Edit: Na
Sau khi hai người lăn lộn xong liền vội vã chạy về khu dạy học.
Tiết đầu buổi chiều của lớp 12 là môn thể dục.
Vốn dĩ một tuần sẽ có hai tiết thể dục nhưng vì đã cuối học kỳ nên các thầy cô muốn tận dụng thời gian ôn bài vở cho học sinh vì vậy môn thể dục được bỏ đi một tiết.
Lúc này Thời Thác cầm trái bóng rổ cùng Giang Vọng và vài người lười biếng đi ra sân thể dục. Vừa đi ngang qua tổ thể dục thì gặp Thẩm Dương cũng đang đi ra, hai người dừng bước chân lại nhìn thẳng vào mắt nhau.
Không khí yên tĩnh như bị đóng băng lại.
Thẩm Dương nhìn Thời Thác mắt một cái, giơ tay sửa sửa áo khoác cổ áo trầm giọng hỏi, "Thời Thác lớp 609 đúng không?"
Chàng trai cụp mắt xuống, nhẹ giọng trả lời "Vâng".
"Được rồi vào đây nói chuyện với tôi một lát."
Giang Vọng và Tào Kiến Ba nghe thấy câu này sợ tới mức lùi lại một bước nhìn Thời Thác.
Thật ra Thời Thác cũng không có phản ứng gì nhiều, đem bóng rổ quăng cho Giang Vọng rồi nhấc chân đi vào tổ thể dục đóng cửa lại.
Trong khoảng thời gian này, trong văn phòng chỉ còn lại Thẩm Dương và Thời Thác, bầu không khí vô cùng yên tĩnh.
Thẩm Dương lấy ly nước trên bàn nhấp một ngụm trà thuận tiện đánh giá Thời Thác.
Người này lớn lên trông rất tiêu chí.
Trông có chút thiếu kiên nhẫn nhưng lại là một thằng nhóc đẹp trai.
Gương mặt này đúng là xứng đôi với Đào Đào, ừm khá đạt tiêu chuẩn.
Nhưng đường đường là một nam sinh sao trên người lại có mùi hương ngòn ngọt nhỉ?
Cũng có chút giống vị của trái đào???
Uống sữa vị đào sao?
Sở thích này cũng thật đặc biệt đấy chứ.《rainbowdangyeu》
Thẩm Dương không quản vấn đề này nữa, hắng giọng hỏi anh, "Em và Đào Đào là sao?"
Hai tay Thời Thác đút vào túi quần, sắc mặt bình tĩnh, giọng nói rất kiên định, "Thầy Thẩm, em đang yêu đương với Đào Đào."
???
Thẩm Dương cảm thấy mình giống như đang nghe một câu chuyện cười.
Cứ như vậy mà thừa nhận?
Đám học sinh này không phải mỗi khi bị bắt yêu sớm đều sống chết không chịu thừa nhận sao?
Lúc này ông nuốt nuốt nước miếng không biết nên nói gì.
Thời Thác nhìn ông với vẻ mặt không kiêu ngạo cũng không hống hách, "Thầy Thẩm, chuyện anh trai Đào Đào em biết hết cả rồi, tính tình Đào Đào như thế nào em cũng biết. Em không có thỉnh cầu gì cả nhưng em hi vọng trước khi cô ấy tốt nghiệp cấp 3 thầy giữ kín bí mật này dùm em, em không muốn cô ấy vì ba mẹ mà không vui."
Nghe những lời này Thẩm Dương cúi đầu nhìn Thời Thác.
Chàng trai có ngoại hình khá nổi trội, dáng người cao gầy thẳng lưng đứng ở trước mặt ông, ngữ khí và thần thái rất kiên định.
Thở dài một cái, ông hỏi anh "Vậy em có biết yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến việc học không? Áp lực của Đào Đào lớn bao nhiêu em hẳn cũng đã biết."
Thời Thác vẫn không có phản ứng gì, anh không cảm thấy đây là vấn đề quan trọng "Em biết áp lực của cô ấy rất lớn vì thế chuyện mà em có thể làm cho cô ấy bây giờ đó chính là ở bên cạnh cô ấy và làm cho cô ấy vui vẻ."
Anh sẽ thay cô gánh hết mọi trách nhiệm, tội lỗi và sự đau khổ để cô có thể sống thoải mái hơn.
Bỗng nhiên Thẩm Dương cũng không biết nên nói gì.
Đúng như lời Thẩm Nghiên nói, ông có thể cảm nhận được những thay đổi gần đây của Đào Đào.
Cảm xúc cô giờ đã không còn dễ bị suy sụp như trước nữa, tuy vẫn còn khuynh hướng bạo lực nhưng so với trước kia thì giờ cô đã tốt hơn rất nhiều.
Nhớ đến chuyện đánh nhau ở bãi đậu xe Thẩm Dương nhíu mày, sau đó như nghĩ ra cái gì lập tức hỏi anh "Hai đứa phát triển đến giai đoạn nào rồi?"
Thời Thác nâng mắt, đương nhiên anh hiểu ý tứ trong lời của Thẩm Dương.
"Hai đứa vẫn chưa thành niên, cũng chưa tốt nghiệp nên phải biết chừng mực, đừng..."
Lời ông còn chưa nói hết thì đã nghe Thời Thác nói ra một câu khiến cho huyết áp ông bỗng tăng lên.
"Đã đến giai đoạn cấm trẻ vị thành niên."
!!!!
Thẩm Dương hiện tại hận không thể cầm cái ly trên bàn ném vào người anh.
Thằng nhóc mất dại! (//∇//)
"Em ——" người ông run đến không nói nên lời.
"Thầy Thẩm, em sẽ không nói mấy câu gì mà sẽ chịu trách nhiệm này kia với Đào Đào nhưng có lời này em cần phải nói rõ với thầy. Trong tay em giờ không có gì cả, bên cạnh cũng không có người nào khác em chỉ có một mình Đào Đào. Em sẽ cố gắng để có thể ở bên cạnh cô ấy, chăm sóc và yêu thương cô ấy, nếu thầy cảm thấy em không đáng tin em sẽ dùng mấy năm nữa để chứng minh, chỉ cần Đào Đào không buông tay thì em cũng sẽ không buông tay."
Nếu cô buông tay anh sẽ kéo cô về lại bên mình. Một nhóc con nhỏ nhắn sức yếu như thế một cái kéo nhẹ thôi cũng đủ đem cô kéo trở về trong vòng tay anh.
Thẩm Dương đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi.《rainbowdangyeu》
Làm cái nghề giáo viên thể dục này đúng là không dễ dàng gì.
Thở dài một cái, ông về ngồi lại trên ghế phất phất tay "Được rồi em về lớp trước đi để thầy bình tĩnh một lúc."
Thời Thác gật đầu đi về phía cửa, vừa đẩy cửa ra lại nghĩ tới gì đó nghiêng đầu nói với ông "Thầy Thẩm cứ yên tâm, chưa đến tuổi hợp pháp thì em sẽ không đi quá xa."
!!!
Nhiêu đó còn chưa đủ sao!
Không lẽ phải đợi gạo nấu thành cơm mới gọi là đi quá xa?
Đôi mắt Thẩm Dương như muốn xẹt ra lửa.
Đám nhóc bây giờ....haiz.
Vẫn may nhà ông không có con gái, nếu Thẩm Nghiên mà là con gái thì không biết ông phải hao tâm tổn sức vì nó đến mức nào.
Bạn thấy sao?