"Mẹ, tiểu Dã hiện tại không thể vận động mạnh. Mẹ đừng dùng sức kéo tay cô ấy."
Trình Mục Dương đã đi tới, ánh mắt khẩn trương mà nói.
"Mục Dương, con chăm sóc con bé kỹ hơn trước rồi đó. Mẹ cũng chỉ kéo tiểu Dã một chút mà thôi, con không cần phải kinh thiên động địa như vậy."
Mẹ Trình siêu siêu thích Chu Dã. Mỗi lần nhìn thấy diện mạo như búp bê của Chu Dã liền hận không thể tự mình thiết kế quần áo cho cô bé mặc một lần.
"Mẹ, Chu Dã bây giờ đang mang thai. Giai đoạn đầu mang thai không thể kịch liệt vận động."
"Đúng vậy đúng vậy."
Chu Dã mới vừa thấy ok bây giờ thì không còn vậy nữa. Ngay từ đầu chỉ có cô và Trình Mục Dương biết chuyện này, bây giờ Trình Mục Dương đem chuyện mang thai nói cho mẹ anh, đến lúc phát hiện là giả thì cô phải giải thích thế nào a.
Cùng lúc đó vẻ mặt đầy ý cười ban đầu của ba mẹ Trình đọng lại. Ánh mắt hai người ngơ ra nhìn Chu Dã.
Đọng lại vài giây sau, sắc mặt của mẹ Trình nháy mắt cười phá lên, "Trời ơi! Tiểu Dã thế nhưng mang thai rồi! Đây chính là tin cực tốt a! Hôn lễ của hai con phải chạy nhanh chuẩn bị! Nếu không bụng lớn rồi mặc váy cưới không đẹp nữa!"
Chu Dã: "Thật ra con..."
"Không cần nói gì nữa. Mặc kệ con muốn cái gì bác cũng sẽ chuẩn bị. Còn có sính lễ bác lập tức liền chuẩn bị. Không được, bác còn phải thông báo cho mấy bà bạn già mới được. Khiến những người đó luôn ở trong nhóm chê cười bác mãi vẫn không lên được chứ bà. Bây giờ bác có thể xả giận một lượt rồi."
Mẹ Trình nói xong chạy về phòng gọi điện cho từng người bạn.
Chu Dã: "..."
Ngay tức khắc cô cảm thấy mình giống như đã phạm vào một sai lầm không thể cứu vớt.
Buổi tối.
Sau khi mọi người đã say giấc thì Chu Dã trong phòng mở ra cửa, tiếp đó trộm lén vào phòng Trình Mục Dương.
Sau lần huấn luyện Chu Dã đã rút ra cho bản thân một kinh nghiệm là Trình Mục Dương rất dễ tỉnh dậy trong lúc ngủ. Cho nên buổi tối trước khi ngủ cô có đưa cho Trình Mục Dương ly nước bên trong thả một viên thuốc ngủ.
Khoảng thời gian trước bởi vì buổi tối bị dục vọng dày vò ngủ không được nên Chu Dã đã đi mua mấy viên thuốc ngủ đặt ở Trình gia không có mang về.
"Chú ơi?" Chu Dã thăm dò hô lên một tiếng. Kết quả không có ai trả lời, Chu Dã xác định được Trình Mục Dương đã ngủ rồi. Cô lập tức chạy đến mép giường.
Quả nhiên Trình Mục Dương ngủ đến say mê, căn bản kêu không tỉnh. Chu Dã xốc chăn lên kéo quần ngủ của Trình Mục Dương xuống. Chỉ thấy bên trong là một cái dương vật thật lớn nửa mềm đang nằm giữa hai chân.
Hơn một tháng Chu Dã không nhìn thấy thằng cu này, cô nhớ nó thật sự, cô lập tức cúi đầu dùng đầu lưỡi liếm lên dương vật. Sau khi liếm cứng, Chu Dã lập tức đỡ dương vật nhét vào trong hoa huyệt.
Nhưng mà quy đầu mới vừa để ở cửa âm đạo, còn chưa có nhét vào, thì Trình Mục Dương đã mở hai mắt.
"Em làm gì vậy?"
Trình Mục Dương cất giọng nói lạnh lẽo lên.
Chu Dã sợ tới mức run lên trực tiếp đè mông ngồi xuống, dương vật tức khắc toàn bộ cắm vào bên trong tao bức.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?