Chương 115: Chương 114: Học cách thay đổi

Chương 114: Học cách thay đổi

---

Nàng phun quá dễ dàng. 

Nước phun trong lúc lên đỉnh còn nhiều hơn tưởng tượng, sau khi làm tình một lúc lâu, nước hoa vương vãi khắp nơi. 

Y phục của Tạ Du đã cởi ra gần hết. 

Đường viền cổ áo rộng mở, nước phun ướt đẫm một mảng, đôi môi sáng bóng, trước ngực trong suốt như pha lê, vòng eo cường tráng cũng đầy vết nước. 

Phó Ninh Dung xấu hổ vô cùng. 

Tạ Du không thèm để ý, lấy khăn mặt sạch sẽ lau qua cho hai người, sau đó lại ôm nàng vào lòng: "Không cần phải xấu hổ, ta thích nàng để lại dấu vết trên người ta."

"Còn nàng thì sao? Có thích không?" 

"Trong mắt nàng, ta là người như thế nào?" 

Hắn không ngần ngại bày tỏ tâm tư của mình trước mặt A Dung của hắn, trong cung điện vắng vẻ, hắn thân mật hôn nàng: "Có lẽ nàng luôn cho rằng ta quá cường hãn, cảm thấy ta đến với nàng vì ham muốn thể xác nhiều hơn là thích?" 

Nàng không nhìn hắn. 

Lông mi hắn run lên, đáy lòng đã sớm có đáp án. 

"Nhưng A Dung à, thật ra không phải như vậy đâu. Tình cảm ta dành cho nàng sớm hơn nàng tưởng tượng rất nhiều." Hết thảy những điều hắn làm không phải vì tư lợi, hắn biết chính xác thời điểm mình động tâm, "Mối quan hệ thân mật phải từng bước hình thành, ta khao khát được gần gũi với nàng, luôn hy vọng nàng sẽ có được niềm vui khi ở bên cạnh ta." hltm

"Nàng thật ra cũng đâu có bài xích ta." Hắn nói. 

Hắn nhận ra mình thích nàng khi trong tim như có tiếng sét đánh.

Trái tim hắn dừng lại trong đêm tuyết đó, trong ánh sáng nhỏ nhoi mà nàng mang đến cho hắn. Vô số đêm, hắn nhớ đi nhớ lại những kỷ niệm về nàng, hắn phải dựa vào điều này để vượt qua những ngày tăm tối. 

Sau khi ngẫm lại thật lâu, hắn nhận ra mình đã kiên trì làm bạn với nàng nhiều năm như vậy. 

Nửa đêm trước khi chìm vào giấc mộng, hắn đã hạ quyết tâm. 

Nếu Phó Ninh Dung nguyện ý ở bên hắn, không sợ ánh mắt thế tục, thì cứ như vậy mà ở bên nhau đến cuối đời. Còn nếu nàng không muốn, cho dù có ép buộc, hắn cũng phải khiến cho Phó Ninh Dung chấp nhận hắn. 

Không quan tâm đến bất cứ điều gì. 

Nhưng, điều hắn sợ nhất bây giờ là A Dung của hắn không chịu để ý đến hắn nữa. 

Không có cảm giác an toàn, hắn áp sát nàng không chừa kẽ hở, ôm nàng vào lòng, ngón tay luồn vào mái tóc nàng, khát vọng tìm được một chút quan tâm từ nàng.

Tạ Du gạt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Phó Ninh Dung, chạm môi mình vào môi nàng, mút lấy: "Hôn ta nữa, được không?" 

Thực sự không thể phản kháng, Phó Ninh Dung hôn nhẹ lên khóe miệng hắn như chuồn chuồn lướt nước. 

Nhưng nụ hôn nhẹ này cũng đủ khiến Tạ Du vui vẻ. 

Sau cuộc làm tình mãnh liệt, hiếm khi có khoảng thời gian yên tĩnh như vậy. 

"Tại sao không muốn gặp ta? Nàng nhẫn tâm thật đó, nói chia tay xong một lần cũng không chịu gặp." 

Tạ Du áp tai nàng vào ngực mình, để nàng có thể nghe rõ nhịp tim đang đập thình thịch, "Ta thừa nhận rằng mình rất muốn ở bên nàng, nhưng cho dù có tệ đến đâu, ta cũng sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện như lừa gạt và đánh thuốc mê nàng."

"Không phải ta trốn tránh trách nhiệm, mà những việc này thật sự không phải do ta làm." Hắn chủ động đề cập đến mâu thuẫn giữa hai người, muốn nói rõ cho nàng biết, "Là Hạc Di có ý đồ riêng." 

"Muội ấy muốn tự chọn cho mình một phò mã." 

"Hòa thân sắp đến, nó sốt ruột, những quan trẻ trong triều chỉ có nàng là ưu tú nhất. Hạc Di đương nhiên chọn nàng, chỉ là nàng đối với nó lại không có hứng thú, cho nên nó mới đưa ra hạ sách, sử dụng một thủ đoạn vụng về như vậy." 

Phó Ninh Dung nghe vậy thì trố mắt, nàng hơi chậm chạp trong chuyện tình cảm, đương nhiên không thể nhận ra tâm tư của Tạ Hạc Di. 

Sợ Phó Ninh Dung không tin mình, Tạ Du tiếp tục nói: "Không phải ta biện bạch lí do lí trấu gì đâu, rất nhiều người có thể làm chứng." 

"Những kẻ bắt cóc nàng đều là thị vệ của phủ công chúa, ta đã giáo huấn những người này, bao gồm cả Tạ Hạc Di, nếu nàng còn muốn truy cứu, ta lập tức dẫn bọn họ tới để chờ nàng phán quyết." 

"Vẫn không tin ta sao?" 

"Là bởi vì lần trước ta hiểu lầm nàng đúng không?" 

"A Dung, là ta nhất thời xúc động, ta xin lỗi. Ta thừa biết nàng là người như thế nào, lại không chịu nghe nàng giải thích mà trách mắng nàng, tất cả đều là lỗi của ta."

Ánh mắt Phó Ninh Dung lập lòe, Tạ Du liếc mắt là biết nàng còn để tâm đến chuyện trước đó, "Vậy nên ta cũng không bắt nàng phải hoàn toàn tin tưởng ta..." 

"Tạ Du, không phải ta không tin chàng..." Tiếng tim đập như trống trận của hắn đủ để chứng minh lời nói của hắn là thật. 

Phó Ninh Dung lẳng lặng ngồi nghe hắn giải thích, tiếp nối ý của hắn bằng suy nghĩ của mình, "Chỉ là...Mỗi lần ta muốn đáp lại, chàng đều ép ta phải đưa ra lựa chọn." 

"Cho nên ta làm nàng khó xử phải không?" 

Hắn ôm nàng chặt hơn, đan mười ngón tay vào nhau, trong mắt chỉ cất chứa mỗi mình nàng: "Xin lỗi A Dung." 

"Nhưng ta sẽ học cách thay đổi." 

"Xin nàng hãy cho ta một cơ hội, nàng có sẵn lòng thử tiếp nhận ta một lần nữa không?" 

...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...