Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
"Nơi đó... Không cần a..."
Chu Dã thét chói tai, quả thực muốn vặn mông mình thoát khỏi, nhưng mà ngược lại làm cúc huyệt càng ngậm chặt lấy dương vật Trình Mục Dương.
"Không cần à? Lúc cặp mông cong này quyến rũ chú, có nghĩ tới không cần không hả?"
Tay Trình Mục Dương bóp chặt eo thon của Chu Dã, thoáng rút ra, rồi lại bắt đầu dùng sức đem côn thịt lớn một lần nữa hướng tới lỗ đít định đâm vào.
Dương vật thô to thọc vào trong làm cúc huyệt giãn ra, tầng thịt phía trong cọ xát tạo nên khoái cảm khó tả.
"Vừa rồi... Là vừa rồi... Bây giờ là bây giờ..."
Chu Dã dựa vào lòng Trình Mục Dương, giọng nói đứt quãng nói không trọn vẹn.
Nhưng mà Trình Mục Dương chỉ đâm có một cái thôi mà đã khiến Chu Dã ngẩng cổ run rẩy. Cặp mông vểnh thì đong đưa lên xuống. Bên trong bị dương vật lớn quấy nhiễu nên dâm thủy đã văng tứ tung lên đùi Trình Mục Dương.
Đồng thời anh cũng phát hiện cơ thể Chu Dã đang dần tiếp nhận anh. Cảm giác chiếm hữu này xẹt qua đầu quả tim anh một vết.
Cuối cùng anh vẫn cưng chiều Chu Dã, không nỡ để cô chịu khổ, nên động tác dưới thân đã thả lỏng hơn một chút. Từng cú giã cũng mềm nhẹ hơn rất nhiều.
Cứ thong thả ung dung thế này ngược lại làm Chu Dã bắt đầu có chút ăn không tiêu. Cô phát hiện cúc huyệt bắt đầu ngứa ngáy. Rõ ràng vừa rồi động tác của Trình Mục Dương còn thô bạo quả thực giống như muốn đâm hư cô.
Nhưng lại không nghĩ tới sau khi Trình Mục Dương điều chỉnh lại động tác, cô hoàn toàn không thoải mái chút nào ngược lại còn cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Huhu.. Mau, nhanh lên..."
Chu Dã khó chịu mà kéo cổ Trình Mục Dương cổ, tựa như người bệnh dựa vào lòng muốn hấp thu hết sinh khí trên người anh.
"Dâm đãng!"
Trình Mục Dương nói rồi đem dương vật thô to rút ra từ cúc huyệt Chu Dã, sau đó dùng ngón tay tách hai môi âm hộ ra rồi đặt quy đầu ngay cửa huyệt nhỏ hẹp. Sau đó anh hung hăng dùng sức đẩy dương vật vào.
Trong giây lát Chu Dã cảm giác tao huyệt của mình như bị nhét đầy. Tuy rằng cúc huyệt cũng có thể mang lại đủ khoái cảm cho cô, nhưng Chu Dã vẫn thích nhất là đâm vào lỗ nhỏ phía trước.
Sau khi côn thịt thô to cắm xuống thì anh bắt đầu giống như cưỡi ngựa nhanh chóng đẩy hông.
Bạch bạch bạch.
"A... Thật thoải mái... Sâu thêm một chút đi."
Trong lòng Chu Dã vẫn còn tức muốn chết đi được, nhưng cơ thể lại không như vậy. Trong thâm tâm cô vẫn đều nghĩ là do Trình Mục Dương quyến rũ mình, nếu không cô cũng không trở thành như vậy.
Theo từng cú va chạm càng lúc càng nhanh của anh, hoa huyệt Chu Dã càng thêm ướt át. Mỗi lúc dương vật đâm vào, thịt non sẽ bị nghiền nát đến tê dại.
"Nóng quá a..."
Khóe mắt cô đọng lại hơi nước, cô thấy dương vật của Trình Mục Dương giống như cái bàn ủi, nó sắp làm cháy tiểu bức của cô rồi. Nhưng nhiệt độ nóng bỏng này lại cố tình làm tiểu bức của cô kẹp chặt hơn.
"Bé con dâm đãng."
Trình Mục Dương cúi đầu ngậm lấy đôi môi mềm mại của Chu Dã, vói đầu lưỡi nóng hổi vào trong. Nụ hôn nồng nhiệt này khiến Chu Dã sắp không thở nổi rồi.
Miệng nhỏ phía trên thì bị lấp đầy bởi đầu lưỡi của anh, miệng nhỏ phía dưới thì lại bị côn thịt lớn nhét đầy. Độ ấm xe càng ngày càng lên cao, cô bị hơi thở nóng bỏng này làm cho ý thức dần trở nên mơ hồ.
Bạch bạch bạch ~
Tiếng đánh giữa hai cơ thể hòa với nước nước bên trong hoa huyệt truyền liên tiếp không dứt bên tai. Ngay khi dương vật Trình Mục Dương thoáng rút ra, đã có một lượng lớn dâm thủy ồ ạt chảy ra.
"Ưm...ưm"
Tất cả tiếng thét của Chu Dã đều bị Trình Mục Dương nuốt vào trong miệng. Cô lại bị làm đến cao trào, thịt non bên trong động co rút hút chặt lấy dương vật lớn không tha.
Thời điểm Chu Dã cho rằng bản thân sẽ bị Trình Mục Dương làm chết, thì một luồng tinh dịch đặc sệt cổ bắn vào tử cung cô.
Độ ấm của tinh dịch nóng đến sóng lưng Chu Dã truyền đến cảm giá tê dại. Bởi vì không thể chịu được kích thích mãnh liệt như vậy nên Chu Dã đã trực tiếp té xỉu trong lòng anh.
Chờ đến lúc cô tỉnh lại, lọt vào tầm mắt chính là ánh đèn mờ nhạt và khung cảnh quen thuộc của căn phòng.
Trên người đã thơm tho sạch sẽ, không cần nghĩ cũng biết có người chăm lo việc này cho cô. Chu Dã nghĩ đến chuyện lúc sáng, vậy mà cô lại bị Trình Mục Dương làm ở trong xe tới ngất luôn.
Từ từ, hình như cô đã quên mất một chuyện quan trọng.
Ngay sau đó, trong đầu Chu Dã bỗng lóe tia sáng lên. Cô đã nhớ ra rồi.
Chuyện cô mang thai giả đã bị Trình Mục Dương phát hiện!
Xong đời. Trình Mục Dương nhất định sẽ dạy dỗ cô đã đời luôn!
Hôm nay ở trên xe, ông chú đó đã thô bạo như vậy thô bạo cưỡng ép, đây đối với cô là hình phạt đầu tiên. Kế tiếp, có phải cô sẽ thảm hơn không?
Không biết ông chú đó có phơi bày chuyện này cho mọi người không nữa, đến lúc đó cái bản mặt của cô không biết phải ném đi đâu.
Nghĩ đến đây, máu trên mặt Chu Dã đều rút chạy hết sạch.
Đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa, chỉ thấy Trình Mục Dương bê một mâm cơm đi đến.
"Em ngủ cả ngày rồi, nên dậy ăn chút gì đó."
Trình Mục Dương vẫn là bộ dáng bình thường, hoàn toàn không nhìn anh có chút tức giận nào.
Chu Dã vì chột dạ mà không dám ngẩng mặt nhìn Trình Mục Dương, chỉ biết cúi đầu nhìn mấy món ăn dược đặt trên mâm.
Chỗ này toàn là món mà cô thích ăn thôi.
Tâm tình Chu Dã lúc này mới có chút hơi ấm. Hừ, đừng tưởng rằng làm mấy món em thích ăn là chú có thể hạ hỏa được em. Đồ ông chú lưu manh, dám cưỡng ép em làm tình ở trên xe. Aaaa thật đáng ghét mà.
Chẳng qua bởi vì có sự chiều chuộng của Trình Mục Dương, nên lá gan của Chu Dã ngày một lớn thêm.
"Chú đem ra đi, bây giờ em không đói tí nào. Đặc biệt là không muốn ăn đồ do chú làm."
Chu Dã ngẩng đầu, trên mặt mang theo bất mãn dày đặc.
Nhưng mà cô vừa dứt lời, bụng liền ục ục kêu lên.
Vì trong phòng quá mức yên tĩnh, nên tiếng bụng kêu trở nên rất vang dội.
"Xác định không ăn sao?"
Trình Mục Dương nhịn không được cười một cái.
"Vậy chú đi ra ngoài, em thấy mặt chú là ăn không ngon rồi đó."
Chu Dã nói xong đứng lên muốn đẩy Trình Mục Dương ra. Ngay thời khắc cô đứng dậy thì liền phát hiện tinh dịch chảy dọc từ háng đi xuống.
Thật sự là Trình Mục Dương bắn quá nhiều tinh dịch vào trong, hôm nay đã rửa sạch rồi đó. Nhưng ở trong hoa huyệt vẫn còn lượng lớn tinh không chịu chảy ra.
"Chú đừng có nhìn."
Chu Dã thẹn thùng đẩy ngực Trình Mục Dương ra.
Bởi vì bị làm tình một ngày, chân đã mềm nhũn nên cô ngay tức khắc liền trực tiếp ngã vào lòng ngực Trình Mục Dương.
Thật là mất mặt muốn chết.
Kết quả lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng đập, "Mục Dương, sao con có thể cho Tiểu Dã ăn mấy thứ này? Bây giờ con bé đang mang thai. Tốt nhất phải ăn mấy món ăn có dinh dưỡng. Đồ cay ăn chung với cơm không có một chút dinh dưỡng gì cả."
Nói rồi Trần Dung bưng lại một chén canh thịt lớn.
Nhìn đến gương mặt Trần Dung, nháy mắt Chu Dã hoảng sợ. Cô căn bản không có mang thai a. Chuyện này nên giải thích với nào với dì ấy đây?
===
Tương tác tốt như ở chương 77 là sẽ có chương sớm lắm á nhaaa. Iu mọi ngừi nhìuuuu❤❤❤
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?