Chương 61: 🍬 Ngoại truyện 4 🍬: Hạnh phúc đến nỗi bằng lòng làm chút chuyện tốt

Editor: Sel

Quay lại Kinh thị.

Vì chuyện chỗ ở, Giản Ương còn tranh cãi một trận nhỏ với Chu Ôn Dục.

Cô muốn tiếp tục ở ký túc xá trường, ít nhất là hết học kỳ này, vì mấy lý do.

Thứ nhất là trường học gần viện nghiên cứu và phòng thí nghiệm, không phải đang trong kỳ thực tập nên Giản Ương phải điểm danh mỗi ngày.

Thứ hai, cô đã hẹn trước với Phùng Nhược, nếu cô đi thì Phùng Nhược có thể sẽ bị xếp ở với bạn cùng phòng mới, điều này không hay lắm.

Thứ ba, Giản Ương muốn trị dứt điểm cái bệnh bám người, lo âu khi xa cách của Chu Ôn Dục, hơn nữa ở chung một chỗ thì buổi tối cô chẳng được yên thân...

Giản Ương còn chưa kịp liệt kê hết lý do một hai ba bốn, Chu Ôn Dục đã phản ứng dữ dội như bị giẫm phải đuôi: "Anh! Không! Đồng! Ý!"

Niềm vui sướng tràn đầy lồng ngực anh bị đâm thủng.

Ở quê cái gì cũng tốt, nhưng có bà nội ở đó, anh không thể muốn làm gì với Ương Ương thì làm.

Khó khăn lắm mới quay lại Kinh thị, Chu Ôn Dục cứ tưởng lại có thể sống những ngày tháng hạnh phúc như trước kia, à không, còn hạnh phúc hơn trước kia nữa chứ.

Anh lên án: "Em lừa anh."

Trên đầu Giản Ương hiện ra dấu hỏi chấm: "Em có hứa là ngày nào cũng ở chung với anh đâu?"

Chu Ôn Dục bắn liên thanh như súng máy: "Lúc đi em còn bảo mỗi ngày trong tương lai sẽ hạnh phúc hơn mà. Nếu không được ngủ chung thì còn gọi gì là hạnh phúc nữa?"

Giản Ương cố gắng xây dựng cho anh quan niệm yêu đương đúng đắn, uốn nắn những suy nghĩ lệch lạc trước kia: "Nhưng những cặp đôi bình thường đều cần có không gian riêng, cần..."

Nhưng lần này dù cô nói thế nào, ánh mắt Chu Ôn Dục cũng không trở lại vẻ trong trẻo, khóe miệng trễ xuống, bày ra tư thế âm trầm muốn làm loạn.

"Anh không ở bên cạnh em, sẽ lại có vô số tiểu tam..."

"Dừng dừng dừng!" Giản Ương thức thời ngậm miệng.

Không có bà nội ở bên, một mình cô không giữ nổi dây xích của con chó điên nhỏ này.

Cũng là lỗi của cô.

Cô đã nói là "những cặp đôi bình thường".

Chu Ôn Dục đâu có bình thường.

Nỗi lo âu khi xa cách, chứng nghiện tình dục của anh đối với cô chưa bao giờ thuyên giảm.

Cái xấu xa trong lòng chỉ tạm thời bị đè xuống, không có cô ở bên cạnh trông chừng, nó có thể trỗi dậy gấp bội bất cứ lúc nào.

Cứ từ từ vậy.

Giản Ương thở dài trong lòng, tiến lên ôm đầu anh vuốt ve: "Biệt thự xa quá, anh thuê một căn hộ tốt hơn ở gần trường em đi."

Chu Ôn Dục lập tức cười tươi: "Anh mua ngay cho bé cưng một căn!"

Anh còn đang định xin lỗi vì trước kia để cô ở chỗ tồi tàn quá.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...