Edit: Tiểu Cầu Nhỏ
Chưa đầy một phút sau, tiếng bước chân vang lên ở dưới cầu thang, sau đó cánh cửa phòng của Úc Tuyết Nhi bị đá tung ra một cái rầm.
Úc Tuyết Nhi ngơ ngác nhìn hai thiếu niên đứng ở cửa, mọi uất ức và xấu hổ tích tụ trong suốt thời gian này đột nhiên bùng nổ.
"Huhuhuhhu...a...wa...huhuhuhu..."
Úc Tuyết Nhi khóc thảm thiết đến mức Cảnh Hình cũng sợ hãi.
Anh thậm chí còn không quan tâm tại sao Úc Tuyết Nhi lại khỏa thân cùng dương vật đàn được nhét vào phần dưới cơ thể. Anh vội vàng tiến lên hai bước, cẩn thận đỡ cô, hỏi: "Sao vậy? Tuyết Nhi, em thấy khó chịu ở đâu?"
"Huhu, bên dưới đau quá, huhuhu..."
Úc Tuyết Nhi nắm chặt quần áo trước mặt Cảnh Hình, các khớp xương trở nên trắng bệch vì sức mạnh, bất lực co rúm vào trong vòng tay anh.
Hạ Tùng lên giường, nằm trước âm hộ của Úc Tuyết Nhi, nhìn kỹ rồi nói: "Không sao, không có chảy máu."
Úc Tuyết Nhi khóc nức nở.
Hạ Tùng cẩn thận nắm chặt lấy cán dương vật giả rồi thận trọng kéo nó ra.
"A..." Âm hộ Úc Tuyết Nhi thắt chặt hơn, cắn chặt hơn nữa.
"Ngoan nào, thả lỏng ra nhé." Hạ Tùng an ủi nói.
Trong đầu Úc Tuyết Nhi tràn ngập suy nghĩ không biết thân dưới của mình có bị thương không, cơ thể không cách nào thả lỏng được.
Cảnh Hình chỉ có thể an ủi cô, nói rằng phía dưới không có vấn đề gì.
Cuối cùng, sau khi Hạ Tùng kéo quy đầu ra, dâm thủy bị tắc đã chảy ra ngoài qua lỗ nhỏ.
"Ah..."
Không còn cảm giác đau đớn do dương vật giả gây ra, Úc Tuyết Nhi rên rỉ như mèo con.
Hạ Tùng vứt cái dương vật giả sang một bên, nằm xuống bên dưới âm hộ, đưa ngón tay vào bên trong một inch, cẩn thận quan sát xem có bị thương không.
Bộ phận sinh dục của Úc Tuyết Nhi lập tức cắn vào tay cậu như thể nó đói, ngay cả một cú chọc nhẹ nhất cũng cần dùng chút lực.
"Chặt quá." Hạ Tùng thấp giọng nói.
Hơi thở đập vào lỗ nhỏ khiến nó run lên, nhiều dâm dịch chảy ra hơn
Kỹ thuật nới lỏng âm đạo của Hạ Tùng tốt hơn trước rất nhiều. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, cậu rút ngón tay ra.
"May mắn là không bị thương ở bên trong." Hạ Tùng thở phào nhẹ nhõm nói.
Cuối cùng Cảnh Hình cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhìn Úc Tuyết Nhi khóc lóc thảm thiết trong lòng mình, anh thậm chí không nói được lời nào để dạy bảo cô.
Anh thở dài bất lực rồi hỏi: "E. mua những thứ này ở đâu?"
Úc Tuyết Nhi lau nước mắt, buồn bực nói: "Trên mạng."
"Em dám tùy ý sử dụng chúng sao?" Cảnh Hình hỏi.
Miệng Úc Tuyết Nhi mím lại, nước mắt rơi lã chã, "Huhu... Em không muốn, nhưng dùng ngón tay mệt quá... Huhu, các anh cũng không để ý đến em, cố ý ở trường tránh em. Các anh ngay cả khi mắt chúng ta chạm nhau cũng đều nhìn đi chỗ khác, khi có người lạ chào hỏi cũng chỉ mỉm cười đáp lại. Em còn chẳng bằng người lạ. Huhuhu..."
Ban đầu cô chỉ muốn khóc vì nói do mệt mỏi khi dùng ngón tay, nhưng vừa khóc, nàng lại trở nên ích kỷ.
"Hic, các anh thật là quá đáng, em buồn lắm, ngay cả kỳ thi cuối kỳ em cũng không tiến triển được, hai anh học giỏi như vậy, em có thi đại học cũng không đỗ được trường giống hai anh, huhu...."
Nói xong, Úc Tuyết Nhi cũng không biết mình đang nói gì nữa. Cô chỉ muốn trút hết mọi cảm xúc không vui của mình trong vài ngày qua.
Vẻ mặt căng thẳng và lạnh lùng của Cảnh Hình lập tức bị xóa tan bởi nước mắt của Úc Tuyết Nhi.
Hạ Tùng lấy khăn giấy từ đầu giường ra, vội vàng lau nước mắt và mũi cho Úc Tuyết Nhi. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô đỏ bừng vì khóc.
Cảnh Hình có thể làm gì? Anh chỉ có thể cúi đầu xin lỗi: "Là lỗi của tụi anh, đừng khóc nữa được không?"
Hạ Tùng càng sợ Úc Tuyết Nhi khóc hơn nên đặt hết đồ đạc trên giường sang một bên, lấy chăn đắp cho cô.
Úc Tuyết Nhi quấn mình trong chiếc chăn nhỏ rồi khóc một lúc lâu. Sau đó cô cảm thấy mệt mỏi và xấu hổ nên kéo chăn ra khỏi tay Cảnh Hình rồi co mình vào góc giường.
Một lúc sau, Úc Tuyết Nhi hỏi bằng giọng mũi: "Sao hai anh lại ở đây?"
Cảnh Hình: "....."
Hạ Tùng: "....."
Là ai gửi tin nhắn cho tụi này vậy!
Bạn thấy sao?