Editor: Sel
Ngày mùng 8 tháng 8 âm lịch, dựa theo lịch dương mà tính thì sẽ rơi vào tháng 10 năm nay, tức là chỉ còn hơn một tháng nữa.
Giản Ương không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh như vậy.
Thực ra cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng. Đồng ý lời cầu hôn là một chuyện, nhưng từ lúc cầu hôn đến lúc kết hôn, chẳng phải bình thường người ta vẫn có một, hai năm để quá độ sao...?
Nhưng nhìn biểu cảm của Chu Ôn Dục, thật sự không giống như anh đang bày trò.
Anh cầm tờ giấy xăm, đứng dưới ánh đèn ngắm nghía mãi với vẻ đầy thỏa mãn.
Chu Ôn Dục chẳng hiểu gì về lịch âm lịch dương, chỉ biết mù mờ là ngay trong năm nay.
Năm nay cũng chỉ còn lại ba tháng, anh chờ được.
Cái "ngày lành tháng tốt" này đã tính ra rồi, Giản Ương biết nếu cô còn tỏ ra dù chỉ một chút ý định trì hoãn, Chu Ôn Dục không biết sẽ làm loạn đến mức nào.
So với ngày tổ chức hôn lễ, thì ngày mà Chu Ôn Dục tính toán lần này hẳn là ngày đi đăng ký kết hôn.
Dù sao đây cũng là cuốn sổ đỏ mà anh tâm niệm mong chờ, đòi hỏi suốt bao lâu nay.
Giản Ương đành chấp nhận cái "ngày lành tháng tốt" mà ông trời ban cho này: "Vậy mùng 8 tháng 8 âm lịch chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?"
Chu Ôn Dục liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên hít sâu một hơi, rồi đổ rạp xuống giường cái "rầm", cả người vùi sâu vào trong lớp chăn mềm mại.
"Đăng ký! Anh đăng ký!"
Chiếc giường rộng 2m2, rất mềm và có độ đàn hồi tốt, đủ sức chịu đựng chiều cao của anh dù có nằm ngang hay nằm dọc.
Giản Ương cứ thế nhìn anh, miệng thì hô hào, tay chân thì cuốn lấy chăn, lăn qua lăn lại trên giường.
Ngây thơ như vậy, cứ như thể anh đã quay trở về thời thơ ấu hoang dã chưa được khai hóa.
Giản Ương chợt nhớ đến ngày mưa rất lâu về trước, Chu Ôn Dục nói muốn đưa cô về trang viên, rủ cô cùng lăn lộn trên sườn đồi cỏ sau nhà, bảo đó là trò chơi anh thích nhất hồi bé.
Hóa ra lớn lên rồi cũng chẳng thay đổi gì, chỉ cần đặc biệt vui vẻ là lại hiện nguyên hình, một người trưởng thành mà còn có thể lăn lộn sung sướng trên giường như thế.
Giản Ương không biết có phải mình cũng bị "não yêu đương" xâm chiếm rồi hay không, mà cô lại chẳng thấy hành động này trẻ con chút nào.
Ngược lại cô còn cưng chiều cảm thấy anh có chút đáng yêu.
Ngay ngày hôm sau, Giản Ương nhận được điện thoại của bà nội.
Bà cụ thầm thì kể rằng Chu Ôn Dục nhân lúc bà không chú ý đã lén nhét một tấm thẻ vào túi áo bà, mặt sau còn dán mảnh giấy ghi mật khẩu.
Mà anh cũng chẳng nói năng gì, lúc giặt quần áo bà suýt nữa thì giặt luôn cả thẻ. Sáng nay bà ra ngân hàng kiểm tra thử, bên trong lại có tận một triệu tệ.
Bạn thấy sao?