Chương 111: Chỉ còn một lá bài tẩy cuối cùng
---
Phải có người Phó gia tin tưởng can thiệp, nếu không cả gia tộc sẽ bị liên lụy.
Dưới con mắt của mọi người, Phó Ninh Dung đứng lên, nàng cảm thấy tất cả mọi chuyện là do mình gây ra nên muốn bù đắp: "Chuyện này cứ giao cho Tư Chi xử lý."
Nhưng đây không phải là chuyện nhỏ, sao có thể dễ dàng giải quyết được?
Các quan trong triều khắp nơi đều là người có tai mắt, một chút biến động nhỏ thôi cũng nhanh chóng truyền đến các gia tộc, từ đây suy ra mà học hỏi, loại gian lận này ai cũng tránh vì bị sợ nghi là đồng lõa.
Nàng tìm thầy giáo đã từng giảng dạy ở Thượng thư phòng, tìm Thái phó(*) trước đây đã từng truyền đạo.
(*)Phụ tá của triều đình, phụ trách việc xây dựng và ban hành nghi lễ. (Tương tự như các diễn giả có tầm ảnh hưởng trong cộng đồng được các trường cấp 3 hoặc Đại học mời về để truyền cảm hứng cho lớp trẻ về một lĩnh vực gì đó.
Thậm chí còn tìm đến Bộ trưởng Hình Bộ, nàng cũng không yêu cầu họ phải tìm cách đảo ngược bản án cho Nhị thúc, chỉ muốn đảm bảo rằng cuộc thẩm vấn sẽ không bị quấy nhiễu và diễn ra bình thường, kết quả tất cả đều từ chối.
Sự tình không đơn giản một chút nào.
Phó Dao và Nhị thẩm khóc hết nước mắt.
"Bên trong ngục giam rất đáng sợ, cha muội vô tội, vì sao lại bắt ông ấy chịu khổ như vậy? Ca ca, huynh có nhiều quan hệ trong triều, chẳng lẽ không thể cứu cha muội ra được hay sao?" Đám đệ muội không rõ tình hình cụ thể cũng ôm nàng khóc không ngừng.
Khóe miệng nàng mím thành một đường.
Đứng trước những câu hỏi như vậy, nàng không nói nên lời, không biết nên giải thích sao cho phải.
Dù biết phẩm cách của Nhị hoàng tử không trong sáng nhưng nàng vẫn phải tìm đến.
Thân thể của Tạ Lẫm đã gần như hồi phục, khi Phó Ninh Dung được mời vào biệt phủ, hắn vẫn đang thưởng thức phong cảnh bên đình.
Nhìn thấy Tạ Lẫm, nàng hành lễ và đi thẳng vào vấn đề: "Nhị điện hạ, xin ngài hãy giúp Phó gia một tay. Ân tình này Tư Chi nhất định sẽ báo đáp."
Đối với Tạ Lẫm mà nói, vấn đề này thực sự không có gì đáng lo ngại.
Nhưng mấu chốt của vấn đề là, Lưu Sung chính là người đã theo mẹ của hắn là Lưu Hoàng quý phi vào Lưu gia khi bà vẫn chưa xuất giá.
Khi đó vị Lưu đại nhân này vẫn chưa quay về nhận Phùng lão Thượng Thư là cha, chỉ là một gã sai vặt ở Lưu phủ, tên chỉ có một từ "Sung".
Lưu Sung từ nhỏ không cha không mẹ, sống bằng nghề ăn xin, người khác rất ghét ông, chính tiểu thư đã đưa ông về Lưu phủ, cho ông một nơi có thể che mưa che gió. Ông đã từng nảy sinh một loại tình cảm không nên có, nhưng ông biết tiểu thư và ông không bao giờ có thể đứng chung một chỗ, ông cũng chưa từng mong đợi bất kỳ sự đáp lại nào, chỉ hy vọng tiểu thư mỗi ngày đều sống vui vẻ.
Cho đến khi tiểu thư kết hôn với Tạ Tướng quân dũng cảm và tài giỏi.
Đây vốn là một chuyện tốt, nhưng không ngờ Tướng quân tuổi còn trẻ đã bị ám sát và chết trên chiến trường. Sau đó tiểu thư bị tân Hoàng đế cưỡng đoạt và ép vào hậu cung.
Có thể nói rằng tình cảm mà tân Hoàng đế dành cho tiểu thư là tình cảm chân thành.
Nhưng bằng chứng vô cùng xác thực, họ phát hiện ra cái chết của Tạ Tướng quân là do một tay tân Hoàng đế và Khương gia gây nên. Hại chết phu quân của tiểu thư, tước đi ngôi vị Hoàng hậu vốn thuộc về tiểu thư và cả vương vị Thái Tử của tiểu thiếu gia. Đâu là sự thật trong chuyện này?
Cho nên, án vũ khí và án quan ngân đều do một tay ông lên kế hoạch, với mục đích chiêu mộ lực lượng quân sự để chuẩn bị cho việc cướp ngôi của Tạ Lẫm trong tương lai.
Chỉ cần Lưu Hoàng quý phi lên tiếng, Lưu Sung sẽ nguyện ý dốc toàn lực, dù có lên núi đao hay xuống biển lửa cũng phải lấy lại vị trí vốn thuộc về bà.
Chút đồ này Tạ Lẫm cũng không thèm tranh, nhưng thân là một người con, hắn không thể phớt lờ mẹ mình.
Nếu mẹ hắn muốn, hắn sẽ cố gắng hết sức để giành lấy.
Theo lý thuyết thì Phó gia là đồng đảng của hắn, cũng nên cân nhắc cho đối phương chút thể diện, nhưng kế hoạch này cần phải thận trọng, tuyệt đối không được để kẻ nào biết.
Hắn cũng từng đánh tiếng qua một lần, nhưng cố tình Phó Ninh Dung của Phó gia lại nhất quyết đuổi theo điều tra Lưu Sung.
Nước bẩn hắt lên người Phó Khâu khiến Phó gia không có thời gian để lo chuyện khác, đây là lời cảnh cáo của Lưu Sung.
Tạ Lẫm biết những gì Lưu Sung đang làm.
Tuy rằng ông ta không phải là loại người tốt đẹp gì, nhưng chẳng mấy ai toàn tâm toàn ý với mẹ của hắn như vậy, nếu tùy tiện giúp Phó Ninh Dung, chỉ sợ người bên dưới thất vọng mà thôi.
"Phó đại nhân thứ lỗi, ta tin rằng Nhị thúc của ngươi vô tội." Tạ Lẫm nói, coi như là khéo léo từ chối: "Chỉ là mỗi người đều có khó khăn riêng, không phải ta không muốn giúp, nhưng mà thật sự rất bất tiện nếu ta nhúng tay vào."
Ý từ chối quá rõ ràng, Phó Ninh Dung cũng không muốn ở lâu hơn nữa.
Sau khi cảm ơn, nàng lại vội vã đến nơi đang giam giữ Phó Khâu.
Còn chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng kêu rên không ngừng, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng bên trong, Phó Ninh Dung vội vàng nói: "Sự việc còn chưa điều tra rõ ràng, các ngươi lấy quyền gì mà tra tấn người khác?"
"Quan thanh liêm khó xét việc nhà. Dù ngài có là Thứ trưởng Hình Bộ đi nữa thì đây vẫn là án kiện của Phó gia ngài. Chúng tôi dùng hình phạt như thế nào, không phiền Tiểu Phó đại nhân xen vào."
Cách gì nàng cũng đã thử qua, thật sự là cùng đường bí lối.
Phải làm sao bây giờ?
Chỉ còn một lá bài cuối cùng nàng chưa lật.
Tia nắng hoàng hôn trên bầu trời buông xuống, rơi vào bóng tối xám xịt đang dần tan đi.
Bên ngoài sảnh Đông Cung.
Đôi mắt xinh đẹp rũ xuống, nàng không còn cách nào khác ngoài việc cầu kiến Tạ Du, "Phó Ninh Dung Phó gia đến gặp Thái Tử điện hạ."
...
Bạn thấy sao?