Editor: Sel
Nghe anh nói vậy, Giản Ương đứng chết trân tại chỗ.
Chỉ giá trị của một bộ váy này thôi Giản Ương đã không dám tính, thế mà anh lại vung tiền may tận năm bộ!
Giản Ương đau lòng hỏi: "Đâu phải muốn kết hôn năm lần, tại sao phải may tận năm bộ?"
Khóe môi Chu Ôn Dục nhếch lên, ánh mắt sáng rực dính chặt lấy cô, chậm rãi nói: "Anh nhớ là trước những nghi thức long trọng ở Trung Quốc đều có diễn tập mà."
"Cho nên?"
"Đêm tân hôn của chúng ta là chuyện quan trọng như vậy, anh muốn tiến hành mô phỏng ít nhất bốn lần."
Giản Ương muốn phát điên lên: "Đêm tân hôn thì có cái gì mà mô phỏng?!"
Chẳng phải là Chu Ôn Dục đang cố tìm một lý do điên rồ để thỏa mãn dục vọng của mình sao?
"Anh cứ muốn thế đấy, bé cưng."
"......"
Cửa hàng đồ hiệu chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ biết là khách hàng VIP lại yêu cầu đóng gói áo cưới gửi đến tận nhà.
Về đến nhà, lần này chính tay Chu Ôn Dục mặc áo cưới cho cô.
Từ khăn voan trùm đầu cho đến đôi giày cao gót đính kim cương vụn, mỗi một chi tiết anh đều chăm chút cẩn thận.
Cuối cùng khi mang giày vào, Chu Ôn Dục cong mắt, từ dưới nhìn lên, ánh mắt mê muội dính chặt lấy cô.
Anh lại lôi máy ảnh ra, chụp cho cô không biết bao nhiêu tấm.
"Được rồi, giá trị thưởng thức của bộ váy cưới này đến đây là hết ~" Chu Ôn Dục hào hứng tắt máy ảnh, "Bây giờ anh muốn thực hiện một tầng giá trị khác quan trọng hơn của nó."
"?"
Giản Ương còn chưa kịp phản ứng, anh đã trực tiếp chui vào trong tùng váy cưới to bồng bềnh.
Hơi thở nóng rực lướt dọc từ bắp chân đi lên, quét qua da thịt, khiến cô nổi cả da gà.
Trước đây anh đã chui vào váy rất nhiều lần... sau đó làm những chuyện không đứng đắn ở bên trong.
Thật sự là quá lưu manh, cái trò thích chui vào váy này rốt cuộc là ai dạy anh thế?
Anh hôn lên da thịt đùi cô, vừa hôn nhẹ, vừa như chú chó con dùng răng ngậm cắn những thớ thịt non mềm bên trong đùi, khiến hơi thở Giản Ương cũng trở nên rối loạn: "Anh đừng làm nhàu áo cưới, ưm... Chu Ôn Dục!"
Bộ váy cưới đẹp như thế này lại bị anh dùng để làm chuyện hạ lưu đó.
Áo cưới dù không dùng trong tiệc cưới thì để sưu tầm thưởng thức cũng tốt hơn là bị anh làm hỏng!
Giản Ương không chịu nổi, trực tiếp đạp nhẹ Chu Ôn Dục ra khỏi váy.
Ai ngờ cô càng lạnh lùng như vậy, Chu Ôn Dục lại càng hưng phấn. Hai tay anh chống ra sau thảm, gò má ửng hồng vì dục vọng trào dâng, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Ương Ương mặc váy cưới.
Cô dâu thánh khiết, sạch sẽ, lạnh lùng.
Là của anh, là của anh, là của anh.
Bạn thấy sao?