Chương 118: Chương 117: Cũng muốn hôn chàng

Chương 117: Cũng muốn hôn chàng

---

Phó Ninh Dung và Tạ Du hẹn gặp nhau vào buổi tối.

Tạ Du hái được một bó hoa tươi đẫm sương, nàng vừa đưa tay ra hắn đã chủ động ôm lấy, cầm bó hoa giấu sau lưng tặng nàng. 

Hắn có thể nhìn ra tâm trạng của nàng không được tốt. Bởi vì nàng hoàn toàn vùi vào trong lòng hắn, vô thức áp vào cổ hắn, sau đó vụng về cọ cọ, nàng ôm rất chặt. 

Đó là cử chỉ nhỏ thông thường khi nàng không vui. 

Có lúc nàng cũng không hề nhận ra. 

Nhưng Tạ Du lại có thể phát hiện ra ngay lập tức. 

Tạ Du ôm nàng chặt hơn, tựa cằm lên đỉnh đầu nàng, hôn lên tóc nàng, nụ cười trên khóe miệng từ khi nhìn thấy nàng đến giờ vẫn chưa hề biến mất. Hắn dỗ nàng nhưng vẫn không quên trêu chọc: "Mới không gặp một ngày mà đã nhớ ta đến vậy sao?" 

Không chối được. 

Như bị đánh trúng nỗi lòng, giọng nói nghẹn ngào pha chút e lệ, nhưng nàng không thể không thừa nhận, bởi vì nàng thật sự có hơi nhớ hắn. 

Mới ôm ấp một lúc mà cả người như được sưởi ấm. 

Tiếng gió thoảng qua cùng với lời nói của Phó Ninh Dung lọt vào tai hắn. 

Tim hắn đập chậm hơn một nhịp, nghe thấy nàng hít một hơi thật sâu rồi nói với hắn: "Tạ Du, thật ra gần đây ta đang điều tra vài chuyện về Lưu Sung." 

"Lúc trước ta đã từng xem qua hồ sơ của ông ta ở viện lưu trữ, nó rất khác với những người còn lại." 

"Không phải tự nhiên mà ta nảy sinh nghi ngờ." 

"Ta nghĩ sẽ có bước đột phá nếu bắt đầu từ ông ta, muốn tiếp tục điều tra nhưng cha ta lại nhiều lần cảnh cáo không được xen vào, nói lần này là Nhị thúc bị vu tội, lần sau sẽ đến lượt ta không giữ được trong sạch." 

"Dù vậy ta vẫn muốn làm." 

"Chàng có cảm thấy ta tiếp tục điều tra là lựa chọn sai lầm không?" Phó Ninh Dung nghiêng đầu hỏi hắn. 

Tóc nàng sượt qua môi hắn, ánh mắt Tạ Du sâu thẳm, toàn bộ lực chú ý đều bị người trong lòng hấp dẫn. 

Trên tay là một đóa hoa, hoa còn không đẹp bằng nàng, trong mắt nàng tựa như có muôn vì tinh tú rạng ngời, thứ phản chiếu trong đó chính là hình bóng của hắn. Hắn cúi đầu suy nghĩ, cảm giác mơ hồ không chân thực khiến hắn cảm thấy rằng cả đời này mình sẽ không tìm được ai có thể thay thế nàng. 

Bốn mắt chạm nhau. 

Hắn nghiêm túc trả lời: "Ta không nghĩ đó là một quyết định sai lầm, ta chỉ cảm thấy Phó Tông sống nhiều năm như vậy thật lãng phí." 

"Ông ta thì biết cái gì? Nếu không phải có nàng hỗ trợ, ông ta lấy đâu ra tiếng nói trong Phó gia?" 

"Ta thấy ông ta còn không bằng một phần mười nghìn của nàng." 

Chàng thanh niên vẫn rất nhẫn tâm khi nói về người khác, nếu Phó Tông mà có ở đây không chừng còn bị hắn mắng cho té tát. 

Đôi khi hắn cũng tự hỏi, làm thế nào mà một Phó gia đầy kẻ hèn nhát và đê tiện lại có thể sinh ra một người mạnh mẽ và có ý chí như Phó Ninh Dung? 

Nhưng thật tốt khi có nàng. 

Đưa nàng đến bên hắn là điều tốt đẹp duy nhất mà Phó gia đã làm. 

"Phía Lưu Sung có người của ta, cả Phùng phủ, Tạ Lẫm phủ và Lưu Hoàng quý phi cũng đang được theo dõi. Đoán xem ta đã phát hiện ra cái gì nào?" Tạ Du dùng ngón tay vuốt ve cằm Phó Ninh Dung, môi nàng cũng bị hắn cọ cho đỏ bừng, tươi đẹp hơn cả đóa hoa trong tay nàng. 

Cố tình nàng còn dùng ánh mắt ướt át đó nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, nàng nóng lòng muốn biết, giương mắt nhìn hắn chằm chằm, vô cùng lanh lợi hỏi theo lời hắn: "Chàng thấy cái gì ạ?" 

Hắn không nên suy nghĩ nhiều, nhưng dáng vẻ này của nàng thật sự quá mê người. 

Hầu kết lăn lộn. 

Hắn bị nàng nhìn đến cứng. 

Tạ Du chịu không nổi nữa đưa tay che mắt nàng, sau đó nói: "Bốn người này có quan hệ mật thiết với nhau." 

"Phùng Cung Tân cũng giúp Lưu Sung rất nhiều." 

"Mỗi khi triều đình muốn tiến cử nhân tài, Phùng Cung Tân luôn nhắc đến Lưu Sung nhiều nhất. Không phải tự nhiên mà ông ta lại hết lòng hết dạ đề bạt người ngoài như vậy, nhất định phải có sự kỳ lạ nào đó giữa họ. Xét về tuổi tác, nói không chừng Lưu Sung chính là con riêng của Phùng Cung Tân khi ông ta làm quan ở bên ngoài." 

"Còn nữa, Lưu Sung họ Lưu, hình như là nô bộc của Lưu Hoàng quý phi nhiều năm về trước. Nàng nói xem, nếu như Lưu Hoàng quý phi muốn vì Tạ Lẫm mà làm chuyện gì đó, bà ta sẽ mượn tay ai?" 

Chỉ là một Lưu Sung mà thôi, cộng thêm cả Phùng Cung Tân cũng không ăn thua. 

Dám làm ra loại chuyện như vậy, nhất định phải là người có quyền có thế làm chỗ dựa. 

"Nàng không cần lo lắng gì cả." 

"Mặc dù manh mối vẫn còn mơ hồ và chưa đủ, nhưng trong lòng ta đã đoán được đại khái." 

"Án quan ngân và án vũ khí có liên quan với nhau, ta sẽ điều tra cùng nàng. Nàng muốn làm gì thì cứ yên tâm mà làm, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo." 

Ánh mắt kiên định. 

Lời nói hùng hồn. 

Hắn đang thay đổi, mọi cơn nóng nảy cũng được kiềm chế, không chỉ nói suông, cả hành động cũng chứng tỏ rằng hắn hoàn toàn tin tưởng Phó Ninh Dung. 

Cảm giác thật tuyệt khi có người toàn tâm toàn ý tin tưởng mình. 

Dường như mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp. 

Hắn đối xử với nàng như vậy, nàng cũng nguyện ý đên gần hắn hơn, bày tỏ tình cảm thật của mình. 

Khóe môi lướt qua vành tai, hơi thở phun ra nóng rực, hắn nghe nàng nói: "Cảm ơn chàng đã ở bên A Dung."

Tạ Du đã nói với nàng rất nhiều điều, dành cho nàng một trái tim chân thành không che giấu, vậy nàng ngại gì mà không cảm ơn hắn vì đã hiểu nàng? Mặc dù trong lòng còn bất an, nhưng cuối cùng nàng cũng lấy hết can đảm, thả mình chìm vào trong vòng tay hắn: "Tạ Du, nói cho chàng nghe một bí mật." 

"A Dung chưa nói chuyện với bất kỳ ai." 

"A Dung cũng chỉ nói cho mỗi chàng." 

Là bí mật của hai người họ. 

"Được, cứ nói cho ta biết, ta cũng chỉ nghe lời mỗi nàng." Đôi mắt hắn như đắm chìm trong cả một bầu trời đầy sao. Chỉ cần nghe những lời này thôi đã khiến cho Tạ Du vui quên cả trời đất. 

Gió đêm thổi qua, tóc hắn lay động. 

Phó Ninh Dung đột nhiên có chút kích động nghĩ, nếu như hắn có cái đuôi, không chừng đã vểnh lên trời luôn rồi. 

Nàng đưa tay vuốt tóc hắn. 

Tạ Du yên lặng lắng nghe Phó Ninh Dung trút hết tâm tư với mình: "Ta không phải là con trai cả của đại phòng Phó gia." 

"Cha ta là một thư sinh vào kinh để thi cử, mẹ ta là biểu tiểu thư của Phó gia." 

"Nếu ngược dòng để tìm ra thân thế, ta nhiều nhất chỉ được coi là một nửa của Phó gia. Năm ta chín tuổi, cha ta bị người khác hãm hại cho đến chết, mẹ ta cũng vì quá đau buồn mà qua đời. Ta không còn người thân, lại thêm Phó gia xảy ra chuyện, cho nên mới được Phó gia đón về từ Nam Xuyên, giả làm nam tử tiến cung làm thư đồng." 

"Ta nói với chàng chuyện này bởi vì ta không muốn lừa dối chàng, không muốn giấu diếm chàng bất cứ điều gì." 

"Ta nghĩ chúng ta nên thành thật với nhau." 

Sau khi nói xong, nàng cẩn thận nhìn biểu cảm của Tạ Du. 

Vốn tưởng rằng sẽ nhìn ra cái gì khác trong mắt hắn, nhưng trong đôi mắt phượng kia chỉ có sự đau lòng. 

"Rồi sao nữa?" 

"Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu năm vinh nhục như vậy, chẳng lẽ ta còn để ý đến xuất thân của nàng sao?" 

Hắn vỗ vỗ lưng nàng, so với những gì nàng gặp phải, chuyện của hắn có là gì? 

Hắn chắc chắn những gì nàng nói với hắn trong đêm tuyết rơi năm đó là xuất phát từ lòng chân thành, có lẽ nàng cũng đã tự nói với chính mình không biết bao nhiêu lần. 

Hắn cũng xem như là một Phó Ninh Dung khác trên thế gian này. 

Hai người sinh ra là để dành cho nhau, bên nhau mãi mãi không thể tách rời. 

Sợ nàng buồn, Tạ Du chủ động gợi chuyện: "Quê hương của nàng là ở Nam Xuyên à?" 

"Dạ." 

Hắn nói tiếp: "Nam Xuyên có phong cảnh tao nhã như ở hoàng thành không?" 

"Hả? Đã qua nhiều năm rồi, bây giờ ta cũng không còn nhớ rõ nữa." Phó Ninh Dung suy nghĩ một chút, "Chỉ nhớ Nam Xuyên về đêm rất đẹp, bầu trời nhiều thật nhiều sao."

Nàng nói, "Sau này khi có cơ hội ta sẽ đưa chàng đi cùng." 

"Được, hứa rồi đấy nhé." Tạ Du nắm tay nàng. 

Ánh mắt hắn xoay chuyển, khóe môi cong cong, đôi mắt phượng nhiễm ý cười hơi nhướng lên. 

Đêm...ở Nam Xuyên? 

Hắn dường như còn sáng chói hơn cả sao trên trời, Phó Ninh Dung nghĩ.

Cho tới nay Tạ Du luôn là người chủ động, nàng đã từng tự hỏi không hiểu sao hắn lại thích hôn nàng như vậy. 

Nhưng bây giờ, có vẻ như sự thật đã thấp thoáng được tìm ra. 

Bởi vì nàng đột nhiên cũng muốn hôn hắn. 

Nàng lấy ra hai nhánh hoa từ bó hoa Tạ Du tặng nàng, một nhánh đưa cho hắn, một nhánh đặt ở bên môi. 

Nàng trao hắn một nụ hôn khẽ qua cánh hoa. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...