Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Nửa học kỳ sau trôi qua rất nhanh, sau kỳ nghỉ hè, họ đã trở thành học sinh năm cuối.
Úc Tuyết Nhi vẫn dành tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè ở nhà một mình.
Thực ra cô đã đạt đến giới hạn của mình, cả về tinh thần lẫn thể chất.
Bây giờ mối quan hệ giữa ba người họ thậm chí còn tệ hơn cả mối quan hệ giữa những người xa lạ. Nếu như vậy, Úc Tuyết Nhi thà rằng vẫn duy trì tiếp xúc thân thể với bọn họ. Ít nhất thì theo cách đó họ vẫn có thể gặp nhau và vẫn là anh em.
Toàn bộ rèm cửa trong phòng đều được kéo lại, Úc Tuyết Nhi lén lút lấy ra thứ gì đó từ trong cùng ở tủ đầu giường. Đó là một món đồ chơi nhỏ mà cô đã mua trực tuyến trước đó.
Một cây dương vật giả!
Tuy không lớn bằng Cảnh Hình và Hạ Tùng nhưng cũng đủ để Úc Tuyết Nhi sử dụng.
Dương vật mô phỏng rất giống thật, ngay cả các đường gân xanh trên dương vật cũng được làm giống.
Úc Tuyết Nhi thử ấn nút, dương vật trong tay cô đột nhiên rung lên vặn vẹo rất linh hoạt.
Úc Tuyết Nhi giật mình, sau khi xem hướng dẫn mới nhận ra tần số rung động có thể điều chỉnh được.
Úc Tuyết Nhi liếm môi. Cô hơi lo lắng vì đây là lần đầu tiên cô sử dụng loại này.
Cô cố gắng đưa đầu dương vật vào âm đạo. Mặc dù cô đã tiết ra rất nhiều dâm thủy, nhưng âm đạo vẫn cực kỳ chặt mà không hề mở rộng.
Úc Tuyết Nhi chỉ đưa vào một đoạn nhỏ của quy đầu, cảm giác khô cứng của quy đầu khiến cô cảm thấy đau đớn.
"Đau quá." Úc Tuyết Nhi rút dương vật ra, cúi xuống xoa xoa lỗ hoa nhỏ bé của mình một cách đáng thương.
Thứ này có thực sự vào được không?
Úc Tuyết Nhi lấy sách hướng dẫn ra xem lại lần nữa, trong này nhắc nhở cô phải sử dụng chất bôi trơn.
Úc Tuyết Nhi: "..."
Nếu cô nhớ không nhầm thì lúc giao hàng nhanh, cô đã vứt lọ dầu bôi trơn đi kèm như một vật thể không xác định.
"A~" Úc Tuyết Nhi cảm thấy mình thật sự rất ngốc.
Sau khi nằm trên giường như một con cá muối một lúc, Úc Tuyết Nhi lại rên rỉ trèo lên, cọ xát bộ phận sinh dục tràn đầy dâm dịch của mình vào bên ngoài của dương vật giả. Chỉ cần làm ướt toàn bộ dương vật, chắc chắn sẽ vừa vặn.
Bề mặt của dương vật mô phỏng không nóng như dương vật thật, cũng không thoải mái như dương vật thật, nhưng Úc Tuyết Nhi quá mệt mỏi để sử dụng ngón tay, vì vậy cô phải sử dụng một món đồ chơi nhỏ thay thế.
Cô cũng phải cẩn thận không đi quá sâu vào làm rách màng trinh, nhưng cô chưa bao giờ chạm vào nơi có màng trinh, thành thật mà nói, cô thậm chí còn không chắc mình có màng trinh hay không.
Chỉ là Cảnh Hình luôn rất cẩn thận khi chơi đùa với cô bé của cô, nên điều đó cũng có phần đúng.
Nghĩ đến đây, Úc Tuyết Nhi có chút tức giận. Tại sao cô lại nghĩ tới Cảnh Hình nữa chứ!
Anh ấy thậm chí không muốn chú ý tới cô, nên cô cũng không muốn nghĩ tới anh ấy!
"Ừm...a..." Âm hộ của Úc Tuyết Nhi cọ xát vào dương vật, dương vật giả đang được bao quanh bởi chất dịch.
Mỗi lần âm vật nhỏ bé cương cứng cọ xát vào những đường gân xanh giả trên dương vật, đều gây ra một đợt run rẩy, toàn thân rung chuyển.
Toàn bộ thanh cũng có thể rung, thoải mái hơn nhiều so với việc dùng tay.
Úc Tuyết Nhi duỗi ngón tay ra mở rộng lỗ nhỏ mềm mại, chỗ đó lập tức cắn vào ngón tay cô.
"Ưm...a..."
Hai chân Úc Tuyết Nhi dang rộng, cô liên tục mở đôi môi hồng hào thở hổn hển.
"Chắc là... sắp được rồi..."
Úc Tuyết Nhi cố gắng đẩy quy đầu vào âm đạo nhưng không tìm được góc thích hợp.
Nỗi khao khát dâng trào gần như lấn át cô. Cái lỗ nhỏ ngứa ngáy đang háo hức chờ đợi thứ gì đó được đưa vào. Cô nghiến răng, nắm chặt lấy dương vật giả bằng cổ tay và dùng lực.
"Ah--"
Úc Tuyết Nhi hét lên một tiếng, toàn thân căng cứng.
Đau quá.
Đau quá.
Nước mắt Úc Tuyết Nhi chảy ra. Cảm giác âm đạo của cô đột nhiên bị kéo căng ra đau đớn như bị xé nát.
"Huhu...có...có phải rách rồi không?" Úc Tuyết Nhi muốn đi xem thử, nhưng dương vật lại kẹt ở cửa vào, động đậy rất đau.
Úc Tuyết Nhi nằm trên giường, đáng thương lau nước mắt. Cô không muốn đến bệnh viện vì chơi đồ chơi người lớn đây, vì chắc chắn cô sẽ bị người khác cười đến chết.
Úc Tuyết Nhi cảm thấy bất lực. Vì máy điều hòa được bật ở mức thấp nên cơ thể trần trụi của cô nhanh chóng trở nên lạnh ngắt.
"Cảnh Hình...huhu...Hạ Tùng...Cứu em..."
Úc Tuyết Nhi mò mẫm lấy chiếc điện thoại để sang một bên, tay run rẩy nhắn tin vào nhóm.
[Cứu em với.]
Bạn thấy sao?