Editor: Sel
Giản Ương ngay từ đầu đã định nghĩa mối quan hệ giữa cô và Chu Ôn Dục là một mối tình thanh xuân đơn giản mà lãng mạn.
Chu Ôn Dục chỉ trao đổi trong hai năm, chậm nhất là hè, anh sẽ phải quay lại Mỹ.
Nhà anh ở bang California, nơi có khí hậu ấm áp, tràn ngập ánh nắng mặt trời.
Ở trong nước, anh đơn độc một mình không người thân thích, người mẹ Trung Quốc duy nhất cũng đã qua đời từ lâu, Giản Ương không thể nào để Chu Ôn Dục vì cô mà ở lại đây.
Lùi lại một vạn bước mà nói, cho dù Chu Ôn Dục nhất quyết ở lại Trung Quốc làm việc định cư, thì cũng sẽ vì khoảng cách mà khó có thể lâu dài.
Nhà Giản Ương ở một thành phố hạng ba không có sân bay, muốn đi máy bay phải đến sớm một ngày để lên tỉnh là Tinh Thành.
Cô thi trượt nguyện vọng mới vào được chuyên ngành lịch sử hố sâu của A Đại, cho dù có trong tay bằng tốt nghiệp của trường danh tiếng, cũng rất khó trụ vững trong những thành phố tuyến một nơi toàn là tinh anh.
Nếu về quê thì bằng cấp A Đại của cô vẫn còn có giá, sẽ có đơn vị tốt tiếp nhận, đây cũng luôn là kỳ vọng của mẹ và bà nội, có một công việc ổn định thể diện.
Còn Chu Ôn Dục tốt nghiệp Stanford, tự chọn đến A Đại trao đổi ngành mạch tích hợp, năm ngoái đã được tổng giám đốc của Trí Liên Tương Lai là Yến Thính Lễ đích thân mời vào đội làm chip tự nghiên cứu, đãi ngộ không tệ, chỉ nhìn cách anh ra tay bây giờ cũng thấy được.
Dù anh có ở lại trong nước, tiền đồ chắc chắn cũng rộng mở vô hạn, không thể vì cô mà lãng phí thời gian ở cái thành phố đến doanh nghiệp công nghệ cao còn chẳng có mấy cái.
Còn bản thân Giản Ương cũng sẽ không cố ở lại thành phố lớn.
Yêu xa tuyệt đối không thể bền lâu.
Tất cả dấu hiệu đều cho thấy, sau khi tốt nghiệp, họ sẽ giống như phần lớn các cặp đôi đại học mà mỗi người một ngả.
Nhưng Chu Ôn Dục hình như vẫn chưa nghĩ đến tầng này, có lẽ vì cảm xúc trì độn của việc lớn lên ở nước ngoài, thường lý tưởng hóa hơn, rất khó cân nhắc đến những yếu tố thực tế như vậy.
Nhưng không sao cả, khi yêu thì họ không bàn đến những vấn đề phức tạp này.
Đến lúc chia tay, Giản Ương sẽ nói rõ thiệt hơn, bình tĩnh đặt dấu chấm tròn cho mối quan hệ này, họ vẫn có thể cùng nhau trải qua vài tháng ngọt ngào cuối cùng.
Chu Ôn Dục có thể sẽ rất buồn, nhưng anh thông minh lại biết nghe lời như vậy, nhất định sẽ hiểu cho sự lo lắng và dụng tâm của cô.
Đã sắp chia tay rồi mà còn tốn nhiều tiền như vậy để mua quà đắt, thật sự không thích hợp.
Nhưng Giản Ương cũng tự tỉnh táo lại, Chu Ôn Dục bỏ công bỏ sức chọn quà tặng, cô nói trả lại là trả lại, cũng sẽ khiến người ta tổn thương.
Thế là cô hôn nhẹ lên má Chu Ôn Dục một cái: "Chúng ta có thể đổi kiểu khác, em thích nhẫn trơn."
"Tiền dư lại để mua cho anh một cái nữa, chúng ta đeo nhẫn đôi được không?"
Bạn thấy sao?