Editor: Sel
Cánh cửa phòng trà mở ra.
Nhìn thấy Cloan trong lời Wendy, Giản Ương nheo mắt, ngẩn người hồi lâu.
Cô từng xem ảnh hồi nhỏ của Chu Ôn Dục ở chỗ Bùi Quan Ngọc. Anh từ nhỏ đã đẹp trai, Giản Ương chưa từng thấy ai có thể giống anh đến mức này.
Đứa trẻ trước mắt này giống Chu Ôn Dục đến bốn, năm phần, giống đến mức Giản Ương phải nghi ngờ liệu đây có phải là con rơi của anh hay không.
Nhưng nhìn kỹ lại, nét lai Tây trên mặt Cloan ít hơn một chút, màu tóc sẫm hơn, gần như đen tuyền, tròng mắt màu hổ phách, trông gần như một người châu Á thuần chủng.
Cậu bé mặc bộ áo vest và sơ mi tinh tế, vẻ mặt điềm tĩnh, bước tới lễ phép chào hỏi: "Hi, Siles, Ms.Giản."
Ở đây không có thói quen gọi anh chị, gặp mặt cơ bản là gọi thẳng tên. Nhưng lễ nghi của Cloan chu đáo vượt quá lứa tuổi, cậu ấy nhanh chóng chuyển sang tiếng Trung một cách thuần thục, chững chạc đưa tay ra: "Rất vui được gặp chị, chị Giản Ương. Em là em trai của Siles, cha bảo em tới đây làm quen với chị, sau này mong chị chiếu cố nhiều hơn."
Cloan vừa mở miệng đã thấy hoàn toàn khác biệt với Chu Ôn Dục.
Khí chất xuất chúng, lễ nghi chu toàn, lại còn sử dụng tiếng Trung lưu loát như vậy, đúng là kiểu con nhà gia giáo thượng lưu mà Giản Ương hay tưởng tượng.
Dù không biết ông bố hổ mặt cười của Chu Ôn Dục đưa Cloan đến đây với mục đích gì, nhưng Giản Ương sẽ không giận cá chém thớt lên đầu một đứa trẻ. Cô định đưa tay ra bắt tay cậu bé thì bàn tay nhỏ của Cloan đã bị Chu Ôn Dục gạt phăng đi.
Anh ngoắc ngoắc ngón tay như gọi cún con: "Lại đây chút, cho tôi xem nào."
Thái độ của Chu Ôn Dục rất ngạo mạn, nhưng Cloan vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, gật đầu bước tới gần: "Anh muốn xem cái gì?"
Lễ nghi của hai người đặt lên bàn cân, cao thấp lập tức phân rõ.
Giản Ương nhìn Chu Ôn Dục quét mắt khắp người cậu bé, sau đó cười tủm tỉm ghé sát vào hỏi: "Mẹ mày tên gì?"
Cloan trả lời: "Lâm Vận. Mẹ em quê gốc ở vùng sông nước Giang Nam của đại lục, nên tên mẹ được lấy từ ý 'thủy vận Giang Nam'."
Rõ ràng trông mới sáu bảy tuổi, nhưng trình độ tiếng Trung của cậu bé, Giản Ương cảm thấy còn cao hơn Chu Ôn Dục không ít. Giới thiệu tên mẹ còn biết dùng thành ngữ "thủy vận Giang Nam" đầy thi vị như thế.
Tiếng Trung của Chu Ôn Dục chỉ dừng ở mức giao tiếp khẩu ngữ, anh căn bản không biết dùng mấy thành ngữ thơ mộng kiểu này. Thơ ca, thành ngữ nghiêm túc thì mù tịt, lúc tức giận chỉ biết treo mấy từ "tiện nhân", "đồ đê tiện" bên miệng, nhưng mấy từ ngữ hạ lưu trên giường thì học nhanh lắm.
Có một buổi chiều tà, họ tản bộ trong khuôn viên trường đại học A.
Hoàng hôn hôm đó đẹp lạ thường, mặt trời lặn xuống phía Tây, ráng chiều nhuộm đỏ chân trời. Lúc ấy Giản Ương đang học lịch sử nhà Đường, cái tính văn nghệ sĩ nổi lên, vô thức ngâm một câu thơ của Lý Thế Dân lúc về già: "Tà dương dục lạc xứ, nhất vọng ảm tiêu hồn." (1) (Nơi tà dương sắp lặn, nhìn một cái buồn tiêu hồn)
Bạn thấy sao?