Chương 47: Chương 49: Người gì mà lạ đời

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

"Em ấy nói vậy thật à?"

Bên ngoài quán bar, Cảnh Hình dựa vào tường, phần lớn khuôn mặt ẩn trong bóng tối khiến người khác không thể nhìn rõ biểu cảm của anh.

"Ừ." Hạ Tùng cảm thấy khó chịu, muốn hút thuốc, nhưng trước giờ cậu chưa từng hút thuốc, nghĩ đến chuyện đó lại càng khó chịu hơn.

"Thấy em ấy và Tông Lị bước vào đây, em thực sự lo lắng cho em ấy." Hạ Tùng đá vào chiếc ghế bên cạnh, không vui nói: "Vậy mà em ấy còn nói chúng ta theo dõi em ấy."

Cảnh Hình cúi đầu, im lặng một lúc lâu, không biết đang suy nghĩ gì.

Một lúc sau, anh thở dài rồi nói: "Thôi được rồi. Em ấy muốn có không gian, vậy thì như ý em ấy đi."

Hạ Tùng nói: "Em hối hận rồi."

Cảnh Hình ngẩng đầu nhìn em mình.

Hạ Tùng nói: "Nếu ngày đó chúng ta không có quan hệ như vậy với em ấy, liệu chúng ta vẫn có thể là anh em được không?"

Cảnh Hình cong môi cười khẽ, hỏi: "Tiếp tục làm bạn, sau đó nhìn em ấy yêu người khác, vừa nói vừa cười?"

Hạ Tùng nghĩ đến cảnh tượng này, cảm thấy có chút không thể chịu đựng được.

Cảnh Hình nói tiếp: "Nếu em ấy yêu, mà người em ấy yêu không phải là một trong số chúng ta, thì khoảng cách giữa chúng ta cuối cùng sẽ càng xa hơn."

Hà Tùng cảm thấy lời Cảnh Hình nói có vẻ có lý.

Dù sao thì có thằng con trai nào sẽ cho phép bạn gái mình đi cùng hai người con trai cùng thích mình chứ?

"Bây giờ chúng ta làm như vậy đi. Cuối cấp. Tập trung vào việc học đi. Dù sao thì em ấy cũng không có ý định hẹn hò khi còn học đâu. Chúng ta sẽ nói chuyện sau khi tốt nghiệp." Cảnh Hình bình tĩnh liếc nhìn Hạ Tùng: "Trong thời gian này đừng làm phiền em ấy."

Hạ Tùng điên cuồng gãi đầu, hồi lâu sau mới thở dài: "Biết rồi."

-

Quán bar vẫn sôi động, màn biểu diễn của ban nhạc trên sân khấu đã đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm.

Chuyện nhỏ vừa xảy ra với Úc Tuyết Nhi đã nhanh chóng bị mọi người xung quanh quên lãng.

Tông Lị toàn thân toát mồ hôi, gặp mấy thanh niên tới đây vừa nói vừa cười.

"Để tôi giới thiệu bạn tôi nhé." Tông Lệ nắm lấy cánh tay của Úc Tuyết Nhi, nhướng mày nhìn hai chàng trai: "Đẹp quá phải không?"

"Cô ấy xinh quá. Tôi có thể kết bạn WeChat được không?" Một chút ngạc nhiên thoáng qua trong mắt các cậu trai. Kiểu con gái trong sáng như thế này chính là tuyệt nhất trong quán bar.

"Không quan tâm." Úc Tuyết Nhi ngửa đầu uống cạn ly nước trái cây, cảm thấy vô vị.

Tông Lị nhún vai nói: "Tôi hết cách rồi. Mấy người cứ đi vui chơi đi, tôi đi nghỉ ngơi đây."

Mặc dù đám thanh niên vẫn muốn quấy rầy, nhưng khi thấy bảo vệ sắp tới, bọn họ biết đây không phải là người mà bọn họ có thể trêu chọc, nên chỉ có thể cất điện thoại rời đi.

Tông Lị buông tay đang ôm cánh tay của Úc Tuyết Nhi ra, ngồi xuống bên cạnh cô, hơi nhướng mày: "Sao vậy? Sao sau khi tớ đi chơi về, tâm trạng cậu có vẻ tệ hơn vậy?"

Úc Tuyết Nhi mím môi, sắp khóc.

"Lị Lị..." Úc Tuyết Nhi nhào vào lòng Tông Lị khóc lóc hỏi: "Tớ phải làm sao đây..."

Tông Lị cảm thấy khi hỏi cô phải làm sao, ít nhất cũng phải giải thích rõ ràng chuyện đã xảy ra trước.

Úc Tuyết Nhi đau khổ kể lại những chuyện vừa xảy ra. Cô không nhắc đến mối quan hệ giữa cô và Hạ Tùng. Cô chỉ nói mình bị phát hiện đến quán bar, sau đó Hạ Tùng đi về không vui vẻ.

Sau khi nghe vậy, Tông Lị vô cùng kinh hãi: "Cậu bị người khác ăn đậu hủ hả?"

Úc Tuyết Nhi: "?"

"Mấu chốt ở đây hả?"

"Người đó hiện giờ ở đâu? Mẹ kiếp, hắn dám chiếm tiện nghi của cậu, không sợ bị đánh gãy răng hả?" Tông Lị xắn tay áo lên, tức giận nói.

Úc Tuyết Nhi vội vàng kéo Tông Lị lại: "Hạ Tùng đá hắn một cái, sau đó bảo vệ đưa hắn đi rồi"

Tông Lị ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, "Vậy ý của cậu là cậu nói quá nặng lời, đuổi Hạ Tùng đi, cậu không biết xin lỗi à?"

"KHÔNG." Úc Tuyết Nhi lập tức phản bác: "Anh ấy đi theo tớ, là anh ấy sai, sao tớ phải xin lỗi?"

Tông Lị nhìn cô bằng ánh mắt khó tả nói: "Vậy cậu muốn anh ấy xin lỗi à?"

"Ờ...thực ra thì không phải vậy." Úc Tuyết Nhi nói.

Tông Lị nhấp một ngụm nước trái cây rồi hỏi: "Vậy cậu muốn làm gì?"

Úc Tuyết Nhi suy nghĩ một chút, buồn bực nói: "Tớ không biết. Tớ nghĩ tớ nói nhiều, nhưng anh ấy theo dõi tớ muốn kiểm soát tớ, cũng quá đáng. Tớ không muốn xin lỗi, cũng không muốn anh ấy xin lỗi, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, tớ và anh ấy ngay cả anh em cũng không thể."

"À~" Tông Lị hiểu ra.

Người này thực sự kỳ lạ.

"Thôi bỏ đi, cứ để họ yên đi."

Úc Tuyết Nhi chỉ đơn giản là ngừng suy nghĩ về những điều mà cô không thể hiểu được. Tâm trí cô đã ngập tràn chuyện của họ một thời gian rồi, đã đến lúc phải thư giãn.

"Trễ rồi. Tớ phải quay về." Úc Nhi nói với Tông Lị.

"Tớ sẽ nhờ người đưa cậu về." Tông Lị nói.

"Được, cảm ơn cậu." Úc Tuyết Nhi vẫy tay chào Tông Lị, sau đó đi theo người bảo vệ mà cô ấy tìm được rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...