Chương 117: Chương 116: Trông đợi nàng có thể vực dậy Phó gia

Chương 116: Trông đợi nàng có thể vực dậy Phó gia

---

Sau một đêm âu yếm, Phó Ninh Dung được đưa về Phó gia vào ngày hôm sau.

Khi nàng trở về phủ, Phó Khâu đã trở lại.

Trên người ông vẫn còn những vết thương do bị tra tấn.

Mặc dù có sự trợ giúp của thuộc hạ Tạ Du, sự nghi ngờ của ông đã tạm thời được loại bỏ, nhưng kẻ chủ mưu đằng sau vẫn chưa bị bắt, vì vậy sự việc sẽ không kết thúc nhanh như vậy.

Phó Khâu trở lại viện để nghỉ ngơi.

Phó Ninh Dung thì bị gọi vào thư phòng để xét hỏi. 

Xem xét hoàn cảnh của nàng, Tạ Du không dám để lại bất kỳ dấu vết nào trên cổ hay sau tai nàng. Người khác hoàn toàn không thể nhìn thấy dấu vết của việc hoan ái. 

"Ta biết Phó Khâu được cứu đều là nhờ công lao của con, nhưng mà..." Phó Tông đánh giá nàng một hồi cũng không chỉ ra được nàng có chỗ nào không ổn, dừng lại một chút, sau đó hỏi nàng, lời nói có chút không hài lòng: "Con đi cầu cứu Thái Tử sao?"

"Phải." Phó Ninh Dung thành thật trả lời. 

"Nhờ hắn làm cái gì?" Chuyện của Phó Địch vẫn còn in đậm trong trí nhớ, Phó Tông không tin Thái Tử có thể làm ra chuyện gì có lợi cho Phó gia, "Từ khi nào mà hắn có lòng tốt giúp đỡ Phó gia chúng ta như vậy?" 

"Cha, Tư Chi biết ngài thiên về Nhị hoàng tử nhiều hơn, cho rằng hắn cái gì cũng tốt." Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, trừ phi có mưu đồ phản nghịch, bằng không, chỉ cần đương kim Thánh Thượng chưa gật đầu thì Tạ Lẫm sẽ không thể nào làm Thái Tử. 

"Tư Chi cũng đã đi tìm Nhị hoàng tử, nhưng hắn nói không có cách nào giúp được."

Phó Ninh Dung phát hiện ra nàng vẫn không thể cho phép người khác có chút thành kiến nào với Tạ Du, cho dù người này là cha trên danh nghĩa của nàng. 

"Vậy con phải làm sao bây giờ? Người nên tìm cũng đã tìm hết, ngài hãy nói cho con biết, ngoại trừ cầu xin Thái Tử điện hạ còn có cách nào khác không?" Nàng nói một cách nhẹ nhàng nhưng đầy sắc bén, "Không phải là ngài sắp xếp con vào cung làm thư đồng sao?" 

"Nếu ngài bắt con phải đâm bị thóc chọc bị gạo, thứ lỗi Tư Chi không làm được." 

Có điều gì đó đang dần dần trôi đi, Phó Tông dần nhận ra rằng Phó Ninh Dung đã có chủ kiến của riêng mình, không còn chỉ là người dưới sự kiểm soát của ông và làm theo mệnh lệnh của Phó gia nữa. 

Điều này thật ra cũng tốt. 

Nhưng vào thời điểm này, Phó gia không cần một người như vậy. 

"Ngươi cho là việc Phó Khâu bị hãm hại không có liên quan gì đến những chuyện ngươi đang điều tra ư?" Mặc dù không nói thẳng nhưng ý tứ trong lời nói của Phó Tông rất rõ ràng, con người phức tạp, tầng tầng quan hệ đan xen, trong triều rất nhiều người không thể trêu vào.  

"Ta nói lần nữa, ngươi không được phép xen vào những chuyện phiền toái này." Phó Tông nhìn nàng, nói giống như là ra lệnh, "Bây giờ là Nhị thúc của ngươi, nhưng lần sau thì sao? Nếu thân phận của ngươi bị bại lộ, gia tộc phải bảo vệ ngươi như thế nào? Nếu lại xảy ra chuyện, ngươi có chịu tách khỏi Phó gia không?" 

Trông đợi nàng có thể vực dậy Phó gia nhưng lại bắt nàng đừng can thiệp vào những vấn đề lớn. 

Suốt thời gian qua, Phó Ninh Dung chưa bao giờ cẩn thận suy nghĩ, cho tới bây giờ nàng mới nhận ra rằng lập trường của mình trái ngược hoàn toàn với Phó gia. 

Nàng vào triều làm quan vì muốn ích nước lợi dân, bao nhiêu năm hun đúc cũng không khiến nàng chết lặng như bây giờ. 

"Vậy còn cha thì sao? Vì một chút nguy hiểm mà chùn bước, nếu chúng ta ai cũng sợ chuốc vạ vào thân như vậy thì dân chúng phải sống sao?" 

Dù thế nào đi nữa, nàng nhất định phải điều tra. 

Huống chi, Lưu Sung hình như có liên quan đến vụ việc cha ruột của nàng bị oan. 

Chính vì việc Nhị thúc bị bỏ tù mà Phó Ninh Dung càng chắc chắn rằng những vụ án đáng ngờ này không thoát khỏi liên quan đến Lưu Sung. 

Nàng từng nghĩ, có thể thuận lợi che giấu thân phận và giúp cha ruột lấy lại công đạo là điều duy nhất nàng truy cầu, nhưng bây giờ đã khác với trước đây, nàng có nhiều thứ để theo đuổi hơn. 

Bầu trời cao và chim có thể bay. 

Thế gian luôn có một người có thể sánh đôi với nàng, phải không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...