Chương 115: Khi màn đêm buông xuống, nàng chìm vào giấc ngủ...
---
Ngọt ngào như đường mật.
Vui mừng khôn xiết.
Giống như mặt đất bằng phẳng vang lên một tiếng sấm, Phó Ninh Dung nhỏ giọng "ừm" một tiếng khiến trái tim Tạ Du gợn sóng, cảm giác nơi mềm yếu nhất trong lòng vừa mới "bụp" một tiếng rơi xuống.
Hắn cắn môi nàng, đôi môi đã bị hắn mút đến đỏ bừng, nhưng hắn vẫn giữ lấy gáy nàng dây dưa môi lưỡi. Cảm giác được nàng đáp lại, hắn càng thêm hưng phấn, đuôi mắt thậm chí còn có ý cười, con ngươi sáng ngời đến lạ.
"Hãy bỏ qua tất cả, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa."
Vậy thì cứ thử lại đi.
Cho Tạ Du cũng như cho chính mình một cơ hội.
Nói đến lại buồn cười, ban đầu Tạ Du quản chặt Phó Ninh Dung như vậy là do hắn luôn cho rằng Tạ Lẫm là kẻ địch của mình, nhưng thật ra phần lớn là do hắn tự ti.
Nàng tính tình trầm lặng, đối đãi với ai cũng dịu dàng và tử tế.
Trong mắt người khác, tính cách của hai người có lẽ không quá hợp nhau.
Hắn luôn cảm thấy nàng có thể sẽ thích một người như Tạ Lẫm hơn là chính mình.
"A Dung, có lẽ nàng nghĩ ta là một người lòng dạ độc ác, xảo quyệt và ích kỷ." Sau nụ hôn, Tạ Du ôm Phó Ninh Dung trong vòng tay của mình, hai người ôm chặt lấy nhau.
Đưa tay nhéo nhéo thịt hai má A Dung, mặc dù đang nói chuyện nghiêm túc nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy nàng, không hề rảnh tay, "Nhưng thật ra, ngay từ đầu ta không hề như vậy. Nếu không làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn, ta sẽ không bảo vệ được người mà mình muốn bảo vệ."
"Trước đây là mẹ ta, bây giờ là nàng."
Hắn không tin chỉ cần chờ đợi là có thể thu hoạch được những thứ mình muốn, Tạ Du luôn biết rằng mọi thứ đều phải tự mình chiến đấu. Hắn cũng không ngại tự rạch mình, bày ra một mặt đầy vết thương cho nàng xem.
"Ta rất hiếm khi nói về mẹ."
"Trước khi nàng đến bên ta, ta luôn che đậy bản thân, trốn tránh mọi loại cảm xúc, dù người khác có nói gì ta cũng không muốn thoát ra khỏi sự thật rằng mình đã mất mẹ."
"Mẹ của ta là người rất hiền lành, không tranh không đoạt, đối với mọi người đều rất tốt. Nhưng chính vì bà quá tốt bụng nên ta mới lưu luyến không muốn rời xa bà."
"Bà ấy rất khoan dung với mọi người, với ta, với Hạc Di, và thậm chí là với Lưu Hoàng quý phi, người luôn trong tối ngoài sáng coi thường bà."
Tạ Du nói với nàng rất nhiều điều mà hắn luôn giấu kín trong lòng, việc mà hắn chưa bao giờ làm với bất kỳ ai.
Từ một đứa trẻ ngây thơ không biết gì cho đến khi lớn lên thành một thiếu niên, phần lớn đều là khoảng thời gian nàng chưa xuất hiện.
"Lưu Hoàng quý phi là mẹ ruột của Tạ Lẫm, bởi vì mẹ ta không thích tranh luận với người khác nên rất nhiều lần khi ta và hắn xảy ra mâu thuẫn, mẹ ta sẽ lấy thứ đang ở trong tay ta đưa cho hắn."
"Vốn dĩ chuyện này cũng không to tát gì, nhưng càng không thể chấp nhận được chính là thái độ của phụ hoàng."
"Thật ra ta chẳng cần đâu, nhưng vẫn cảm thấy hơi mất mát. Lúc đó ta luôn nghĩ, mình có nên đợi đến khi lớn lên không? Liệu khi lớn lên, mình có thể bảo vệ được những người mà mình muốn bảo vệ hay không?"
"Chỉ tiếc là mẹ ta đã không đợi được đến lúc này."
Chuyện đã qua rồi, trước giờ hắn vẫn luôn không thích nhắc lại, hltm nhưng hắn biết mình nên bộc lộ sự yếu đuối đúng lúc.
A Dung của hắn ăn mềm không ăn cứng.
Quả nhiên, hắn như ý nguyện nhìn thấy sự cảm động trong mắt A Dung, cảm giác được ngón tay của mình bị gõ nhẹ, sau đó cả bàn tay đều bị nàng nắm lấy.
Hắn mỉm cười nhìn nàng.
Sau đó tiếp tục nói.
"Mẹ của ta là người mẹ tốt nhất trên đời."
"Còn phụ hoàng là một người cha cực kỳ vô trách nhiệm."
"Mẹ luôn nói với ta rằng bà muốn rời khỏi nơi cung điện tù túng này, nguyên nhân không thể nghi ngờ chính là do cha ta. Những chuyện bẩn thỉu vô nhân đạo mà ông ta đã làm khiến cho bà rất thất vọng."
"Là ông ta có lỗi với mẹ."
"Cũng chính vì ông ta đã trao hết sự áy náy đó lên người Hạc Di nên mới nuôi ra một cô công chúa đầy tật xấu và kiêu căng như hiện tại."
"Nhưng như vậy thì có ích lợi gì? Mẹ đã không còn, ông ta làm nhiều như vậy cũng chỉ để chính mình được thoải mái và yên lòng hơn mà thôi."
"Còn nhớ lời ta nói không? Cho dù Phó gia có ủng hộ như thế nào thì Tạ Lẫm cũng không thể lên ngôi làm Thái Tử, đó là bởi vì hắn không phải ruột thịt của cha ta, mà là con của Đại bá Tạ Tướng quân đã khuất của ta."
"Cưỡng đoạt vợ cả của huynh trưởng nghe có vẻ ghê tởm, nhưng đó là chuyện mà ông ta có thể làm."
"Trước kia ông ta luôn thiên vị Tạ Lẫm."
"Trao ngôi vị Thái Tử cho ta đại khái là do lòng ích kỷ, không muốn để giang sơn rơi vào tay người ngoài."
"Khi còn bé ta hay bị phạt nàng nhớ không?" Rõ ràng là ký ức không mấy tốt đẹp, nhưng khi hắn nhắc tới, nụ cười trên môi lại càng rộng, "Khi đó nàng vẫn luôn là người bôi thuốc cho ta."
"Ta đã sống trong mớ hỗn độn đó rất lâu." Hắn chạm vào môi nàng, hôn lên chóp mũi nàng, nói ra lòng mình như bất kỳ cặp đôi yêu nhau nào trên thế giới này, vụng về giải thích những khúc mắc trong thời gian qua, "Cho nên không ai dạy ta cách yêu, những hiểu biết của ta về "yêu" thực sự chỉ là kiến thức nửa vời."
"Nàng không cần phải làm gì hết, ta sẽ tự mình kiểm điểm lại."
"Nếu như sau này ta vẫn còn quá cố chấp, làm ra hành động gì khiến nàng khó chịu, nàng nhất định phải nói thẳng cho ta biết, ta sẽ từ từ thay đổi tất cả."
"Ừm."
Dưới ánh mắt tha thiết của hắn, Phó Ninh Dung gật đầu.
Trái tim nàng chưa bao giờ rộng mở như bây giờ, nếu nàng thật sự muốn tiếp tục ở bên hắn, nàng dường như có đủ tự tin để nắm tay hắn cùng nhau bước đi.
"Vậy nên A Dung à, từ nay đừng nói những điều như muốn rời xa ta nữa nhé."
"Hả? Gì ạ?" Hai người dính lấy nhau hôn thật lâu, Phó Ninh Dung bị nụ hôn làm cho ngất ngây, có chút không hiểu lời cuối của hắn.
Môi răng tách ra.
Chàng thanh niên mày rậm răng trắng, một đôi mắt phượng ngậm ý cười, trong mắt tràn đầy vẻ si tình.
"Ta nguyện xin nàng tha thứ, ta nguyện nói ra hết nỗi lòng này, nếu như ta không nói, nàng thật sự muốn cắt đứt quan hệ với ta thì ta phải sống sao bây giờ?"
Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.
Nhưng Tạ Du vẫn thấy mình còn nợ nàng.
Sau khi tắm rửa, cả hai trở lại giường ôm nhau ngủ.
Khi màn đêm buông xuống, Phó Ninh Dung ngủ thiếp đi bên cạnh Tạ Du, mà hắn thật lâu vẫn chưa đi vào giấc ngủ, trong đầu dần dần nảy sinh ra một số ý tưởng...
Để A Dung làm phò mã của Hạc Di cũng không phải không được.
Ban ngày nàng và Hạc Di giả làm vợ chồng, đến tối hắn và nàng trở thành vợ chồng thật, khi có con thì sinh ra và đưa vào Đông cung nuôi nấng.
...
Bạn thấy sao?