Editor: Sel
Thế giới của Giản Ương trời đất quay cuồng, cô thực sự đã bị cơn giận làm cho mất hết lý trí.
Quên mất người trước mắt này không chỉ là "bạn trai cũ" trên danh nghĩa, mà còn là một ác ma làm đủ mọi chuyện xấu xa.
Da của Chu Ôn Dục rất mịn màng, và còn thuộc tuýp cơ địa dễ để lại sẹo. Mấy dấu tay cô tát anh mấy lần trước đó, rất nhiều lần phải đến ngày hôm sau mới từ từ tan đi, anh cũng không xử lý gì cả, cứ mang theo cái dấu tay đó lượn lờ trước mặt cô. Giản Ương khi đó còn thấy đau lòng và áy náy.
Lần này mặt Chu Ôn Dục nhanh chóng đỏ bừng lên, khóe môi đỏ mọng cũng có một vệt rách nhỏ.
Anh chậm rãi đưa tay lên, dùng đầu ngón tay quệt qua khóe môi. Biểu cảm vẫn ngạc nhiên và vô hại.
Nhưng nơi đáy mắt đang rũ xuống lại nhanh chóng phủ lên một lớp âm u đáng sợ.
Là ai? Là ai lại giở trò rồi sao?Nếu không bé cưng của anh sao lại nỡ đánh anh mắng anh chứ? Anh dạo này ngoan như vậy mà.
"Bé cưng, anh đau quá." Chu Ôn Dục dùng má cọ vào tay Giản Ương, ngay lúc cô định kín đáo né ra, độ cong khóe môi anh thoáng chốc vặn vẹo.
Anh lập tức há miệng cắn lấy ngón tay đang co lại của Giản Ương, đầu lưỡi còn cố tình phóng đãng liếm: "Anh không hiểu."
Anh ngước mắt lên, là màu mắt hơi ánh xanh xinh đẹp, vô tội. Lông mày rậm, ngũ quan sâu sắc hoàn hảo, nổi bật trên gò má trắng nõn hây hây hồng, hoàn toàn là dung mạo của một thiên thần.
"Anh làm sai ở đâu à?"
Ngón tay Giản Ương bị liếm cho ướt sũng. Cô vừa nhìn là lỗ chân lông toàn thân co rụt lại, cảm thấy một trận ớn lạnh dâng lên. Đồng thời Giản Ương cũng dần bình tĩnh lại. Những lời chất vấn đã vọt lên đến cổ họng, sắp sửa thốt ra cũng bị cô nuốt ngược trở vào.
Không được kích động. Ít nhất không phải là bây giờ. Bà nội vẫn chưa phẫu thuật xong, không thể vạch mặt anh ngay được.
Giản Ương nhắm mắt lại, quay đầu về, khôi phục giọng điệu bình thường: "Xin lỗi, vừa rồi tâm trạng em không tốt lắm."
Chu Ôn Dục nhìn cô chăm chăm, ánh mắt lập lòe. Giản Ương bị nhìn đến toàn thân sởn gai ốc, không chắc anh có tin hay không.
Ngay khi cô chuẩn bị tiếp tục tìm cớ giải thích, Chu Ôn Dục khẽ cười, dụi mặt vào lòng bàn tay cô, lại khôi phục giọng nói ngọt ngào kia: "Không cần nói xin lỗi với anh, em có thể trút giận lên anh bất cứ lúc nào."
"Ai bảo Ương Ương là bé cưng của anh chứ."
Lại là cái điệu bộ cố tình tỏ ra yếu đuối, thực chất là muốn khơi gợi lòng áy náy của cô. Giản Ương không nhịn được phải quay đầu đi. Đủ loại cảm xúc quấn lấy. Tức giận, ghê tởm, hoảng hốt, sợ hãi, mờ mịt. Còn có từng tầng nỗi bi thương tột độ cuồn cuộn dâng lên đến cổ họng.
Giản Ương lại nghĩ đến đoạn video kia. Chu Ôn Dục trong video điên cuồng máu lạnh, mất hết nhân tính, lấy việc đùa bỡn người khác làm vui. Vậy Chu Ôn Dục trước mặt đây là ai? Rốt cuộc cái nào mới là thật?
Bạn thấy sao?